“Tiêu Kinh Trập, ta phải c/ứu chàng thế nào đây?”
“Nàng đã đang c/ứu rỗi ta rồi.”
Tiêu Kinh Trập đêm đêm mây mưa cùng ta, còn nỗ lực hơn cả ba năm trước kia. Ta quá mệt, ngủ rất say, không biết rằng mỗi đêm chàng đều ra ngoài.
13
Đêm nọ, ta tỉnh giấc, phát hiện Tiêu Kinh Trập không ở bên cạnh. H/ồn An và thần cách trong cơ thể Tiêu Kinh Trập cảm ứng lẫn nhau, ta nhanh chóng tìm thấy chàng.
Ta đến một hộ gia đình dân thường, nhìn thấy cảnh tượng đẫm m/áu. Những cây kim thép mảnh khảm sâu vào cơ thể bà lão, từng mũi từng mũi đều tránh chỗ hiểm, đ/âm bà lão thành một con nhím. Bà lão đ/au đớn gào thét, c/ầu x/in: “Tiên quân tha mạng… tha mạng! Ta biết sai rồi! Ta có tội… ta sẽ đến quan phủ tự thú!”
Hừ, kim đ/âm vào thân mình mới biết đ/au.
Bên cạnh bà ta còn một thanh niên, mềm nhũn trên mặt đất, sợ đến mức tè ra quần. Cặp mẹ con này chính là những kẻ ng/ược đ/ãi bé gái trong thuật hồi tố của tháp bỏ rơi hài nhi.
“Đến lượt ngươi.”
Tiêu Kinh Trập thi pháp nâng thanh niên lên không trung, càng lúc càng cao. Sau đó chàng thu hồi pháp thuật, thanh niên rơi từ trên cao xuống, như quả dưa hấu bị đ/ập nát, m/áu th!t lẫn lộn. Bà lão đ/ộc á/c bị dọa đến ch*t tươi.
Tiêu Kinh Trập cảm ứng được sự hiện diện của ta, quay người lại, khắp người chàng nhuốm m/áu. Chàng vứt cây kim thép trong tay, mỉm cười nói: “Trên tay toàn là m/áu, bẩn quá, không thể ôm nàng.”
“Những ngày qua chàng ra ngoài đêm khuya, chính là để gi*t người?”
Tiêu Kinh Trập cúi đầu, như một đứa trẻ làm sai việc, nói: “Ta luôn nghe thấy tiếng trẻ con khóc than, không sao yên lòng được. Làm việc x/ấu, thì luôn phải có người trừng ph/ạt bọn chúng, không đúng sao?”
Ta dùng pháp thuật tẩy rửa sạch sẽ cho chàng, ôm lấy chàng, xoa đầu chàng: “Làm tốt lắm, Tiêu Kinh Trập.”
Cơ bắp căng cứng của chàng dần thả lỏng.
“Ai đó!”
Ta dịch chuyển tức thời qua, túm lấy cổ áo kẻ canh đêm.
“Ta… ta là người m/ù. Ta không thấy… không thấy gì cả…”
“Ồ, vậy ngươi đi đi, đi đường cẩn thận.”
Kẻ canh đêm mò mẫm theo tường mà đi. Hắn đi đến góc đường, cắm đầu chạy thục mạng, bước chân nhanh đến mức mờ cả hình.
Tiêu Kinh Trập đứng sau lưng ta, nói: “Hắn nhìn thấy đấy, hắn lừa nàng.”
“Ừm? Con người thật lắm mưu mô, để ta đi gi*t người diệt khẩu.”
Tiêu Kinh Trập kéo ta vào lòng, bật cười thành tiếng: “Tiểu Viên, đáng yêu.”
Ta nghiêng đầu nhìn chàng, ta đang nghiêm túc lắm mà, không biết chàng cười cái gì.
Ta và Tiêu Kinh Trập đến hộ gia đình thứ hai. Đó là hộ gia đình khi ta thông cảm với chàng, đã ném bé gái vào núi cho linh cẩu ăn. Người đàn ông đang đá/nh đ/ập vợ mình dã man.
“Đều tại ngươi! Sinh ra lắm con gái! Làm hại ta bị tà túy b/áo th/ù!”
“Tiện nhân, giờ ta thành hoạn quan, bị cả làng cười chê, ngươi cũng đừng hòng sống yên!”
Tiêu Kinh Trập thi pháp. Khoảnh khắc sau, người đàn ông xuất hiện trên núi, sự hung á/c trên mặt hóa thành kinh hãi. Linh cẩu vây quanh, lao vào x/é x/ác hắn.
“Cút đi! Đừng lại đây! Á á á á!”
Người đàn ông chỉ biết gào thét và khóc. Rất nhanh, hắn đã bị linh cẩu ăn sạch. Cảnh tượng này khiến lòng ta ấm áp lạ thường. Lấy á/c trị á/c, càng phù hợp với giá trị quan của m/a tộc ta.
14
Trời sáng, ta kéo Tiêu Kinh Trập đi dạo nhân gian. Ta ăn hết kẹo hồ lô lại ăn khoai lang nướng, ăn xong khoai lại ăn bánh rán. Cái miệng không ngừng nghỉ. Tiêu Kinh Trập trả tiền, nói: “Tại sao nàng không bế cốc? Đồ ăn không tốt cho việc tu hành.”
“Ta không muốn thành tiên đến thế. Chúng ta ở tộc mình đã là thiên chi kiêu tử, phi thăng rồi cũng chỉ là một trong mười vạn thiên binh thiên tướng, không thể so với đám thần tiên đời thứ hai có bối cảnh được.”
“Ta thà làm đầu gà, không làm đuôi phượng. Ở m/a tộc làm một m/a nhị đại vui vẻ là được rồi, bế cốc là chuyện không thể nào.”
Tiêu Kinh Trập suy ngẫm lời ta, nói: “Góc nhìn rất mới lạ.”
Trước sạp giày, một đôi vợ chồng trung niên đang dẫn con gái chọn giày. Thiếu nữ có vẻ bị khuyết tật trí tuệ. Đôi vợ chồng mặc đồ rá/ch rưới, nhưng thiếu nữ lại mặc một chiếc áo bông mới. Họ chọn giày cho con rất cẩn thận. Thiếu nữ thử đôi giày vải mới, vô cùng vui vẻ và mãn nguyện. Chỉ là một đôi giày vải bình thường, ngay cả thêu thùa cũng không có, nhưng khi người phụ nữ cẩn thận vét từng đồng xu để thanh toán, nó trở nên vô cùng trân quý.
Ta chọn một bông hoa lụa ở sạp bên cạnh, đưa cho thiếu nữ: “Cho muội này.”
Thiếu nữ nhìn bông hoa, mắt sáng rực lên, rồi hiểu chuyện nhìn về phía cha mẹ. Người phụ nữ lập tức từ chối: “Không được đâu! Chúng tôi không thể nhận không đồ của cô!”
“Nhận đi ạ, ta thấy muội muội đáng yêu, nên rất thích.”
Họ mới chịu nhận. Người phụ nữ giúp con gái cài hoa, tình yêu luôn đi kèm cảm giác n/ợ nần, mắt bà đỏ hoe nói: “Nhị Ni của ta đẹp quá.”
Thiếu nữ vỗ tay, cười càng rạng rỡ hơn. Ta nói với Tiêu Kinh Trập: “Ca ca, trả tiền.”
“Ca ca?”
“Thôi được, ta lớn tuổi, không gọi chàng là ca ca được.”
“Nàng không hề lớn tuổi, tiểu yêu nữ bảy mươi chín tuổi chưa trưởng thành, nên gọi ta là ca ca. Ta, rất thích.”
“Cũng không cần… nhấn mạnh tuổi tác như thế.”
Ta và Tiêu Kinh Trập tiếp tục dạo chơi: “Tiêu Kinh Trập, trong nhân gian có nhiều kẻ cặn bã, nhưng cũng có nhiều người đáng yêu. Thật ra, ta khá thích con người. Ta thường đến nhân gian chơi, lần nào cũng có niềm vui mới.”
“Sau này, chàng cùng ta đến nhân gian chơi, có được không?”
Vậy nên đại lão à, chàng đừng diệt thế nữa.
Tiêu Kinh Trập khẽ nói: “Được.”
Ta cứ ngỡ mình đã ngăn được chàng hắc hóa. Không ngờ, lần này, ta lại chính là nguyên nhân khiến chàng hắc hóa.
15
Chúng ta trở về Huyễn Quang Tông. Nhờ thần cách tăng cường, tu vi của Tiêu Kinh Trập đã gần đến Hóa Thần kỳ, chàng cần bế quan tấn cấp. Tu sĩ Hóa Thần kỳ trên đời chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nếu thành công, chàng sẽ là tu sĩ Hóa Thần trẻ nhất thế gian. Ta hộ pháp cho chàng. Ta chống cằm, chiêm ngưỡng dung nhan tuyệt thế của chàng. Đột nhiên, chiếc nhẫn H/ồn An trên đầu ngón tay xao động, tình hình không ổn. Ta thi pháp tiến vào thức hải của Tiêu Kinh Trập.
Hàng triệu oán khí đang mê hoặc chàng: “Tiêu Kinh Trập, rõ ràng là bọn chúng làm á/c, dựa vào đâu mà ngươi phải chịu nỗi đ/au bị ng/ược đ/ãi đến ch*t mỗi khắc?”
“Ngươi nhẫn nhịn những điều này hoàn toàn vô nghĩa, con người sẽ không bao giờ thay đổi, tháp bỏ rơi hài nhi sẽ mãi mãi tồn tại! Hãy luyện hóa bọn ta thành tà túy, gi*t sạch tất cả mọi người, ngươi sẽ được giải thoát!”
Tiêu Kinh Trập cao lãnh từ chối: “Không.”
“Tại sao không! Chỉ vì ngươi hứa với Cốc Tiểu Viên sẽ cùng nàng đến nhân gian chơi?”
“Ừ.”
“Nhưng nàng căn bản không thích ngươi! Nàng ngủ với ngươi, chỉ vì thèm khát linh lực của ngươi!”
Không, giờ ta còn thèm khát thân thể của chàng hơn.
“Nàng thích sư tôn của nàng, ngươi vừa rơi vào hôn mê, nàng đã không thể chờ đợi mà bỏ rơi ngươi để đi gặp Kính Lễ! Nàng nằm bò trên đùi hắn, trong mắt trong lòng đều là hắn.”