Đêm Chi Diễn say, tôi lì trên giường nài nỉ anh thương tôi.
"Anh ơi, anh nhận em đi mà."
Anh nhíu mày đẩy tôi xuống giường, giọng lạnh băng.
"Anh là anh trai mày, đừng có dở hơi."
Tức quá, tôi lao vào quán bar m/ua say, ôm nam mẫu thả thính.
Chi Diễn bỗng xuất hiện, kẹp cằm tôi hôn một cái đầy dữ dội.
"Dám đụng vào người khác, muốn anh dạy dỗ hả?"
1
Đã một tuần kể từ lần tôi block Chi Diễn.
Bọn bạn nhậu mà biết chuyện này, chắc tròn mắt ngã ngửa.
Thằng nào chẳng biết tôi là con trai cưng của anh cả, mười câu thì tám câu về anh.
Tôi quấn anh thế cũng có lý do, đời tôi chỉ có mỗi Chi Diễn là người thân.
Chúng tôi không cùng huyết thống.
Từ thời cô nhi viện, anh đã coi tôi như em trai. Tôi quen bám anh từ bé, khi anh trưởng thành liền dắt tôi ra ở riêng.
Chi Diễn đẹp trai mà tính cách lạnh lùng, vẻ mặt như cả thế giới n/ợ anh tiền. Duy chỉ với tôi, anh chiều đến mức ngang ngược.
Tôi không nghi ngờ gì việc dù tôi đòi sao trên trời, anh cũng tìm cách hái về.
Anh chiều tôi, tôi đương nhiên thương anh. Những yêu cầu vô lý ấy tôi chẳng bao giờ đòi hỏi.
Huống chi đời này chẳng có gì vào mắt tôi, ngoài Chi Diễn.
Tôi không cần sao trời, tôi cần anh trai tôi.
Thế nên đêm hiếm hoi anh say, tôi lì trên giường anh, vò nát áo sơ mi trong tay mà nũng nịu: "Anh ơi, anh nhận em đi mà?"
Chi Diễn nằm ngửa, nheo mắt liếc tôi, gi/ật giật cà vạt: "Chi Hành, anh là anh trai mày, đừng có dở hơi."
Giọng anh lạnh đến nỗi như có băng vụn rơi ra.
Tôi bực mình, đ/á thẳng vào chỗ hiểm của anh.
Không cho dùng thì phá cho hỏng.
Chưa trúng đích, chân đã bị chặn giữa đường.
Anh nắm lấy bắp chân tôi, véo nhẹ mà đ/au điếng.
"Không muốn giữ đôi chân nữa à?"
Tôi sợ nhất là nhột, chưa đầy hai cái đã chịu thua.
"Em xin lỗi, không dám nữa đâu."
Trong lòng thì nghĩ: Đồ khốn chờ đấy, đêm nay tao sẽ trị mày.
Chi Diễn như đọc được suy nghĩ tôi, bàn tay chai sạn vuốt dọc xươ/ng c/ụt tôi.
Anh làm động tác m/ập mờ thế mà lời nói lại khiến người ta rét run.
"Hành à, anh không ngại bẻ g/ãy chân em đâu, dù gì anh cũng nuôi em cả đời."
Anh ngậm điếu th/uốc, khói trắng mờ ảo che khuất gương mặt, chỉ còn đôi mắt hắc ám đóng ch/ặt vào tôi.
Khoảnh khắc ấy, dường như cả thế gian chỉ còn hai chúng tôi.
Sự ám ảnh trong mắt anh nảy mầm, dây leo quấn ch/ặt lấy thân thể tôi.
Cảm giác bị kh/ống ch/ế hoàn toàn xẹt qua người như luồng điện, sung sướng đến nỗi da đầu tôi dựng đứng.
Anh trai tôi cái gì cũng tốt, chỉ có điều nhận thức về bản thân chưa chuẩn.
Anh đâu biết sự chiếm hữu của anh với tôi đã vượt xa tình anh em.
Rốt cuộc không có người anh nào lại hứng thú tắm rửa cho em trai.
Ngay cả ăn cơm cũng là anh đút cho tôi.
Dĩ nhiên không có nghĩa tôi không thể tự chăm sóc bản thân.
Trái lại, tôi khá đ/ộc lập.
Tôi chỉ đang thỏa mãn sĩ diện của anh, khiến anh nghĩ tôi là dây tơ hồng, phải bám vào anh mới sống nổi.
Tôi là kẻ l/ừa đ/ảo, anh trai tôi là kẻ đi/ên.
Hai chúng tôi là cặp đôi hoàn hảo.
Ch*t rồi cũng phải ch/ôn chung.
Nếu anh bỏ tôi, tôi sẽ gi*t ch*t anh.
Đến cầu Nại Hà uống nước Vo/ng Xuyên, xuống Diêm Vương điện, anh vẫn phải đối chất với tôi.
Anh đừng hòng quên tôi.
2
Để Chi Diễn nhận ra tình cảm với tôi, tôi đành block anh, thậm chí dọn ra ngoài.
Trong quán bar.
Tôi ngồi ghế sofa, ngậm điếu th/uốc chọn nam mẫu đêm nay.
Đứa bạn thân Hứa Xuyên khoác vai trêu: "Thiếu gia Chi hôm nay nỡ lòng nào ra khỏi nhà thế?"
Tôi lạnh lùng ngẩng mắt, châm chọc: "Thiếu gia Hứa cũng hiếm hoi xuất hiện, hay là... ông chú cậu đi nước ngoài rồi?"
Vừa nhắc đến ông chú, Hứa Xuyên xoa xoa cánh tay, hạ giọng: "Khẽ thôi, để lão quái vật ấy biết được, mông tao n/ổ hoa!"
Không đùa được đâu.
Ông chú Hứa Xuyên là Hứa Dục, bạn thân của anh tôi.
Hai người cùng tuổi, tính cách cũng đều bi/ến th/ái như nhau.
Nghĩ đến Chi Diễn, mặt tôi đột nhiên xị xuống.