Tôi nhịn mãi rồi cũng đành chịu hết nổi.

Mấy cô gái chụp ảnh thỏa thích rồi cuối cùng cũng chịu dừng tay.

Họ túm tụm lại bàn tán xôn xao xem bức nào chụp đẹp nhất.

Tôi chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì t/ai n/ạn ập đến.

Từ bụi cỏ vang lên tiếng xào xạc.

Một con mèo hoang bất ngờ phóng ra.

Mấy cô gái hét thất thanh.

Con mèo hoang không sợ người, hung hăng chạy lo/ạn xạ trên tấm trải picnic.

Nó như hổ dữ lao tới chỗ tôi, tôi cảm thấy toàn thân cứng đờ, hoa mắt chóng mặt.

Không ngờ tôi bị con mèo hoang tha đi nguyên cả người.

Giang Tĩnh Di hét lên kinh hãi:

"Á! Thả nó ra! Cái này không ngon đâu!"

Mèo hoang tha tôi chạy mất, tôi bị xóc nảy người, đầu óc quay cuồ/ng, gió rít bên tai.

Giang Tĩnh Di đuổi theo phía sau nhưng mèo hoang nhanh nhẹn chui vào bụi cỏ, cô ta đuổi không kịp.

Trời ơi là trời!

Toàn gặp chuyện xui xẻo không hà!

Cứ bắt mỗi mình tôi bị hành hả?

Tôi muốn khóc mà không thành tiếng.

Con mèo hoang tha tôi chạy rất xa, khi nó dừng lại, tôi phát hiện mình bị đưa đến gần khu vực thu gom rác.

Con mèo đặt tôi xuống, khịt khịt ngửi khắp người tôi.

Nó biết tôi là vật sống, lẽ nào nó tưởng tôi là chuột sao?

Tôi ngồi bệt dưới đất không dám nhúc nhích, sợ làm nó tấn công.

Mèo hoang há miệng, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn.

Tôi sợ đến mềm nhũn chân, trong lòng cầu trời khấn Phật c/ứu mạng.

Ai đó c/ứu tôi với~

Đúng lúc mèo hoang chuẩn bị cắn tôi, bên cạnh vang lên tiếng gầm gừ trầm đục.

Mèo hoang lập tức co gi/ật lùi lại.

Tôi ngoái đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, thấy một con mèo vằn lông bóng mượt đứng cách đó không xa.

Nó gừ gừ trong cổ họng phát ra cảnh báo.

Mèo vằn nheo mắt, cong lưng, dựng đuôi, toàn thân trong tư thế tấn công.

Con mèo này... sao trông quen quá...

Tôi cố chớp mắt nhận diện.

Mèo hoang bị mèo vằn dọa chạy mất dép.

Mèo vằn tiến lại gần tôi, khi nó đến gần, tôi thấy rõ trên cổ nó đeo vòng đỏ.

Không nhầm được, đó là vòng mẹ tôi tự tay đan!

Tôi x/á/c nhận ngay, chính là nó!

Đây là con trai Zaizai của mẹ mà!

Tôi vừa mừng vừa hốt hoảng, gọi to:

"Zaizai!"

Zaizai khựng lại, đứng yên quan sát tôi.

Tôi bật dậy phủi đất, vỗ ng/ực nói lớn:

"Zaizai! Là anh đây! Anh Di An đây! Em quên anh rồi sao?"

Zaizai nhận ra tôi, lập tức xếp lại tư thế tấn công, chạy đến cọ cọ vào người tôi.

Tôi mừng rơi nước mắt, ôm lấy cái đầu to của Zaizai, âu yếm xoa xoa lông trên đỉnh đầu nó.

Tìm lại được con mèo thất lạc là chuyện đáng mừng, nhưng nguy hiểm của tôi vẫn chưa qua.

Tôi nhìn quanh, nơi này cách nhà Giang Văn Húc quá xa, đường xá tôi cũng không rành, chỉ có Zaizai với tôi thì không thể về được.

Giá mà gọi điện cho cậu ấy được, nhưng tình trạng này làm sao mượn điện thoại đây?

Tôi ngẩng đầu, bất ngờ thấy trong thùng rác tái chế có mấy thiết bị văn phòng bỏ đi.

Tôi chợt lóe lên ý tưởng.

Tôi trèo lên lưng Zaizai, chỉ huy nó nhảy lên thùng rác.

Zaizai thông minh lanh lợi, hiểu được nhiều mệnh lệnh.

Đúng như dự đoán, tôi tìm thấy giấy bỏ và bút bi còn dùng được trong thùng rác.

Hai tay ôm bút, tôi ng/uệch ngoạc viết một dòng chữ trên giấy.

Sau đó tôi bảo Zaizai ngậm mảnh giấy, tôi cưỡi lên lưng nó dẫn đường rời đi.

Zaizai nhanh chóng đến được đích - đồn cảnh sát.

Có khó khăn thì tìm cảnh sát.

Đúng vậy, tôi bảo Zaizai đi báo cảnh sát!

Cảnh sát thấy mèo hoang chạy vào, định xua đuổi.

Zaizai nhảy phốc lên bàn, thả mảnh giấy trong miệng xuống.

Một nữ cảnh sát phát hiện, lập tức ngăn đồng nghiệp định dùng chổi đ/á/nh Zaizai.

"Khoan đã! Trên này có chữ!"

Đúng vậy, mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của Giang Văn Húc.

Nữ cảnh sát gọi điện, xưng danh rồi hỏi:

"Xin hỏi có phải ông Giang Văn Húc không? Ông có nuôi một con mèo màu xám đen không?"

Đầu dây bên kia, Giang Văn Húc có lẽ đang rối trí, chỉ nghe giọng cậu ta cuống quýt:

"Tôi không nuôi mèo, nhưng tôi mất một thứ rất quan trọng, xin hỏi có thể báo cảnh sát không?"

Thứ quan trọng chắc là ám chỉ tôi.

Nữ cảnh sát kiên nhẫn nói:

"Ông chắc chứ? Con mèo này mang đến mảnh giấy có ghi số liên lạc của ông. À, trên lưng nó còn có con búp bê nhỏ nữa."

Giang Văn Húc chợt hiểu ra:

"Búp bê? Trông thế nào?"

Nữ cảnh sát vừa nhìn tôi vừa miêu tả:

"Cao cỡ cánh tay, mặc đồ đen, là búp bê nam tóc ngắn..."

Giang Văn Húc hốt hoảng:

"Các anh ở đâu? Tôi đến ngay!"

Hai tiếng sau —

Trải qua một ngày phiêu lưu, cuối cùng tôi cũng được Giang Văn Húc đón về nhà, cùng với cả Zaizai.

Giang Tĩnh Di đã đợi sẵn ở nhà, chẳng ngạc nhiên khi cô ta bị Giang Văn Húc m/ắng một trận te tua.

May thay bố mẹ Giang Văn Húc là người biết điều, biết chuyện cô ta lấy tr/ộm đồ của anh họ rồi làm mất cũng không can thiệp.

Giang Văn Húc đổ đầy nước vào chậu cho tôi, còn chu đáo cho thêm tinh dầu oải hương để tôi thư giãn.

Tôi thảnh thơi nằm trong bồn tắm.

Cậu ta chăm sóc người khác đúng là có nghề, không biết sau này ai sẽ là người may mắn được làm bạn đời của cậu ấy.

Tôi bất chợt nhớ đến lời Giang Tĩnh Di nói Giang Văn Húc không thẳng.

Càng nghĩ tôi càng thấy ghim, đành úp mặt vào nước nín thở.

Tôi ngâm đến khi nước ng/uội hẳn mới tiếc rẻ rời khỏi bồn.

Mặc quần áo xong, tôi chui qua khe cửa Giang Văn Húc chừa sẵn.

Giang Văn Húc đang ngồi xổm ở ban công cho Zaizai ăn pate.

Tôi bước ra khỏi phòng tắm, Giang Văn Húc quay lại nói:

"Anh tắm cho Zaizai rồi, bữa tối của em ở trong nhà búp bê."

Nhà búp bê mà cậu ấy nói chính là căn phòng nhỏ có bàn ăn trong ngôi nhà đồ chơi của tôi.

Tôi ậm ừ, quay về biệt thự tí hon của mình.

Tôi ăn uống qua loa bữa tối tinh tế Giang Văn Húc chuẩn bị.

Đến khi tỉnh táo lại, tôi mới phát hiện Giang Văn Húc đang chống cằm nhìn tôi.

Sao cậu ta tốt với tôi thế nhỉ?

Không phải cậu ấy đã có người thương rồi sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
2 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm