Tôi là nữ phụ đ/ộc á/c trong tiểu thuyết sủng đoàn, luôn tranh giành đàn ông với nữ chính. Nhân vật nữ chính yếu ớt vì muốn sinh con cho nam chính đã huy động cả gia đình bắt tôi hiến thận.

Lần đầu, tôi hiến và ch*t trên bàn mổ.

Lần hai, tôi từ chối thì nam phụ đi/ên cuồ/ng đ/âm tôi 36 nhát, biến tôi thành người thực vật, không những bị ép hiến thận mà còn bị rải tro cốt.

Lần tái sinh thứ ba, tôi trực tiếp nổi đi/ên hất đổ bàn tiệc.

'Hiến hiến hiến, hiến cái c/on m/ẹ gì ở đây.'

'Tôi nghiêm túc nghi ngờ lần phẫu thuật trước hỏng không phải thận của chị mà là n/ão chị đúng không??'

'Ai bảo chị đẻ con thì đi đòi thận của người đó chứ?'

'Thận chị hỏng liên quan đếch gì đến tôi?? Hay là đứa bé sinh ra sẽ theo họ tôi??'

Tôi vạch bài, không diễn nữa!

Ch*t thì cũng phải kéo vài thằng xuống làm kèm!!!

1

Tên tôi là Mạc Tân, á/c nữ phụ chuyên tranh giành đàn ông với nữ chính trong truyện sủng đoàn.

Đây là lần tái sinh thứ ba của tôi.

Lần đầu, khi biết thân phận nữ phụ, tôi sợ bị hào quang nữ chính của chị gái Mạc Nhu gi*t ch*t.

Tôi nhường nam chính, ra sức bám váy nữ chính - hiến m/áu khi cô ta cần, hiến thận khi cô ta đòi.

Nhưng ca cấy ghép gặp sự cố, tôi ch*t thẳng cẳng trên bàn mổ.

Lần hai, để tránh lặp lại bi kịch, tôi kiên quyết không hiến thận.

Chưa kịp thấy nữ chính phản ứng nào thì nam phụ đen hóa đã không chịu được. Hắn cầm d/ao mổ tránh các cơ quan trọng yếu, đ/âm tôi 36 nhát biến tôi thành người thực vật.

Rồi Mạc Nhu hớn hở dùng thận của tôi để sinh cho nam chính Thẩm Dục ba đứa con trai. Để cảm ơn nam phụ, cô ta còn viết đơn khoan hồng giúp hắn giảm án, chưa đầy ba năm đã ra tù.

Kết cục, họ đoàn viên hạnh phúc.

Còn tôi thì bị rải tro tận biển khơi với lý do 'tính tình phóng khoáng, không nên bị giam trong tiểu quách'.

Tôi tức đến mức nắp qu/an t/ài cũng không đ/è nổi!

Thế là tôi LẠI tái sinh.

2

Thời điểm tái sinh lần này...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13
11 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm