Tôi co ro trên ghế sofa nghe hắn trút bầu tâm sự, vừa nhấm nháp chùm nho anh trai rửa sẵn vừa hời hợt đáp lời.

Hứa Xuyên nghiến răng nghiến lợi đến phút cuối: "Hứa Dục cái lão bi/ến th/ái đó, tao đâu phải cháu ruột mà quản nhiều hơn cả ba tao!"

"Nói thật nhé, Hứa Dục chắc chắn bị đi/ên, tên khốn đó dám lắp camera trong phòng tắm của tao!"

"Đm, đúng là nuôi tao như thú cưng rồi! Tức ch*t đi được!"

"Aaah, tao muốn cắn ch*t hắn!"

Hứa Xuyên trợn mắt lồi cả răng nanh, dáng vẻ đầy u/y hi*p.

Nhưng với trình độ con kiến của hắn thì đừng hòng đấu lại tiểu thúc.

Hứa Dục có mức độ kiểm soát ngang ngửa anh trai tôi.

Tôi nhả hạt nho, cố tình dò la: "Tiểu thúc cậu từng có bạn gái chưa?"

Hứa Xuyên nhíu mày lắc đầu: "Chưa."

Rồi như nhớ chuyện gì buồn cười, hắn cười kh/inh bỉ: "Lão ta chắc vẫn còn zin, hê hê."

Tôi liếc nhìn thằng ngốc với ánh mắt thương hại, trong lòng thầm niệm kinh cầu cho nó.

Hứa Xuyên xoa mông rồi gào lên đi/ên cuồ/ng: "Lão bi/ến th/ái còn thích đ/á/nh đít tao nữa!"

"Má, đ/au ch*t đi được!"

Chuông cửa reo vang đúng lúc, tôi đứng dậy mở cửa.

Hứa Xuyên nhìn thấy người đứng ngoài cửa, nhảy dựng lên ch/ửi thề: "Đm, lão bi/ến th/ái..."

Gặp phải ánh mắt âm trầm, hắn lập tức nở nụ cười gượng gạo: "Không... Tiểu thúc sao lại đến đây?"

Hứa Dục không thèm để ý, gật đầu với tôi như lời chào.

Tôi né người cho hắn vào.

Hứa Xuyên liên tục ra hiệu cầu c/ứu, tôi giả vờ không thấy.

Hứa Dục mặt lạnh như tiến về phía hắn, nắm cổ áo kéo lên như nhấc gà con. Hứa Xuyên giãy giụa vô ích.

Tôi nhếch mép cười với Hứa Xuyên, ánh mắt lướt qua vòng ba của hắn.

Tiểu Xuyên Xuyên tội nghiệp.

Chuẩn bị nhận lấy hình ph/ạt thôi.

13

Ngày 6 tháng 7 là sinh nhật tôi và anh trai.

Lúc bị bỏ rơi, hai đứa còn chưa biết ghi nhớ nên không rõ ngày sinh, đành đặt chung một ngày.

Tôi m/ua quà, xách hoa và bánh kem định tạo bất ngờ cho anh.

Trời dần tối, đúng giờ này anh chưa về.

Đến cửa nhà, tôi rảo tay móc chìa khóa thì cửa bất ngờ mở toang.

Tôi đứng ch/ôn chân, nhớ ra lúc đi có khóa cửa cẩn thận.

"Anh?" Tôi thử gọi.

Không ai đáp, trong nhà tối om.

Tôi cởi giày bước vào, những chiếc đèn lồng nhỏ trên sàn lần lượt bật sáng, ánh vàng cam chói lóa.

Chỉ một cái liếc, tôi biết ngay đây là món quà anh dành cho mình.

Theo bước đèn lồng, tôi đến bức tường góc phòng. Đèn LED nhấp nháy dòng chữ "Tiểu Hanh bảo bối, sinh nhật vui vẻ".

Những ngọn đèn nhỏ xung quanh sáng lên, cả bức tường treo đầy ảnh chung của hai chúng tôi. Tấm lớn nhất ở giữa là hình tôi và Trì Diễn đang hôn nhau, mặc đồ đôi dưới pháo hoa.

Tôi tiến lại gần, chiếc máy ghi âm góc tường bất ngờ phát ra giọng hát của Trì Diễn, thật ngọt ngào - bài hát tự anh sáng tác.

Hóa ra dạo này lén lút là vì thế.

Giọng ca ấm áp dừng lại sau nốt guitar cuối cùng.

Đúng là ý tưởng sến súa, chỉ có anh trai tôi mới nghĩ ra.

Tôi bật cười híp mắt, tưởng tượng cảnh anh bày biện tất cả, trái tim mềm nhũn.

Pháo hoa bất ngờ n/ổ ngoài cửa sổ. Tôi ngẩng đầu, bóng người từ góc tường bước ra, ôm bó hoa tiến đến trước mặt, quỳ một gối.

Ánh pháo hoa rực rỡ cùng nụ cười anh hòa vào đáy mắt tôi.

Anh lấy chiếc nhẫn ra, nắm tay tôi thành kính hôn lên: "Tiểu Hanh, anh yêu em."

"Hãy ở bên anh mãi mãi nhé?"

Cười đến nỗi nước mắt lăn dài, tôi và anh trai quả thật tâm đầu ý hợp.

Tôi cũng quỳ một gối, lấy từ túi chiếc nhẫn giống hệt đưa cho anh: "Anh, em cũng yêu anh."

"Chúng ta sẽ mãi bên nhau."

Pháo hoa xanh thẫm bùng lên, x/é toạc màn đêm.

Tôi ngoắc ngón tay với Trì Diễn, anh cười ôm eo tôi hôn xuống.

Những ngón tay đeo nhẫn quấn quýt chẳng phân biệt được đâu là ai, tựa như quãng đời sau này của chúng tôi, mãi mãi khăng khít.

Tôi và anh trai sẽ mãi đắm say.

Tôi và anh trai là định mệnh.

Ngoại truyện: Góc nhìn Trì Diễn

Gặp Tiểu Hanh lần đầu, tôi đã nghĩ: Trời ơi, sao có chú mèo con đáng yêu thế cơ chứ.

Nhỏ bé, muốn lại gần lại chẳng dám.

Tôi biết mình nhìn mặt đã dữ tợn, cậu ấy không dám nói chuyện nên tôi phải chủ động.

Tôi chia đồ ăn, đuổi lũ trẻ hư hay b/ắt n/ạt cậu.

Nhìn ánh mắt ngưỡng m/ộ ngày càng lớn trong mắt cậu, lòng tôi ngọt lịm.

Tôi tự nhủ phải bảo vệ cậu cả đời.

Tiểu Hanh lớn lên, ngày càng phụ thuộc vào tôi.

Tôi không dám dừng lại, buộc mình phải tiến lên, không thể để cậu chịu khổ.

Tôi yêu Tiểu Hanh nhiều lắm.

Muốn nh/ốt cậu bên cạnh cả đời, từng giây từng phút không rời.

Nhưng giờ chưa thể ở cùng cậu, tôi vẫn chưa khiến lũ s/úc si/nh kia trả giá.

Tiểu Hanh thật ngốc.

Cậu lại một mình đi tìm Vương Lượng.

Tôi sợ lắm, nếu cậu gặp chuyện gì thì phải làm sao.

Tôi lái xe theo định vị, cuối cùng cũng tìm thấy cậu.

Tiểu Hanh mà tôi nâng niu trên đầu ngón tay nằm bất động trên nền đất.

Bao cảm xúc bạo liệt cuộn xoáy trong đầu, tôi muốn gi*t người.

Tiểu Hanh tỉnh lại, nhìn tôi mếu máo đòi ôm.

Mọi ý nghĩ tà/n nh/ẫn tan biến khi nghe giọng cậu.

Đồ ngốc, anh muốn dùng xích sắt trói em lại, không cho đi đâu hết.

Nhưng anh không làm thế, nh/ốt em lại, Tiểu Hanh chắc chắn sẽ không vui.

Anh không muốn em buồn.

Anh ch/ôn vùi mọi suy nghĩ ô uế, Tiểu Hanh của anh phải mãi vui vẻ.

Anh yêu em nhiều lắm, rất rất nhiều.

Dù có phải xuống địa ngục, anh vẫn sẽ bên em.

Qua cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà, kiếp sau anh vẫn đeo bám em, vĩnh viễn vĩnh viễn.

Tôi yêu Trì Hanh.

Đôi ta là định mệnh.

(Hết)

🚗 Đã viết xong, quy tắc cũ:

Tìm ki/ếm fanpage tương tác công cộng của khu BL trên trang tiểu thuyết mảnh vỡ của chúng tôi trên Facebook [Con gái mê đam mỹ thích nhất], nhắn tin cho admin để nhận ngoại truyện free~

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
8 Cành lá sum suê Chương 19
10 Nữ Đào Chương 11
12 Long Nữ Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Trói Buộc

Chương 7
Nhiếp chính vương trúng Tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Tình. Bởi lẽ, chúng ta là song Thánh nữ của Miêu Cương, mà phương pháp duy nhất để giải Tuyệt tình cổ, chính là Thánh nữ cam tâm dùng máu của mình nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn, biến mình thành tử cổ của hắn. Hắn hứa hẹn: “Kẻ nào cứu được ta, ngôi vị Nhiếp chính vương phi sẽ thuộc về người đó.” Tống Tình không muốn bị Tuyệt tình cổ trói buộc, nên đã ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, tỷ cứu hắn xong tuy cũng sẽ trúng Tuyệt tình cổ, nhưng tỷ sẽ trở thành Vương phi đó! Tỷ sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?” Sau này, Nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành Hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Mà Tống Tình, vị Thánh nữ cuối cùng đó, lại chẳng giữ được thân trong sạch, suýt bị cổ trùng của vạn ngàn tộc nhân cắn chết. Ta phái người cứu nàng, nhưng nàng lại vì ghen ghét ta, muốn phóng hỏa thiêu chết ta, song lại bất cẩn mà cùng chết với ta. Một lần nữa mở mắt, chúng ta trở về ngày Nhiếp chính vương đưa ra lời hứa hẹn. Nàng chẳng chút do dự mà chọn lấy ngôi vị Vương phi. Ta mỉm cười. Quên chẳng nói cho nàng hay, việc Nhiếp chính vương trúng cổ chỉ là một mưu kế lừa dối. Một cái bẫy nhằm lừa một Thánh nữ Nam Cương về, ngày ngày dùng máu tim để nuôi dưỡng con cổ trùng của hắn. #BERE
Báo thù
Cổ trang
Nữ Cường
40
Dao Nương Chương 6