Bây giờ không phải là lúc phân định đúng sai, quan trọng nhất là Lý Thăng xót xa cho ai hơn.
Tôi xoa xoa vai, cơ thể run lên bần bật, tỏ vẻ như không còn cách nào khác, chỉ có thể nhìn người mà tôi cần nhất bằng ánh mắt yếu đuối: “Anh Thăng, em lạnh.”
Chỉ một câu nói đó, Lý Thăng chẳng màng gì nữa, cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi, rồi bế thốc tôi lên nhét vào trong chăn.
“Mẹ, có chuyện gì để lát nữa hãy nói, đừng để Thấm Thấm bị lạnh.”
Sắc mặt bà Trương Ngọc Mai đen lại, ném chậu nước rồi bỏ đi thẳng.
Trước khi đi còn lầm bầm: “Đúng là đồ tiểu thư khuê các.”
Tôi cuộn mình trong chăn không nhúc nhích, mở to mắt nhìn Lý Thăng không chớp.
Cho đến khi anh nhìn tôi đến mức ngượng ngùng.
“Anh Thăng, anh không biết vừa rồi anh ngầu thế nào đâu, em muốn được như vậy thêm lần nữa.”
Lý Thăng dường như không ngờ tôi lại nói câu này, yết hầu anh chuyển động, tránh né ánh mắt nóng bỏng của tôi rồi đứng dậy.
“Anh đi đun nước nóng cho em.”
Tuy tôi cũng gh/ét kiểu trà xanh yếu đuối, nhưng tôi phải thừa nhận chiêu này đàn ông rất thích.
Đàn ông thời đại này đa số đều gia trưởng.
Thứ họ cần là sự dựa dẫm và công nhận vô điều kiện từ phụ nữ.
Vì thế, một khi anh ta đối xử tốt với bạn, bạn hãy ra sức khen ngợi anh ta, để anh ta biết rằng một hành động nhỏ của mình có thể mang lại sự thỏa mãn to lớn cho bản thân.
Khi đó, lần sau anh ta sẽ vô thức hướng về phía này.
Nước nóng được mang đến.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Tôi quay mặt đi, giả vờ lau mắt.
“Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là cảm động quá thôi, chưa từng có ai đối xử tốt với em như vậy. Trước khi gặp anh, em cứ nghĩ mình sẽ ch*t cóng ngoài tuyết. Anh Thăng, anh thật tốt.”
Lý Thăng im lặng vắt khăn, đưa tay gạt mặt tôi, lau đi vết nước mắt nơi khóe mắt.
Trông có vẻ bá đạo nhưng lại vô cùng dịu dàng.
“Chỉ là nước nóng thôi mà, sau này ngày nào anh cũng đun cho em.”
“Vậy em muốn tắm nước nóng.”
“Không thành vấn đề, đợi tối anh về nhé.”
Hê hê, xong việc.
4.
Sau chuyện này, bà Trương Ngọc Mai nhìn tôi càng thêm ngứa mắt. Phải nói là bà ta vốn dĩ đã nhìn Lý Thăng không thuận mắt, kéo theo đó là nhìn tôi cũng chẳng ưa.
Tôi sớm đã nhận ra mối qu/an h/ệ giữa hai mẹ con họ có uẩn khúc.
Phát hiện này khiến tôi vui không tả nổi.
Vậy thì việc khích bác ly gián chẳng phải dễ dàng hơn sao?
Đợi đến ngày nào đó đổ thêm dầu vào lửa, tôi sẽ xúi giục Lý Thăng dọn ra ngoài ở.
“Đi đâu đấy? Lững thững như đi chợ thế à?”
“À, mẹ, con đi nấu cơm trưa cho mẹ, mẹ cứ nghỉ ngơi là được rồi ạ.”
Bà Trương Ngọc Mai liếc mắt kh/inh bỉ tôi.
Lý Thăng thì gật đầu với tôi.
Trong mắt anh, hiện tại tôi chính là người không chấp nhặt chuyện cũ, đang cố gắng chịu đựng cơ thể yếu ớt để hiếu thảo với mẹ chồng.
Trên mặt anh viết rõ dòng chữ: Vợ mình thật chăm chỉ, thật ngoan ngoãn, thật hiểu chuyện.
Thế là tôi “ngoan ngoãn” làm vỡ rau củ và bát đĩa, “hiểu chuyện” đ/ốt ch/áy cả đống củi.
Sau khi làm mặt mũi lấm lem tro bụi, tôi lảo đảo chạy ra khỏi bếp.
Vừa nhìn thấy Lý Thăng là lao vào lòng anh ôm ch/ặt lấy.
Đây là cái ôm đầu tiên của tôi và Lý Thăng.
Tay Lý Thăng giơ giữa không trung, bối rối không biết có nên buông xuống hay không.
Bên tai truyền đến tiếng ch/ửi rủa của bà Trương Ngọc Mai, bà ta lao tới định túm tóc tôi.
“Để mày nấu bữa cơm mà mày đ/ốt luôn cả bếp, tao thấy mày cố tình gây chuyện thì có, ngoài việc quyến rũ chồng mày ra thì mày còn biết làm cái gì nữa?”
Tôi sợ hãi ôm lấy cánh tay Lý Thăng nấp sau lưng anh.
Rõ ràng là sợ đến phát run, nhưng trên mặt lại đầy vẻ hối lỗi.
“Xin lỗi anh, đều là lỗi của em, em cái gì cũng làm không xong, không giống anh Thăng, cái gì cũng biết làm.”
Lý Thăng che chắn cho tôi phía sau, một mặt phải tránh né người mẹ đang nanh vuốt, một mặt phải để ý xem tôi có bị ngã không.
Nhưng sơ sẩy một chút.
Cánh tay tôi vẫn bị cào một đường m/áu dài, đ/au đến mức tôi hít hà một hơi.
Gần như theo bản năng, Lý Thăng đẩy bà Trương Ngọc Mai ra rồi chạy lại xem cánh tay tôi.
“Mẹ! Mẹ quá đáng lắm rồi đấy, mẹ nhìn xem mẹ cào Thấm Thấm ra thế này này!”
Lời vừa dứt.
Lý Thăng và bà Trương Ngọc Mai cùng sững sờ.
Nhưng chỉ một lúc sau, bà Trương Ngọc Mai liền ngồi bệt xuống đất bắt đầu lăn lộn ăn vạ.
“Đúng là cưới được vợ thì quên mất mẹ, hôm nay nó dám đẩy tao, ngày mai chắc nó muốn tao ch*t luôn quá, sao lúc trước tao không dìm ch*t mày trong thùng nước tiểu cho rồi!”
Bà Trương Ngọc Mai khóc lóc nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, thỉnh thoảng lại bốc đất dưới đất ném vào người Lý Thăng.
Lý Thăng cau mày im lặng suốt cả quá trình.
Xem ra cảnh tượng này không phải lần đầu xảy ra.
Tôi cúi đầu khẽ kéo tay áo Lý Thăng.
Chưa kịp mở lời, Lý Thăng như phản ứng lại được, nắm tay tôi bước nhanh vào trong nhà.
Anh thấm ướt khăn mặt, tỉ mỉ lau sạch vết m/áu đã khô trên cánh tay tôi, vừa lau vừa thổi vào vết thương.
“Có đ/au không?”
Tất nhiên là: “đ/au~”
Tôi cố tình kéo dài âm cuối.
Giọng nói vừa giống như tủi thân, lại vừa giống như đang làm nũng.
“Bụng cũng đói rồi, nhưng chắc mẹ không cho em vào bếp nữa đâu.”
Nói xong, tôi giả vờ sợ hãi rúc vào lòng anh.
Tay Lý Thăng khẽ run lên không thể nhận ra, sau đó đột nhiên đứng dậy, giữ khoảng cách với tôi một chút.
“Đợi anh, anh đi nấu cho em bát mì, tiện thể đi xin lỗi mẹ.”
Không lâu sau, Lý Thăng mang một bát mì nóng hổi đến.
Đồng thời tôi cũng phát hiện hai bên má anh bị t/át đỏ ửng, cùng vết cào trên cổ.
“Mẹ anh đá/nh anh à?”
“Không sao, em ăn nhanh đi, nguội là không ngon đâu.”
Anh không muốn nhắc đến, tôi cũng không nói thêm, nhận lấy bát mì và đôi đũa, tập trung ăn.
Sợi mì cho ít nước quá, đều dính bết lại với nhau, ăn vào hơi khô cứng.
Muối cũng cho nhiều quá.
Rau còn dính cát, xem ra là rửa không sạch.
Đàn ông thô kệch vẫn là đàn ông thô kệch, xem ra cần phải cải tạo tốt.
Nhưng đây là lần đầu tiên Lý Thăng vào bếp vì tôi, không thể dập tắt sự nhiệt tình và chủ động của anh ấy được.
Đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của anh, tôi nuốt miếng cuối cùng, nheo mắt lại như đang thưởng thức.
“Ngon quá đi! Anh Thăng, sao anh lại biết nấu cơm hay thế, quả nhiên khác hẳn với mấy gã đàn ông chỉ biết ăn.”
Lý Thăng ngượng ngùng gãi đầu.
“Có gì đâu, chỉ làm đại thôi.”
Tôi giả vờ kinh ngạc lấy tay che miệng.
“Trời ơi, làm đại mà còn ngon thế này, anh Thăng, anh giỏi quá đi mất, nếu ngày nào em cũng được ăn cơm ngon thế này thì tốt biết mấy.”