“Đầu của tôi đâu mất rồi, anh có thấy đầu tôi đâu không?”
“Hí hí, ở lại đây cùng em đi…”
Phải thừa nhận, hoạt động này tổ chức khá chuyên nghiệp. Bước vào đây, người ta dễ ngỡ mình lạc vào chốn âm ty địa phủ.
“Á!”
“Mấy người làm gì đó! Buông tay ra!”
Tiếng hét vang lên, ban đầu chúng tôi không để ý. Nhiều người nhát gan bị hù dọa bất ngờ, tiếng la hét khắp nơi. Nhưng giọng cô gái này nghe càng thê lương hơn cả.
“Em xinh ơi, la lối cái gì? Chẳng phải em mời anh ở lại cùng sao?”
Mấy gã ăn mặc lố lăng, đeo khẩu trang đang vây quanh một nhân viên, tay chân không ngừng nghịch ngợm. Tôi nhớ cô gái này, chính là nhân viên bị ông quản lý b/éo kéo áo ng/ực lúc nãy. Hôm nay cô đóng vai thủy q/uỷ, chiếc áo sa trắng bó sát người làm lộ đường cong gợi cảm.
“La cái gì? Ng/ực em to thế kia, chẳng phải để hấp dẫn đàn ông sao!”
Nghe vậy, tôi không nhịn được nữa, chạy đà nhảy lên một cước đ/á thẳng vào đầu tên cầm đầu.
“Ái chà! Nhiếp Tiểu Khiêm!”
Tên kia bị tôi đ/á lăn vài vòng trên đất, dừng ngay dưới chân Tống Phi Phi. Cô ấy giẫm chân lên mặt hắn, dùng đế giày vặn vẹo da mặt:
“Miệng lưỡi bẩn thỉu thế này, sinh ra là để ăn c*t đúng không?”
“Lão nương vừa dẫm phải cục phân chó, tặng hết cho mày đấy!”
Cô gái đóng thủy q/uỷ tên Vương D/ao thấy chúng tôi đ/á/nh nhau, khóc lóc chạy đến can ngăn:
“Đừng đ/á/nh nữa, họ là khách tham quan mà.”
“Quản lý… quản lý sẽ ph/ạt bọn mình mất!”
Nghe vậy, mấy tên còn lại lập tức lên giọng, vây ch/ặt chúng tôi và lấy điện thoại quay clip:
“Giỏi lắm, công viên các người đối xử với khách như thế này à?!”
“Nhân viên công khai đ/á/nh khách, mọi người xem này!”
“Đúng là lò mổ giữa ban ngày, nhớ kỹ tên công viên này, đừng bao giờ quay lại nữa!”
Tên bị Tống Phi Phi giẫm dưới chân cũng nhân cơ hội ôm bụng la hét:
“Á, xươ/ng sườn tôi g/ãy rồi!”
“Tôi sẽ báo cảnh sát! Kiểm tra thương tích, bắt các người vào tù!”
Tiếng động nhanh chóng thu hút bảo vệ, họ lập tức gọi cho quản lý b/éo. Không lâu sau, ông ta mặt đen như cơn bão lao tới.
Tống Phi Phi đã buông chân nhưng tên kia vẫn nằm lì dưới đất. Vương D/ao đứng bên khóc nức nở, lớp trang điểm nhòe hết.
“Là bọn họ động tay động chân với Vương D/ao trước.”
Tôi vừa dứt lời, quản lý b/éo đã m/ắng xối xả vào mặt tôi. Suýt nữa thì bị bọt mép của hắn b/ắn vào người.
“Động chân động tay cái gì?!”
“Người ta chỉ muốn chụp ảnh chung, khoác vai ôm eo chút có sao?!”
“Đây là công việc bình thường của các em, không thì tao trả tiền thuê các em làm gì, đứng như tượng gỗ à?!”
Vương D/ao thấy tôi bị m/ắng, vội vã phủ nhận:
“Không phải, họ… họ sờ ng/ực tôi…”
Đối với cô, quản lý b/éo càng tỏ ra ngang ngược:
“Người ta lỡ chạm chút thôi, cô la hét cái gì?!”
“Chạm chút có rụng thịt không?!”
“Khóc cái gì? Đắc tội khách rồi còn dám khóc?!”
“Bọn họ là lính mới không biết quy củ, cô ở đây lâu rồi cũng không hiểu sao?!”
Tống Phi Phi hành động.
Như chó dại vừa thoát xích, không ai ngăn nổi. Cô gi/ật thẻ nhân viên, nhét thẳng vào miệng quản lý b/éo:
“Đồ khốn! Quy củ của lão nương mới là quy củ!”
Tống Phi Phi vung tay t/át ông ta như đ/á/nh con quay, khiến hắn xoay tròn tại chỗ. Tôi thở dài ngăn cô lại khi thấy đủ rồi:
“Đánh mấy chục cái cho hả gi/ận thôi, tối còn có việc chính.”
Mỗi lần dẫn Tống Phi Phi đi làm thêm, từ ki/ếm tiền lại thành mất tiền. Người ta đi làm đường càng rộng, tôi càng đi càng hẹp.
Sau khi Tống Phi Phi xử lý xong quản lý b/éo, tên nằm dưới đất nãy giờ đã lặng lẽ đứng dậy xoa mặt.
Bọn du côn còn lại im bặt, đứng bên há hốc mồm. Quản lý b/éo vốn đã m/ập, giờ mặt đỏ bừng sưng húp, diễn yêu q/uỷ heo không cần trang điểm. Hắn cúi người nhổ bãi m/áu, gào thét:
“Bắt hai đứa chúng nó! Nh/ốt vào kho ngay!”
“Kết thúc sự kiện lập tức báo cảnh sát!”
Quản lý b/éo khá là chuyên nghiệp. Đến lúc này vẫn không quên sự kiện của công viên. Bọn du côn thấy chúng tôi dám đ/á/nh cả quản lý, không dám đòi bồi thường nữa. Liếc mắt ra hiệu, cả lũ biến mất tăm. Bảo vệ mặc đồ Âm Ty áp giải hai chúng tôi về kho. Vài khách tò mò chỉ trỏ:
“Xem kìa, Âm Ty bắt Nhiếp Tiểu Khiêm và Yêu Núi Đen.”
“Trong phim có cảnh này không? Sao tôi không nhớ…”
Đội trưởng bảo vệ khoảng ba mươi, dáng người lùn nhưng cơ bắp cuồn cuộn. Mọi người gọi là đội trưởng Lưu, nghe nói là họ hàng vợ quản lý b/éo. Thấy chúng tôi lề mề không chịu đi, hắn túm lấy tay tôi. Ngón tay còn cố ý xoa vào cổ tay tôi, cười đểu:
“Hai nhóc không biết sợ ch*t à?”
“Các cô biết em rể quản lý là ai không?”
“Tao nói cho mà nghe, em rể quản lý họ Tống – chữ Tống trong Tống Thị tập đoàn, gia tộc giàu nhất thành phố!”
Tôi vừa định bẻ ngược tay hắn thì dừng lại:
“Hắn là ai?”
Đội trưởng Lưu càng đắc ý, lông mày hình chổi gần chạm trán:
“Tống Thị tập đoàn, chưa nghe à?”
“Trong thành phố này, trung tâm thương mại, bệ/nh viện, chung cư, phố m/ua sắm nào nổi tiếng đều của Tống Thị.”
“Nhà họ được mệnh danh Tống B/án Thành, thế lực thông thiên triệt địa!”
“Lúc đó quản lý chỉ cần nói vài câu, hai đứa bay vào tù!”
Mỗi lời đội trưởng Lưu nói ra, sắc mặt Tống Phi Phi lại thêm u ám. Đến cuối thì đen như đáy nồi.
Tôi bặm môi cố nhịn cười:
“Này Yêu Núi Đen, nghe chưa? Người nhà họ Tống muốn bỏ tù cô đấy!”
Tống Phi Phi là con gái duy nhất của Chủ tịch Tống Thị tập đoàn, người thừa kế duy nhất.