Hà Dữ Sâm vĩnh viễn nhắm mắt vào một buổi chiều đông lạnh giá. Đời người ngắn ngủi, anh còn chưa kịp ngắm nhìn hoa xuân nở rộ năm sau, nghĩ thầm thật đáng tiếc. Không lâu trước đó, anh nhận được điện thoại từ người mà anh từng yêu - trong lòng anh vẫn lén gọi họ là người yêu, không để ai nghe thấy. Dẫu cho người ấy... đã có người yêu riêng. Anh vĩnh viễn nhắm mắt vào buổi chiều đông lạnh giá ấy. Nghĩ bụng, thôi cũng được.