Sau khi liên kết với hệ thống Vạn Người Mê, tôi được yêu cầu chinh phục trùm phó bản. Theo yêu cầu, tôi trở thành nam bộc của trùm. Không chỉ vậy, tôi còn nghe được suy nghĩ của hắn. Đưa tay t/át hắn một cái, mặt hắn điềm nhiên nhưng trong lòng cuồ/ng hỉ: "Đã quá, lực tay đủ mạnh." Tôi rót rư/ợu cho hắn, hắn nhìn chằm chằm vào cổ tôi nuốt nước bọt. "M/áu tiểu nam bộc chắc ngọt lắm, muốn uống." Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tôi đã bị ghì ch/ặt vào lòng. Hắn lộ răng nanh, mê đắm xoa xoa mạch m/áu tôi, khẽ nói: "Tiểu nam bộc đừng đi nữa, làm vợ của ta nhé?"

1

Sau khi liên kết với hệ thống Vạn Người Mê, tôi được yêu cầu chinh phục trùm phó bản. Ban đầu tôi định từ chối, hệ thống nhìn ra sự do dự của tôi liền đưa ra tối hậu thư. "Không qua phó bản chỉ có ch*t." Lời ch/ửi thề nghẹn ở cổ họng, chưa kịp thốt ra thì một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt. Tỉnh dậy, trước mặt tôi là một tòa lâu đài châu Âu đồ sộ. Cánh cổng lớn mở rộng, lá khô phủ đầy mặt đất, bước chân giẫm lên phát ra tiếng lạo xạo, như thể đạp lên xươ/ng cốt chứ không phải lá. Vừa bước vào, cánh cổng sắt rỉ sét bỗng nhiên mới tinh như vừa đúc. Gió lớn nổi lên, cánh cổng sắt nặng nề chậm rãi khép lại. Không chỉ thế. Cả tòa lâu đài như hồi sinh, đ/âm chồi nảy lộc, trở nên lộng lẫy nguy nga. Sương m/ù dày đặc. Tôi không dám dừng chân, bước vào đại sảnh. Nội thất lâu đài cao bốn tầng, giữa đại sảnh là một cỗ qu/an t/ài đen tuyền, trên thân qu/an t/ài khắc họa tiết cầu kỳ, viền xung quanh còn được dát vàng. Tôi nhìn mà chảy nước miếng, toàn là tiền cả. Đồ cổ này mà đem b/án, phút chốc có thể ăn mì gói thêm ba trứng thúi. Tôi lau mép, bỗng nhận ra nhiệt độ giảm mạnh, da gà nổi từ xươ/ng c/ụt chạy dọc gáy. Tòa lâu đài vừa còn sinh khí bỗng chốc âm trĩ nặng nề. Tích tắc. Trong đại sảnh vang lên tiếng nước nhỏ giọt khẽ khàng, tựa m/áu từng giọt rơi xuống mặt đất. Kỳ lạ thay, dù lâu đài rộng lớn nhưng tiếng nước vẫn vang rõ đến thế. Vạt quần bị vật gì đó kéo gi/ật, sau đó bò dọc lên chân tôi. Là chuột sao? Tôi nhấc chân, trong bóng tối mờ ảo, kích thước của nó tựa như mèo. Nó bò chậm rãi, mỗi bước để lại thứ gì nhầy nhụa, vạt quần tôi ướt sũng. "Mèo con, không được nghịch ngợm đâu nhé." Tôi cúi xuống định bế nó lên. Gió thổi tung rèm cửa, ánh chớp lóe sáng. Soi rõ tôi, và cả thứ đang đối mặt với tôi. Đó là một đứa bé, tứ chi g/ầy guộc như x/á/c khô cạn m/áu. Nó nhe răng cười với tôi, lưỡi đỏ lòm lê trên mặt đất. Cổ quấn đầy băng trắng. Có vẻ khó chịu, hai chân nó bám ch/ặt eo tôi, đôi tay khô quắt nắm lấy đầu gi/ật mạnh. "Bụp!" Như nhổ củ cải, cái đầu lìa khỏi cổ. Băng trắng nhuộm đỏ tươi, m/áu chảy xuống đất tí tách. Chỉ số đi/ên lo/ạn tụt dốc, cơ thể tôi cứng đờ hơn x/á/c ướp ngàn năm. Không dám nhúc nhích. Nó nâng cái đầu như dâng báu vật dí sát mặt tôi, hàm răng dày đặc nhọn hoắt sắp chạm vào da thịt. Nó lắc lắc, như muốn tôi đ/á/nh giá. Tôi buộc miệng khen: "Dễ thương quá." Đôi mắt lõm sâu mở to, mép cười tét đến mang tai. Nó vui sướng, dán mắt vào tôi không rời, ra vẻ đòi âu yếm. Dù hơi rợn người, tôi vẫn nhẹ nhàng xoa đầu nó. Mềm oặt, như không có xươ/ng sọ, cảm giác hơi dùng lực là n/ổ tung. Vỗ về vài cái, tôi cẩn thận đặt nó xuống đất. Đôi chân nặng như đeo chì bỗng nhẹ bẫng, vạt quần ướt đẫm cũng khô ráo. Nó gắn lại đầu, vẫy tay chào tôi. Không chút do dự, tôi lại khen: "Bé ngoan quá." Khuôn mặt trắng bệch khô quắt nở nụ cười mãn nguyện.

2

Nhìn bóng dáng đứa bé m/a quái bò xa dần, tôi thở phào. May mà vịn vào qu/an t/ài nên không ngã. Hệ thống ch*t ti/ệt, ép buộc đã đành. Tình hình phó bản cũng không nói rõ, chỉ để lại câu "khi độ cảm tình với boss đạt 100% thì thông quan". Đến cả cách xem độ cảm tình cũng chẳng chỉ. Đồ tồi, hệ thống rác rưởi sớm muộn cũng sập. Trong lòng tôi nguyền rủa thầm. Nhưng đã vào đây thì phải thích nghi. Bình tâm một lúc, tôi mò mẫm dọc tường đi lên lầu. Bỗng nghe tiếng thì thầm râm ran: "Hắn là nam bộc mới của bá tước sao? Nhát gan thế." "Đúng đấy, thà để ta ăn thịt còn hơn bị bá tước hành hạ đến ch*t." Vừa dứt lời, sống lưng tôi như bị sên trần bò qua, nhớt nhát. Tôi gắng sờ lưng, chỉ thấy đầy dịch nhầy. Kìm nỗi buồn nôn, tôi tiếp tục men tường lên lầu. Tay quờ quạng trên bức tranh tường. "Ái, tên nam bộc đáng ch*t, chạm vào miệng ta rồi! Ta sẽ nhai nát hắn!" "Hắn còn sờ mắt ta! Gi*t hắn đi!" Những lời ch/ửi rủa vang lên. Tôi đứng hình. Chắc chắn lúc nãy tôi không chạm vào người. "Ầm!" Sấm chớp rền vang. Tầm nhìn trở nên rõ ràng. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi cứng đờ. Bức tường phủ đầy tranh giờ được thay bằng vô số khuôn mặt người. Khuôn mặt chi chít gắn trên bê tông ố vàng. Da mặt xanh lét, miệng há hốc, mắt trợn trừng nhìn thẳng. Có khuôn mặt sát mặt tôi nhất, m/áu từ khóe miệng nhỏ giọt. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng, tôi ra vẻ bình tĩnh. "Sao thế này, mình đột nhiên m/ù rồi sao?" Để giống thật hơn, tôi nheo mắt quờ quạng trong không trung. "Á! Bá tước thức giấc rồi!" "Chạy mau!" Tiếng xào xạc vội vã, các khuôn mặt biến mất, bức tường trở lại bình thường. Gió cuồ/ng phong ùa vào từ cửa sổ. Một bóng người hiện ra trước mặt. Người đó mặc bộ veston trắng bảnh bao, mái tóc vàng quăn dài buộc lỏng lẻo phóng khoáng, đường nét khuôn mặt sắc sảo càng thêm quyến rũ trong ánh sáng mờ ảo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm