Sau khi hiểu rõ tình hình, Tiêu Kinh Trập mang theo ta ngự ki/ếm rời khỏi Huyễn Quang Tông.
Ta khuyên hắn: "Tiêu Kinh Trập, bọn họ là tội có đáng tội, ngươi không cần thiết phải giúp bọn họ."
"Ta không phải đang giúp bọn họ, nếu thực sự là do oan h/ồn bé gái gây ra, vậy chúng đã biến thành á/c linh. Số lượng á/c linh khổng lồ như vậy sẽ gây hại cho chúng sinh thiên hạ, không thể không quản. Bé gái vô tội, ta muốn đưa chúng đi đầu th/ai ở q/uỷ vực."
Giờ phút này, vị Tiêu tông chủ ấy đang tỏa sáng.
Vậy nên, sau này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho một ánh sáng chính đạo hết lòng c/ứu vớt chúng sinh thiên hạ lại hắc hóa thành đại phản diện diệt thế?
Ta lo lắng nói: "Vậy ngươi hãy bảo vệ tiểu Kinh Trập cho tốt, ta vẫn rất thích tiểu Kinh Trập."
Tiêu Kinh Trập: "..."
Tai hắn đỏ lên như sắp nhỏ m/áu.
Ta không hiểu, rõ ràng ta đang rất nghiêm túc nói chuyện đứng đắn với hắn, hắn thẹn thùng cái gì chứ?
9
Nhân gian có vô số tháp bỏ rơi hài nhi, Tiêu Kinh Trập tìm thấy nơi có âm khí nặng nề nhất.
Bốn vách tháp khắc đầy bùa chú trấn áp vo/ng linh, dưới đáy tháp là một cái hố sâu không thấy đáy.
Tiêu Kinh Trập ôm ta nhảy xuống hố.
Hắn dùng ngự hỏa thuật để chiếu sáng, dưới đáy hố toàn là h/ài c/ốt của trẻ sơ sinh.
Chỗ này, chỗ kia, khắp nơi đều là...
Trên tường còn vương lại những vết m/áu b/ắn tung tóe, có vết mới, có vết cũ.
Ta cảm thấy sống lưng lạnh toát, gi/ận đến không kiềm chế được.
"Họ ném bé gái xuống hố, sống sờ sờ đ/ập ch*t sao?"
Tiêu Kinh Trập sử dụng hồi tố thuật, có thể phát lại những cảnh tượng đã xảy ra ở đây.
Một thanh niên và một bà lão vội vã bước vào, thanh niên ôm một bé gái trong lòng, hắn giơ cao bé gái lên, định đ/ập ch*t nó.
Bà lão nói: "Khoan đã."
Bà lão lấy túi kim chỉ từ trong tay áo ra, đ/âm mấy cây kim thêu vào cơ thể bé gái.
Bé gái phát ra tiếng khóc thảm thiết.
Thanh niên hỏi: "Mẹ, tại sao lại làm vậy?"
Bà lão chán gh/ét nói: "Đây là phong tục, cắm kim vào người bé gái, bé gái sẽ không dám đầu th/ai vào nhà chúng ta nữa, th/ai sau có thể sinh con trai."
Thanh niên gật đầu, đợi bà lão cắm hết kim trong túi vào người bé gái, hắn lạnh lùng ném bé gái xuống hố.
Bộp!
Bé gái rơi xuống m/áu th!t văng tung tóe, lập tức không còn tiếng khóc nữa.
Cảnh tượng hồi tố kí/ch th/ích đến đống h/ài c/ốt dưới chân, h/ài c/ốt chuyển động, chúng tụ lại thành một người khổng lồ. Đầu của người khổng lồ mặt xanh nanh vàng, trên người bao phủ một tầng kim quang, trong sự hung á/c mang theo vẻ uy nghiêm.
Người khổng lồ hóa ra thanh cốt ki/ếm trong tay, thanh cốt ki/ếm cũng được mạ một tầng kim quang, ch/ém về phía chúng ta.
Tiêu Kinh Trập dùng Giáng Thần Ki/ếm để chống đỡ.
Uy lực của kim quang trên cốt ki/ếm vô cùng lớn, chúng ta bị đá/nh bay ra ngoài.
Tiêu Kinh Trập kéo sợi tơ, ôm ta vào lòng, làm đệm th!t cho ta.
Ta vươn tay nắm lấy tiểu Kinh Trập, thở phào nhẹ nhõm, nói: "May mà nó cũng không sao."
"Cốc Tiểu Viên!"
Cảm giác như hắn sắp vỡ vụn đến nơi.
Ta lập tức buông tay, nghiêm túc nói: "Ta là m/a, kim quang của nó làm ta hơi khó chịu. Nó không phải tà túy, mà là..."
Tiêu Kinh Trập nói: "Mà là tướng tật á/c của một vị thần tiên nào đó."
Chúng ta nhìn nhau, được rồi, đá/nh không lại.
Bịch.
Ta và Tiêu Kinh Trập đồng loạt quỳ xuống.
Người khổng lồ: "..."
Nhát ki/ếm thứ hai mà người khổng lồ vung ra khựng lại.
Thần không thể làm hại tín đồ của mình.
Ta thành tâm dập ba cái đầu, chắp tay cầu nguyện: "Thần của con, phù hộ cho con nhanh chóng tu bổ lại linh mạch, phù hộ cho con đá/nh bạc đâu thắng đó. Còn nữa, Trập của con là người tốt, ngài đừng thu hồi tiểu Kinh Trập..."
Tiêu Kinh Trập thi pháp cấm ta nói chuyện.
Hắn đúng là, tốt x/ấu không phân.
Hắn chắp tay với người khổng lồ, nói: "Đệ tử là tông chủ Huyễn Quang Tông Tiêu Kinh Trập, xin hỏi ngài là vị thần tiên nào?"
"Ta là Địa Tiên, Th/ai Thần nương nương."
10
Th/ai Thần nương nương là vị thần bảo hộ của mọi đứa trẻ.
"Hàng ngàn năm qua, con người đã gi*t quá nhiều bé gái. Nhân gian khắp nơi đều là tháp bỏ rơi hài nhi, có thể là giếng nước, có thể là lò sưởi."
"Những đứa trẻ bị chính người thân ng/ược đ/ãi đến ch*t, hóa thành á/c linh, q/uỷ vực cũng không dám nhận."
Trên người Th/ai Thần nương nương có vô số khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo, đang giãy giụa muốn thoát khỏi cơ thể bà.
Muôn q/uỷ cùng khóc.
"Cha ơi, lò sưởi nóng quá!"
"A a a a, con là con của người, tại sao lại dìm ch*t con!"
"Mẹ... mẹ ở đâu, c/ứu con với!"
Th/ai Thần nương nương đã hấp thụ những tiểu á/c linh vô gia cư vào trong thần khu của mình, bà mới trở nên như thế này.
Th/ai Thần nương nương lộ vẻ mệt mỏi, nói: "Số lượng những đứa trẻ ngày càng tăng, ta gi/ận dữ, đã trừng ph/ạt đám bách tính kia. Trong số họ, có rất nhiều người là tín đồ của ta. Ha, họ thắp hương bái ta, cầu ta cho họ con trai, ta sẽ không để họ được như ý."
"Thần không thể làm hại tín đồ, ta sắp tan biến rồi. Ta muốn dùng thần lực cuối cùng, tách oán khí của chúng ra, đưa chúng đi đầu th/ai ở q/uỷ vực. Tuy nhiên, cần có một tu sĩ tu vi Nguyên Anh kỳ, tự nguyện thu nạp oán khí của chúng."
Tiêu Kinh Trập nghiêm túc nói: "Đệ tử nguyện ý."
"Sẽ rất đ/au đớn, đây là oán khí của hàng triệu á/c linh, mỗi một khắc, con đều sẽ nghe thấy, nhìn thấy, cảm nhận được cảnh tượng lúc chúng ch*t. Tương đương với việc con trở thành chúng, bị gi*t ch*t hàng triệu lần. Dù có phong bế ngũ giác, cũng không thể thoát khỏi."
"Đệ tử nguyện ý."
Th/ai Thần nương nương rơi lệ, trên thế gian này, chỉ có bà mới thấu hiểu đây là nỗi đ/au thế nào.
Bà thu lại cốt ki/ếm, tay đưa ra sau gáy, rút ra một đ/ốt xươ/ng mang theo kim quang.
"Đây là thần cách của ta, ta tặng thần cách cho con. Có thần cách, cơ thể con chính là thần khu."
Thần cách tiến vào cơ thể Tiêu Kinh Trập.
Ta đã hiểu.
Ngay hôm nay, Tiêu Kinh Trập đã gặp được cơ duyên của mình.
Sau đó, hàng triệu oán khí ùa về phía Tiêu Kinh Trập.
Thời gian này, linh mạch của ta đã tu bổ được một phần, eo đã có thể cử động.
Ta không suy nghĩ gì cả, lao tới chắn trước mặt Tiêu Kinh Trập.
Tu vi của ta là Nguyên Anh trung kỳ, cũng có thể thu nạp những oán khí này!
11
Ta đã không thành công.
Tiêu Kinh Trập dùng sợi tơ đẩy ta ra.
Hắn thu nạp toàn bộ oán khí, trên trán xuất hiện một ấn ký hoa sen đen, tóc trong chớp mắt bạc trắng, m/áu tươi chảy ra từ đôi mắt hắn.
Hắn trông rất đ/au đớn.
"Tiêu Kinh Trập!"
Ta bị Th/ai Thần nương nương kéo vào một không gian đ/ộc lập.
Th/ai Thần nương nương không còn là tướng tật á/c nữa, mà là pháp tướng.
Ánh mắt bà vô cùng dịu dàng, khiến người nhìn thấy tâm h/ồn bình yên.
"Ta... có thể đứng dậy rồi sao?"
"Con đã dập ba cái đầu với ta, ta đương nhiên phải thỏa mãn tâm nguyện của con."