Giây lâu, Giản Khâm bất lực cười khẽ.

"Anh hôn em vì muốn hôn, không phải do rư/ợu. Chuyện đêm đó, cũng không phải vì cồn hay pheromone.

Nhưng anh phải thú nhận và xin lỗi em. Ban đầu anh định tiến từng bước, từ từ vun đắp tình cảm, nhưng mỗi khi ở cùng em, lý trí anh lại mất kiểm soát.

Đêm ấy là sinh nhật anh, nhưng hôm sau... là ngày giỗ bạn anh.

Xin lỗi, anh đã dùng em như liều th/uốc giảm đ/au, vội vã chiếm đoạt.

Mấy ngày nay anh xem lại tin nhắn giữa hai ta, mới nhận ra em đã thành phương th/uốc của đời anh.

Anh thích em. Em có thể... thử thích lại anh không?"

20

13 năm trước, omega và alpha trở thành giới tính bị săn lùng.

Cả thế giới rền vang những lời cảnh báo về hiểm họa của hai giới tính đặc biệt.

Cuộc tàn sát nhắm vào họ kéo dài không dứt.

Thiếu niên mất đi người thân, được bạn là Giản Khâm giấu trong nhà.

Tưởng có thể yên ổn chờ thế giới đổi thay, nào ngờ mấy ngày sau, lính trang bị vũ khí xông lên gác mái.

Thiếu niên chỉ vừa mở cửa sổ trời ngắm ánh dương, đã bị hàng xóm tinh mắt phát hiện và tố giác.

Chiếc bánh sinh nhật còn thừa từ đêm trước bị giày quân đội ngh/iền n/át dưới sàn. Omega tuyệt vọng giãy giụa, bị xạ thủ b/ắn ch*t tại chỗ.

Hóa ra khi người ta vỡ tan, chất lỏng màu hồng nhạt.

Nòng sú/ng còn nóng hổi khẽ vỗ vào mặt Giản Khâm đang ngồi bất động.

"Đừng làm chuyện thừa thãi."

Kem và m/áu b/ắn lên người trở thành vết nhơ Giản Khâm không thể rửa sạch cả đời.

Dù chuyện đã qua hơn chục năm, dù thế giới đã thay da đổi thịt, khi kể lại, Giản Khâm vẫn run không ngừng.

Cú sốc quá lớn, tôi không biết nói gì, chỉ biết vỗ nhẹ lưng anh mãi.

Biết được quá khứ của ai đó là gánh nặng khôn tả, suốt thời gian dài sau đó, tôi không thể đùa giỡn vô tư với Giản Khâm như trước.

21

Vì chăm Tưởng Tự, tôi lỡ buổi kiểm tra ngày nghiên c/ứu.

Hôm bù kiểm tra, trưởng khoa có mặt, Giản Khâm cũng tới.

Dù chưa chính thức thành đôi, nhưng trước mặt trưởng khoa, tôi cứ cảm thấy có lỗi vì dụ dỗ học trò cưng của ông.

Nhìn Giản Khâm đang đeo găng, tôi lí nhí: "Hay để thầy khám cho em?"

Giản Khâm sững người không tin nổi.

Trưởng khoa nhấp ngụm trà: "Thầy vừa móc năm quả bóng golf, mệt lắm. Tiểu Giản khám đi."

Tiểu Giản mặt lạnh như tiền, nhưng động tác tay hơi để lộ tâm trạng.

Tôi cắn ch/ặt môi, không dám kêu nửa lời.

Hôm nay khám lâu đến mức kiệt sức.

Vừa bước khỏi phòng khám, tin nhắn anh đã đuổi theo:

【Về nhà đừng đi đâu. Lại đến kỳ động dục rồi.】

Sao lại đến rồi!

Nhớ lại nỗi sợ kim tiêm mông, tôi quyết định chủ động tiêm th/uốc ức chế.

Biết đâu lần này có tác dụng.

...

Hừ, vô dụng thật.

Cuộn tròn trên sofa, tôi nhìn tin Giản Khâm báo thời gian thực:

【Còn ba đèn đỏ, hơi tắc.】

【Đm không biết lái thì đừng ra đường.】

Tôi cố gõ bàn phím: 【Đừng ch/ửi thề.】

【Ừ.】

【Về tới khu rồi.】

【Đang đợi thang máy.】

【Cái đù má thang đứng tầng 8 mãi, lát về tháo nút bấm tầng 8 đi.】

【Còn hai bậc thang...】

Cửa bật mạnh, gió cuốn theo pheromone ào vào.

Tôi vừa lăn lộn vừa rên: "Bác sĩ, em không tiêm."

Giản Khâm dịu dàng dỗ: "Ngoan, không đ/au đâu, xong ngay ấy mà."

Anh cầm lên ống tiêm, có vẻ định tiêm ngay.

Tôi nắm ống tay áo anh nài nỉ: "Bác sĩ, hay mình thử cách khác?"

"Ồ?" Anh từ từ buông tay, nhướng mày, giọng pha chút mong đợi: "Muốn thử cách nào?"

"Như lần trước em nói ấy." Tôi ngượng nghịu: "Để em thử đ/á/nh dấu anh."

Hứng khởi trên mặt Giản Khâm tắt phụt.

Anh nhắm mắt: "Cứ khăng khăng thế? Đánh dấu xong, chấp nhận mọi hậu quả?"

Tôi gật đầu như chẻ tre: "Chịu được, chịu được! Cho cắn chứ?"

Anh làm mãi mới đủ can đảm cởi từng khuy áo.

Áo sơ mi rơi xuống, tuyến thể sau gáy lộ rõ.

Tôi nuốt nước bọt, ôm vai anh áp mặt vào.

Giản Khâm có vẻ căng thẳng.

"Bác sĩ đừng sợ, không đ/au đâu, xong ngay ấy mà."

Nhân lúc anh mất tập trung, tôi cắn phập vào tuyến thể.

Cơ thể trong lòng tôi đột nhiên cứng đờ, cơ bắp cuồn cuộn.

Chưa kịp cảm nhận gì, Giản Khâm đột nhiên run bần bật. Giây sau, trời đất quay cuồ/ng, tôi bị đ/è dưới thân anh.

Giản Khâm mắt đỏ ngầu, mồ hôi lấm tấm, ng/ực phập phồng gấp gáp.

Sao trông anh còn như đang động dục hơn cả tôi thế này?

Anh thở gấp, từ từ di chuyển xuống dưới:

"Đến lượt anh rồi."

(Tắt đèn!)

HẾT

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm