Ánh sáng nơi đáy hồ

Chương 4

03/08/2026 19:14

“Trên đời này thiếu gì đàn ông tốt, đừng có tr/eo c/ổ trên một cái cây như vậy.”

Bà ấy dường như đã hiểu lầm rồi.

“Không phải đâu bà ơi, thực ra là cháu…”

“Vào đi.”

Cánh cửa phía sau mở ra, Trì Ngạn với khuôn mặt đen sì kéo tôi vào trong.

Trên bàn nào là sườn xào chua ngọt, nào là tôm sốt tỏi, toàn là món tôi thích.

Đúng là khẩu xà tâm phật.

Người ta vẫn bảo muốn có được trái tim của một người phụ nữ thì phải nắm bắt được dạ dày của cô ấy.

Trì Ngạn đã thành công nắm thóp dạ dày của tôi rồi.

Tôi gắp một miếng sườn, Trì Ngạn lại tranh với tôi một miếng.

“Không cho anh ăn.”

“…”

Ấu trĩ hết sức.

Nhưng tôi lại thấy vui.

Trì Ngạn đang dỗi.

“Anh yên tâm đi, em chỉ tr/eo c/ổ trên cái cây là anh thôi.”

Tôi mỉm cười rạng rỡ, cư/ớp miếng sườn ngay dưới đũa anh, ăn một cách ngon lành.

“Vậy còn Giang Nguyên thì sao? Là lốp dự phòng của em à?”

“Hay là em tận hưởng cảm giác lén lút vụng tr/ộm với cậu ta?”

Trì Ngạn không tranh đồ ăn nữa, quay sang hỏi vặn tôi.

Tôi chậm rãi nhai, nuốt xuống rồi nghiêm túc nói: “Cả hai đều không phải!”

Nhìn vào mắt Trì Ngạn, tôi thành thật: “Em đã mất liên lạc với Giang Nguyên từ lâu rồi, nửa năm trước mới liên lạc lại.”

“Nửa năm nay mỗi lần cho anh leo cây, đều không phải xuất phát từ ý muốn của em. Em vốn dĩ đã không còn thích cậu ta nữa, em bị một lực lượng vô hình thúc đẩy. Nó kiểm soát hành vi của em, khiến em buộc phải đi gặp Giang Nguyên.”

“Em không thoát ra được, cũng không dám nói cho anh biết. Em ôm tâm lý may rủi để duy trì tình cảm của chúng ta, khao khát tìm được cách vẹn cả đôi đường, nhưng em đã thất bại. Cuối cùng lại làm tổn thương trái tim anh.”

Trì Ngạn lặng lẽ nghe, không hề ngắt lời.

Sự tự tin của tôi càng lúc càng giảm sút.

Cuối cùng, giọng chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Anh không tin cũng không sao, dù sao chính em cũng thấy chuyện này quá vô lý. Ngàn lời vạn lời gói gọn trong một câu, là em có lỗi với anh.”

Tôi ăn xong rồi mà anh vẫn mới chỉ ăn được một nửa.

Trì Ngạn vốn là người ăn chậm nhai kỹ, không giống tôi, chỉ biết ăn ngấu nghiến cho no bụng.

“Để em bóc tôm cho anh nhé.”

“Không cần.”

Anh vốn rất thích ăn tôm.

Nhớ đến nguyên nhân có thể xảy ra, tôi nhỏ giọng giải thích: “Em chưa từng bóc tôm cho người khác bao giờ, anh là người đầu tiên.”

“Anh không có hẹp hòi đến thế.”

Cảm giác mùi th/uốc sú/ng sắp bùng n/ổ.

Tôi không nói thêm gì nữa, cúi đầu làm việc.

Ngắt đầu tôm, bóc vỏ, bỏ chỉ lưng, xếp vào đĩa.

Lặp đi lặp lại.

Đợi đến khi tôi bóc xong ngẩng đầu lên, phát hiện tôm trong đĩa đã sạch bách.

Nhận thấy ánh mắt của tôi, Trì Ngạn bình thản lau miệng.

“Tiện thể thấy đói thôi.”

“Tôm em bóc cũng được đấy.”

“…”

9

“Trì Ngạn, em muốn nói chuyện với anh.”

“Ừ.”

Thất bại ba lần.

Đến lần thứ tư, Trì Ngạn cuối cùng cũng đồng ý nói chuyện tử tế với tôi.

Địa điểm hẹn là nhà hàng chúng tôi hay đến.

Chỉ là tôi không ngờ, lại trùng hợp đến thế.

Giang Nguyên đi công tác về, còn bị tôi đụng mặt.

Quan trọng là, Trì Ngạn cũng đến.

Trên người chúng tôi có gắn nam châm hay sao?

Cứ phải dính lấy nhau.

“Trì Ngạn, anh nghe em giải thích, thực sự là tình cờ gặp thôi.”

Không ai nghe tôi nói cả.

Sân khấu đã bị hai người họ chiếm trọn.

“Giang Nguyên, ngưỡng m/ộ đã lâu.”

“Chi Vi thường nhắc đến tên cậu với tôi, anh bạn người yêu cũ.”

“…”

Tôi chưa bao giờ nhắc đến nửa lời về Trì Ngạn trước mặt người khác.

Giang Nguyên rõ ràng là cố ý làm vậy.

“Người ta nhắc đến tôi thế nào?” Trì Ngạn tiếp lời, cười như không cười.

“Giang Nguyên, anh đừng có vu khống tôi bừa bãi.”

Sự h/oảng s/ợ của tôi làm Giang Nguyên hài lòng, cậu ta tạm thời đổi giọng: “Nhớ nhầm rồi, hình như không có.”

Thật là x/ấu xa.

Giang Nguyên thu lại nụ cười cợt nhả, đưa cho tôi một hộp quà: “Chi Vi, tôi mang quà cho em này. Đúng kích cỡ của em, đảm bảo vừa vặn.”

“…”

Là nhẫn.

“Anh đi/ên rồi à?”

Thứ gây họa này.

“Đẹp không?” Giang Nguyên nghiêng đầu hỏi Trì Ngạn.

“Trì Ngạn, không phải như anh nghĩ đâu.”

Tôi sợ giây tiếp theo Trì Ngạn sẽ bỏ đi.

Anh không làm vậy, vẻ mặt bình thản đến đ/áng s/ợ.

“Chi Vi, nếu đã chia tay rồi, hay là về bên tôi đi?”

Tôi gần như sụp đổ.

“Anh ở đâu mát mẻ thì ở đó đi, được không?”

“Được.”

Giang Nguyên cười đắc ý: “Chúng ta còn nhiều thời gian.”

Giang Nguyên đi rồi, để lại chiếc nhẫn.

Trì Ngạn cầm trên tay, tỉ mỉ quan sát.

“Em thực sự không hề nói…”

Tôi run giọng vì gấp gáp.

“Đẹp đấy, hợp với em.”

“…”

Trì Ngạn vốn để tâm nhất đến sự tồn tại của Giang Nguyên, giờ thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nữa rồi.

“Em thực sự không biết tại sao Giang Nguyên lại ở đây, anh phải tin em, Trì Ngạn, những gì em nói là thật.”

Tôi ngồi xổm xuống đất khóc nức nở, sự sụp đổ không thể trút hết.

“Điều kiện của Giang Nguyên khá tốt, em theo cậu ta sẽ không phải chịu khổ.”

“Chi Vi, sau này hãy sống thật tốt nhé.”

“Trì Ngạn, đừng mà.”

Tôi coi tay Trì Ngạn như cọng rơm c/ứu mạng, nắm ch/ặt lấy.

Đôi mắt anh đang đỏ dần lên.

Là vì đang cố gồng mình để không cho nước mắt rơi xuống.

đ/au khổ lắm đúng không?

Anh quá quan tâm đến em, nên em mới là người mang lại cho anh nhiều đ/au khổ nhất.

Bàn tay dần dần tuột khỏi lòng bàn tay Trì Ngạn.

Cảm giác bất lực bao trùm lấy tôi.

Cuối cùng, vẫn đi đến bước này.

Ngay cả khi tôi đã có quyền tự chủ, tình cảm vẫn cứ đi theo cốt truyện đến hồi kết bi kịch.

Trì Ngạn đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay tôi, lau nước mắt cho tôi.

Anh vẫn dịu dàng và lịch thiệp như thế.

10

Chúng tôi chia tay hoàn toàn.

Lần tiếp theo gặp lại Trì Ngạn đã là chuyện của một tháng sau.

Tôi ra ngoài lấy tư liệu, tình cờ gặp Tiêu Phù D/ao đi cùng cha cô ấy tham gia buổi tiệc của các học giả lớn.

Trì Ngạn cũng ở đó.

Trong phòng, người qua kẻ lại, đàm đạo sôi nổi.

Buổi tiệc của các học giả luôn thâm sâu khó lường.

Cách một khung cửa sổ, ngăn cách là những cuộc đời khác nhau.

Trì Ngạn cầm ly rư/ợu đi đến bên cửa sổ, may mà tôi trốn nhanh.

“Sư huynh, gần đây anh ngủ không ngon ạ? Em thấy tối nay trạng thái anh không tốt lắm.”

Tiêu Phù D/ao cũng tiến lại gần, giọng điệu khá quan tâm.

“Tăng ca, hơi bận chút.”

“Sư huynh, anh không vui vì chuyện của bạn gái cũ ạ?”

“Tại sao lại nói vậy?”

“Em nghe nói cô ấy phản bội anh, lại còn không chỉ một lần, chắc anh buồn lắm. Sư huynh, cô gái như vậy không xứng với tình yêu của anh, không đáng để anh đ/au lòng vì cô ấy đâu.”

“…”

Được rồi, hóng chuyện lại trúng ngay bản thân mình.

“Chi Vi rất tốt. Cô không phải là tôi, mong cô đừng tùy tiện bình luận về cô ấy.”

Lời nói nằm ngoài dự đoán.

Nghe xong chỉ muốn khóc.

Chia tay rồi vẫn giữ lại thể diện cho người yêu cũ như tôi, anh đúng là một người tốt như vậy.

Một Trì Ngạn tốt như thế, cuối cùng vẫn bị tôi đá/nh mất.

“Em chỉ quan tâm anh thôi mà. Thôi, không nói người khác nữa, sư huynh, chúng ta qua cụng ly với bố em đi.”

“Ừ.”

Tiếng bước chân xa dần.

Tôi mới lấy hết can đảm quay lại vị trí cũ.

Chỉ riêng bóng lưng họ sánh bước bên nhau thôi, cũng đã đủ xứng đôi vừa lứa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
129
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 An Lan Năm Tháng Chương 18
5 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nam Tước

Chương 8
Vì muốn đổi lấy nụ cười của Chiêu Nguyệt quận chúa, Bùi Tự bày mưu khiến ta rơi xuống nước. Khi thân xác ta như con chó chết bị kéo lên bờ, liền nghe thấy tiếng trách móc đầy nũng nịu của quận chúa: "A Tự, nàng ấy sẽ giận đấy." Bùi Tự chẳng chút bận tâm đáp: "Dỗ dành một chút là xong thôi." Người trong kinh thành ai nấy đều hay, bởi ơn cứu mạng thuở thiếu thời, ta một lòng si mê Bùi Tự. Từng vì hắn mà cãi lời phụ thân, cũng từng khi hắn bị oan khuất chốn ngục tù, đêm ngày rong ruổi ba trăm dặm tìm kiếm bằng chứng cho hắn... Ngay chính Bùi Tự cũng từng nói. Thế nhân ai cũng có thể rời bỏ hắn, duy chỉ có ta là không. Lúc rơi xuống nước đầu óc bị thương, hôn mê một ngày một đêm khi tỉnh lại. Bùi Tự thản nhiên thở phào nhẹ nhõm: "Xem kìa, ta đã bảo nàng ấy sẽ chẳng sao mà." Hắn vội vã rời đi, nghe đâu là để đến cuộc hẹn với quận chúa. Phụ thân đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi. Ta ngơ ngác thu hồi ánh mắt: "Phụ thân, kẻ kia là ai?"
Cổ trang
Tình cảm
11