"Doãn Nguyệt... em đừng tà/n nh/ẫn như vậy..."
Khi đi ngang qua anh ta, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng anh ta, tôi trầm giọng đáp: "Người quyết định việc giữ hay bỏ nó, không phải tôi, là anh."
9
Tôi xin công ty nghỉ phép nửa tháng, và nói rõ với họ là tôi đã thực hiện thủ thuật ph/á th/ai.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu mới vang lên một tiếng thở dài n/ão nề.
"Nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi cho em nghỉ hẳn một tháng."
Trong suốt tháng đó, tôi chỉ ru rú ở nhà, bé B/éo phụ thuộc vào tôi rất nhiều.
Nó lúc nào cũng nằm cạnh tôi, như một con thú hộ mệnh vậy.
Điều duy nhất khiến tôi không thể hiểu nổi chính là bát canh xuất hiện trước cửa mỗi ngày.
Tôi biết là ai gửi, chiếc hộp cơm này chính là thứ tôi đã cẩn thận chọn lựa để mang cơm trưa cho anh ta trước kia.
Nhưng tôi thực sự không hiểu rốt cuộc anh ta có ý gì, chân tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.
Làm như kẻ ngoại tình không phải là anh ta vậy.
Tôi kh/inh bỉ hành vi này, nhưng anh ta lại coi đó là niềm vui.
Mỗi ngày đổi một hương vị canh khác nhau, dùng để tự cảm động chính mình.
Tôi lười để tâm đến anh ta, chưa từng uống một ngụm nào.
Cho đến một buổi chiều tối, tôi xuống lầu đổ rác.
Một bóng dáng đứng trước cửa tòa nhà, dưới ánh đèn vàng vọt, bóng anh ta lúc ẩn lúc hiện.
"Nguyệt Nguyệt, gần đây em ổn không? Sức khỏe thế nào rồi?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, anh ta g/ầy đi nhiều, giữa đôi lông mày ẩn chứa một nét bực dọc.
"Trên đơn ly hôn là chữ ký của anh đúng không?"
Anh ta xoa mạnh mặt mình: "Anh biết em không muốn gặp anh, nhưng anh chỉ là nhớ em, anh vốn chỉ định đứng dưới lầu một lát, không ngờ lại may mắn gặp được em."
"Anh nấu canh cho em, sao em không uống? Là anh học riêng đấy, tốt cho việc hồi phục sức khỏe của em... bên trong anh còn cố ý cho thêm rau mùi mà em thích ăn nữa..."
"Đinh Chí Viễn."
"Anh làm thế này thực sự rất vô nghĩa."
Anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt tôi, cười khổ một tiếng.
"Anh biết, em sẽ không tha thứ cho anh nữa, đúng không?"
"Nguyệt Nguyệt, anh thực sự hối h/ận rồi."
"Là anh đã không làm tròn trách nhiệm của một người chồng, anh khiến em đ/au lòng, thậm chí còn mất đi đứa con tương lai của chúng ta."
"Ngày đó ở b/ệnh viện gặp em, biết em đi bỏ con, anh hối h/ận vô cùng, anh không hiểu nổi tại sao mình lại trở nên như vậy."
"Anh rõ ràng đã thề là sẽ không bao giờ liên lạc với Tống Dung Dung nữa."
"Khi cô ấy tìm anh, anh vốn chỉ coi cô ấy như bạn học bình thường, nhưng cô ấy cứ nói nhớ anh, cần anh, anh đã không giữ được bản thân mình, anh đáng ch*t."
Tôi nhìn gương mặt tràn đầy sự hối h/ận sâu sắc của anh ta, bình thản cười: "Anh không cần phải cao đàm khoát luận về tình cảm của hai người ở đây, cũng không cần phải cảm thấy có lỗi với tôi."
"Khi gả cho anh, tôi tin là anh thực sự có tình cảm với tôi, và tôi đối với anh cũng vậy."
"Nhưng có lẽ, tình cảm của anh không hề kiên định bằng tôi, chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng của người khác là có thể c/ắt đ/ứt."
"Người như vậy, không xứng để tôi sinh con đẻ cái, cùng nhau đi hết quãng đời còn lại."
"Ngược lại, tôi còn phải cảm ơn Tống Dung Dung, vì đã giúp tôi nhìn rõ bộ mặt thật của anh."
"Lạc lối trong hôn nhân là chuyện bình thường, nhưng người có đạo đức thì luôn có trách nhiệm đ/è nặng trên vai, còn anh thì không."
10
Một tháng trôi qua rất nhanh, tôi quay lại công ty, cuộc sống vẫn tiếp diễn theo trình tự.
Hiện tại tôi và Đinh Chí Viễn chỉ còn tài sản là chưa phân chia.
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được điện thoại của luật sư: "Xin chào, có phải cô Doãn không? Tôi là luật sư của ông Đinh Chí Viễn, là thế này, thân chủ của tôi có chút thắc mắc về việc phân chia tài sản ly hôn, chiều nay cô có thể qua đây để chúng ta thảo luận một chút không?"
Quả nhiên, tôi biết ngay mà.
Nhưng may mắn thay, tôi đã ghi âm lại.
Tôi sắp xếp lại những bức ảnh, video và các đoạn ghi âm từ trước đến nay, rồi xin phép sếp nghỉ.
Chị ấy cau mày: "Cô định cứ thế đơn thương đ/ộc mã đi à? Không được đâu, đợi tôi một chút, tôi tìm người đi cùng cô."
Tôi ngập ngừng nói: "Không cần phiền phức vậy đâu sếp, chẳng lẽ họ có thể đổi trắng thay đen sao?"
"Có, thực sự có đấy. Ngày trước tôi ly hôn cũng suýt bị người ta làm cho ra đi với hai bàn tay trắng, tôi không muốn nhìn thấy cô cũng rơi vào kết cục đó."
Chị ấy rít một hơi th/uốc đầy hung hăng, biểu cảm lộ rõ vẻ sắc bén.
Không lâu sau, một người đàn ông mặc vest đen gõ cửa rồi bước vào.
Anh ta trông rất tuấn tú, cao ráo, chân dài, giống như một nam sinh vừa tốt nghiệp đại học.
"Chị, chị tìm em có việc gì?" Gương mặt cấm dục kết hợp với giọng điệu lạnh lùng khiến tôi không tự chủ được mà run lên.
Sếp tôi giấu mặt trong làn khói th/uốc, cất lời: "Nhân viên của chị bị 'cắm sừng', giờ luật sư bên kia đang tìm cô ấy để bàn về vấn đề phân chia tài sản."
"Chị chỉ nghĩ ngay đến em, đành nhờ em chạy một chuyến vậy."
Nói xong chị lại quay sang tôi, hất cằm: "Đây là em trai chị, Giang Triệt, đối tác của một văn phòng luật hàng đầu. Cô đưa bằng chứng cho cậu ấy xem đi, đảm bảo chồng cũ cô đến cái quần l/ót cũng không còn."
Tôi không hiểu sao lại thấy hơi đỏ mặt, đưa những bức ảnh và đoạn ghi âm trong tay cho anh xem.
Đôi mắt lạnh lùng của anh ẩn chứa vẻ thâm trầm.
Tôi hơi lúng túng nhìn đi chỗ khác.
Bên cạnh truyền đến một tiếng cười khẩy, tôi ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh mắt đầy ẩn ý của sếp.
Thấy tôi ngẩng đầu, chị ấy liền nháy mắt, dùng khẩu hình hỏi tôi: "Thích à? Thích thì nhích đi!"
Tôi vội vàng xua tay, tôi vẫn chưa đến mức không biết tự lượng sức mình như vậy.
Một người phụ nữ đã ly hôn, vừa mới ph/á th/ai như tôi, sao có thể xứng với người con cưng của trời như thế này.
Sếp thấy phản ứng của tôi thì tặc lưỡi hai tiếng rồi không nói gì thêm.
Một lúc sau, Giang Triệt ngẩng đầu nói với tôi: "Những bằng chứng cô đang giữ, theo tôi thấy, khả năng thắng kiện trên 90%, trừ khi cô cũng có hành vi ngoại tình trong hôn nhân, nếu không anh ta chắc chắn thua."
"Cô từng làm vậy chưa?"
Tôi lắc đầu: "Chưa, trước đây tôi từng mắc chứng chán ăn một thời gian, g/ầy trơ xươ/ng, đến cả trạng thái tinh thần cũng có vấn đề, làm gì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó."
Anh nghe vậy nhìn tôi một cái, thu dọn tài liệu trên tay: "Được, vậy thì không vấn đề gì, chúng ta đi thôi."