xả lũ

Chương 6

12/06/2025 02:37

Vào khoảnh khắc đó, hắn đột nhiên nhận ra tôi không phải là một cô gái văn nghệ yếu đuối thích nói chuyện về Borges, mà là một nữ chiến thần có thể ngh/iền n/át hắn bất cứ lúc nào. Nhưng cũng chẳng sao. Tôi quyết định hợp tác với Giang Lạc. Giữa những đối tác, tốt nhất đừng nên tồn tại bất cứ rung động nào. Gặp mặt, tôi đi thẳng vào vấn đề: "Cậu có muốn b/áo th/ù cho thuộc hạ ch*t thảm của mình không?" Hắn đáp: "Không." Không theo kịch bản của tôi sao?? Tôi nói: "Không được, cậu phải muốn." Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt buồn đẹp đến nao lòng: "Được rồi, tôi muốn. Rồi sao?" Tôi gật đầu hài lòng: "Chúa công, tôi có một kế sách giúp ngài trừ khử kẻ th/ù Bạch Cảnh. Nhưng tôi có điều kiện." "?" "M/ua một tặng sáu, ngài phải gi*t nốt sáu người kia cho tôi." Khóe miệng hắn gi/ật gi/ật: "Nhiều thế?" "Có thể giảm bớt quà tặng không?" Đương nhiên là không. Tôi bày cả mâm cỗ này chỉ để chấm miếng giấm ấy thôi. Giang Lạc nhìn tôi một lúc, bị biểu cảm dũng cảm của tôi thuyết phục. Hắn nói: "Được rồi, Quyển Quyển, cậu định giúp tôi thế nào?" 25 Tôi sững người: "Cậu gọi tôi là gì?" "Quyển Quyển, biệt danh tôi đặt cho cậu đấy." Hắn mỉm cười, "Hình như cậu không thích tên thật của mình lắm." Ch*t ti/ệt! Đàn ông đáng gh/ét! Bàn chuyện gi*t người thì cứ bàn, đừng có trêu gan thế này! Tôi ôm ngựk lắc đầu: "Trước hết, tôi có bằng chứng phạm tội của Bạch gia, chủ yếu là hợp tác với nam ngũ." 26 Trong nguyên tác, tám nam chính này vi phạm gần hết sách luật hình sự. Gi*t người, phóng hỏa, đ/ộc quyền thị trường, cạnh tranh bẩn, thí nghiệm trên người. Không tội nào là không làm. Thêm nam thất còn có thiết lập huyền huyễn. Đến cuối truyện họ suýt xâm chiếm thế giới. Tất nhiên, tác giả quan niệm rằng: Nam chính chinh phục thế giới. Nữ chính chinh phục nam chính. Thế nên sách này vẫn dán nhãn "đại nữ chủ". Tôi đã bị lừa vào đọc rồi sốc đến mức này. Giờ xuyên truyện rồi, những tình tiết vô lý lướt qua ngày xưa giờ thành thông tin then chốt. Dù có ch*t. Dù bị đóng đinh trong qu/an t/ài. Tôi cũng phải dùng giọng điệu mục ruỗng mà hét lên: "Lợi thế thuộc về ta!!" 27 Giang Lạc đưa tôi dự tiệc rư/ợu thượng lưu. Hắn trao đổi thông tin. Tôi đi xem náo nhiệt. Do tố cáo nặc danh, Bạch gia mất dự án trọng yếu, nam ngũ cũng bị liên lụy. Hai người mặc vest đặt may đắt tiền mà không giấu nổi vẻ âm trầm. Hắn hỏi: "Quyển Quyển, cảm thấy thế nào?" Tôi đáp: "Quá thượng lưu, không hợp với kẻ hạ lưu như tôi." Đang nói thì nữ chính xuất hiện trong váy dạ hội trắng muốt. Thấy tôi, cô ta sửng sốt, gượng cười: "Tiểu Quyên, sao em ở đây, em..." Tôi giơ tay ngắt lời: "Chị định hỏi em sức khỏe thế nào, b/ệnh AIDS đã khỏi chưa phải không?" Nữ chính bị cư/ớp lời, chớp mắt im lặng. Tôi tiếp tục: "Chưa khỏi, còn nặng hơn, em định trả th/ù xã hội đây." "Trước tiên là trả th/ù chị." Nói rồi tôi ôm mặt cô ta, chụt một cái. Mặt nữ chính tái mét, oà khóc. Tạ ơn trời, người thế giới này hoàn toàn thiếu hiểu biết thường thức. Cô ta khóc, nam nhất lập tức xuất hiện. Hắn cầm ly rư/ợu, ánh mắt lạnh lùng: "Cô làm gì thế?" Tôi đ/ấm ngựk kịch liệt: "M/ộ Dung! Anh biết không, em yêu anh đến đi/ên cuồ/ng, tình cảm không kìm nén được. Em chỉ muốn nếm thử hương vị anh để lại trên môi cô ấy!" Bữa tiệc gián đoạn. Mọi người kinh ngạc nhìn tôi. Nữ chính liếc nam nhất đầy oán h/ận, khóc chạy đi. Tôi xốc váy, thản nhiên rời đi. Không ngoài dự đoán, ở cuối hành lang tôi nghe thấy động tĩnh lạ trong phòng kho. M/ộ Dung à M/ộ Dung, anh đúng là không kén chỗ chút nào. Nữ chính cắn môi, giọng khẽ khàng: "Anh lừa em, anh nói dối..." "Cục cưng, anh sao nỡ lừa em?" Nam nhất cắn tai cô ta cười gian tà, "Có em rồi, anh còn thiết tha ai nữa?" Rốp! Một cái t/át vang lên. "C/ầu x/in anh đi, anh sẽ..." Mọi người ơi. Tôi vẫn còn khiêm tốn quá. Bữa tiệc này, kẻ hạ lưu nhất không phải tôi. 28 Tiệc tan, Giang Lạc rủ tôi tiếp tục đến bar. "Thấy cậu chưa đủ đô." Hắn nói, "Tiệc kiểu đó toàn rư/ợu nhẹ, sợ ảnh hưởng chuyện làm ăn." Kết quả trong toilet bar, tôi đụng mặt nam nhất. Hắn say khướt, đuôi mắt đỏ lừ - dấu hiệu nhận biết nam chính. Thấy tôi, hắn cau mày cười gian: "Thật sự yêu ta đến thế sao?" "Đuổi theo đến tận toilet à?" Hai con ngươi xã hội đen kia là ống ngắm sú/ng à? Không thấy đây là toilet nữ? Nam nhất vốc nước lạnh rửa mặt. Rồi liếc nhìn tôi: "Nhìn kỹ cũng có chút nhan sắc, dù không bằng Nhuyễn Nhuyễn." "Cho cô cơ hội, làm ta sướng." Tôi gật đầu: "Được, anh tới đây." Hắn kh/inh khỉnh cười: "Lần này ta tha cho cô." "Lần sau, phải gọi ta là chủ nhân, rõ chưa?" Tôi dẫn hắn vào cabin toilet đã để ý từ trước. Ngồi xổm xuống. Đợi hắn kéo quần xuống. Tôi lật thùng rác đầy băng vệ sinh, úp lên đầu nam nhất. Rồi đ/è đầu hắn, đ/ấm đ/á tới tấp. Nam nhất định chống cự nhưng quần vướng chân, quỳ sụp xuống bồn cầu. Hắn sống thanh cao hai mươi năm, ngạo nghễ cả đời. Nắm sinh sát đại quyền, coi mạng người như cỏ rác. Tôi hài lòng lấy điện thoại chụp vài kiểu ảnh. "Sướng không?" "Chủ nhân." 29 Ra ngoài, Giang Lạc đã rời chỗ cũ. Tôi nhìn quanh. Phát hiện hắn đang lên sân khấu thay ban nhạc, chỉnh dây guitar. Thấy tôi, ánh mắt hắn bừng sáng. Hắn ra hiệu. Bắt đầu chơi đàn. Ánh đèn rọi xuống đôi mắt lấp lánh. Tựa ngân hà đổ xuống. 30 Vốn là khúc ca tặng em. Nhưng lại không nỡ. Mong thế giới em có anh. Nên. Đây là tình ca viết cho chúng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0