Tôi là một Bảng Nhãn.

Trạng Nguyên là nam chính Long Nghị Thiên, ngày ngày rư/ợu chè, làm thơ, ngao du thanh lâu.

Thám Hoa là nam chính văn phong hải đường, ngày ngày cùng Vương Gia, tướng quân làm chuyện "h/ận th/ù".

Sau khi nhậm chức Ngự sử, ngày nào tôi cũng tăng ca hặc tội hai người họ, hặc đến mặt mày xanh xám, mắt thâm quầng.

Cuối tháng nhìn lại - bổng lộc chỉ mười lượng.

Tôi tức gi/ận quẳng tập tấu chương, cầm bút lên bắt đầu nghề tay trái:

Hồi thứ nhất: "Thám Hoa Lang nữ trang bách mị sinh, Trạng Nguyên thiên kim bác mỹ nhất tiếu."

01

Hai mươi năm đèn sách khổ nhọc, tôi đậu Tiến sĩ, xếp thứ ba toàn khoa.

Trên điện Kim Loan, Thánh thượng nhìn ba chúng tôi đứng thẳng hàng dưới thềm, nở nụ cười nhân từ.

"Tốt lắm, Đại Khánh lại có thêm ba anh tài trẻ tuổi."

"Trẫm nhớ, ngươi tên Long Nghị Thiên?"

Bên trái tôi, vị huynh đài gương mặt góc cạnh, cơ ng/ực nở nang gật đầu.

"Ngươi tên Hoa Doanh Tụ?"

Bên phải tôi, chàng trai dung mạo tuyệt trần, thân thể tỏa hương dị thường cúi đầu mỉm cười.

"Đều là hay danh! Đủ thấy nhân phẩm phong lưu." Thánh thượng cảm thán, rồi chỉ tay về phía tôi:

"Thế còn ngươi? Ngươi tên gì?"

Tôi: "Bẩm Bệ Hạ, thần tên Lưu Ba."

Thánh thượng im lặng một thoáng, lại nở nụ cười nhân từ ấy.

"Tốt lắm," ngài nói, "ngươi chính là Bảng Nhãn năm nay."

Tôi: "?"

02

Long Nghị Thiên được khâm điểm Trạng Nguyên, thụ chức Viên ngoại lang Bộ Binh.

Hoa Doanh Tụ được khâm điểm Thám Hoa, thụ chức Tu soạn Hàn Lâm.

Tôi được khâm điểm Bảng Nhãn, thụ chức Giám sát Ngự sử.

Ngày đầu nhậm chức, chưa kịp ấm chỗ tại Ngự sử đài, đã nghe tin Vinh Thân Vương cùng Hoa Doanh Tụ giữa thanh thiên bạch nhật tuyên d/âm nơi phố chợ, xe ngựa rung lắc không ngừng.

Ngự sử Trung thừa nói tôi cùng Hoa Doanh Tụ có tình đồng khoa, coi như người quen, bắt tôi viết tấu hặc tội hắn.

Tôi: "Hả? Tôi ư?"

Vinh Thân Vương vốn nổi tiếng ngang ngược, tôi đi hặc tội hắn?

Hắn không x/é x/á/c tôi ra sao!

"Đúng! Chính là ngươi!" Ngự sử Trung thừa trợn mắt gi/ận dữ, "Làm Ngự sử, há lại tham sống sợ ch*t!"

Tôi thức trắng đêm viết dày đặc một tập tấu chương, hôm sau dâng lên hết.

Kết quả tấu chương chìm nghỉm như đ/á.

Hôm sau, Vinh Thân Vương đã dẫn người chặn tôi.

"Lưu Ba đúng không? Gan to lắm nhỉ."

03

Triều ta có luật lệ, cấm quan viên b/áo th/ù riêng với Ngự sử.

Vinh Thân Vương cũng không trực tiếp đ/á/nh tôi.

Nhưng ngay hôm đó, trước cửa nhà tôi dựng lên hai cái quán.

Bên trái b/án đậu phụ thối, bên phải b/án tương đậu.

Ngày ngày đi qua, ngửi mùi nước cống ấy, mặt mũi tôi xanh như tàu lá.

Lén lút gói bạc đưa cho chủ quán, hi vọng họ dời quán đi xa.

Kết quả chủ quán bỗng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

"Lạy quan gia, tiểu nhân chỉ phụng mệnh làm việc."

"Các đại nhân tiên nhân đ/á/nh nhau, xin đừng làm khó bọn hạ nhân chúng con!"

Chuyện Hoa Doanh Tụ chưa giải quyết xong, Long Nghị Thiên đã gây chuyện.

Nghe nói, Long Nghị Thiên dẫn theo nhị tam tứ ngũ lục công chúa uống rư/ợu ngâm thơ tại thanh lâu, tấu khúc nhạc mê hoặc.

Hành vi của Long Nghị Thiên cùng các công chúa bất nhã, xiêm y không chỉnh tề, mọi người hiện trường đều chứng kiến.

Dưới sự thúc giục của Ngự sử Trung thừa, tôi lại dâng tấu chương lên.

Tấu chương vẫn chìm nghỉm.

Nhưng chưa đầy mấy ngày, căn nhà bên phải tôi đã dọn vào một ban nhạc, ngày đêm gảy đàn ca hát.

Tôi khoác áo ngoài nửa đêm đi gõ cửa, mong họ nhỏ tiếng.

Người kỹ nữ mở cửa liếc tôi một cái.

"Mấy vị công chúa vì thánh thọ, đặc biệt mời chúng tôi tập luyện gấp!"

"Lỡ làm trễ việc, ngươi gánh nổi sao?"

04

Những ngày tiếp theo, đêm đêm tôi trằn trọc bên tiếng đàn.

Vừa chợp mắt được lúc bình minh, đã bị mùi đậu phụ thối đ/á/nh thức.

Vật vã nửa tháng, cả người tiều tụy, mặt mày vàng vọt, quầng mắt thâm đen.

Ngự sử Trung thừa vừa thấy tôi, gi/ật mình.

"Tuổi trẻ mà thân thể yếu đuối thế này, sao còn gánh vác quốc sự!"

Quở trách xong, ông ta lại đẩy cho tôi xấp giấy.

"Những thứ này! Ngươi cũng viết thành tấu chương dâng lên!"

Tôi xem kỹ:

Mồng bảy tháng sáu, Hoa Doanh Tụ cùng Tả Kỵ tướng quân trên lưng ngựa ngoại ô kinh thành làm chuyện vượt rào, bách tính ven đường đều tận mắt chứng kiến.

Mười một tháng sáu, Long Nghị Thiên cùng kỹ nữ nổi tiếng kinh thành dạo thuyền trên hồ, mây mưa nghiêng trời.

Mười ba tháng sáu, Hoa Doanh Tụ cùng Tĩnh Vương phụ tử tư hội tại trang viên suối nước nóng, ti/ếng r/ên rỉ vang ba ngày không tan.

Mười bốn tháng sáu, nữ đầu lục lâm to bụng đ/ập cửa Long Nghị Thiên, gào lên "không gả hắn thì thôi".

...

Ngự sử Trung thừa vỗ vai tôi: "Từ nay ngươi chuyên trách hai người này. Tấu chương liên quan đến họ, đều giao ngươi viết."

Tôi choáng váng, suýt ngất.

Mấy ông thần sống ơi!

Tôi muốn ch*t, thật đấy.

05

Ý muốn ch*t lên đến đỉnh điểm khi cuối tháng phát bổng lộc.

Tôi nhìn đống bạc vụn trước mặt, vật ra ghế rên rỉ:

"Hai mươi năm đèn sách, cuối cùng còn không bằng b/án đậu phụ thối trước cửa."

"Nói gì thế," Vương Ngự sử bên cạnh chen vào, "tiểu thương sớm hôm vất vả, ki/ếm nhiều hơn ta chẳng phải đương nhiên?"

Vương Ngự sử lớn hơn tôi mười tuổi, là Bảng Nhãn khoá trước, đến giờ vẫn lận đận ở Ngự sử đài.

Tôi suy nghĩ hồi lâu, thấy làm quan quả thực không phải kế lâu dài, lập tức thu xếp hành lý định từ quan về quê b/án đậu phụ thối.

Vương Ngự sử vội kéo tôi lại: "Này! Ngồi xuống, vội gì thế?"

Ông ta liếc nhìn xung quanh, thấy không người, mới khẽ khàng nói vào tai tôi: "Ngự sử ta tuy bổng lộc ít ỏi, lại khó ki/ếm chút thu nhập xám, nhưng có thể làm nghề tay trái mà!"

Vương Ngự sử nói, phía bắc thành có một hiệu sách Hòa Hài, chuyên thu m/ua truyện tạp văn.

Nếu viết được một quyển sách đắt khách, nhuận bút đủ bằng mười năm bổng lộc.

Tôi thấy cách này hay.

Thế là tan làm, tôi rẽ vào phố bắc, m/ua mấy cuốn sách mang về.

Mở quyển đầu:

"Long Nghị Thiên hoa khôi du hồ thượng, Tam công chúa si tâm phó thủy lưu."

Mở quyển hai:

"Hoa Doanh Tụ nhất nhân sự phụ tử, Tả tướng quân gh/en t/uông lan xa giá."

Tôi: ...

Lại là hai ông thần sống này!

Hiệu sách Hòa Hài toàn b/án những tiểu thuyết mốt thời thượng.

Mấy tháng nay, Long Nghị Thiên và Hoa Doanh Tụ đều là nhân vật nổi đình nổi đám kinh thành, bách tính thích xem.

Để ki/ếm tiền, theo mốt không x/ấu hổ.

Tôi nghiến răng, cầm bút lên viết tên sách:

《Phong Lưu Trạng Nguyên Xảo Thám Hoa》

06

Tôi cắm cúi viết suốt một tuần, cố viết được năm vạn chữ, nộp cho hiệu sách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
2 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm