Tôi tỏ tình với học tỷ nhưng bị từ chối phũ phàng.

Chưa kịp đ/au lòng thì đã thấy chị ấy quan tâm ân cần với kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.

M/áu nổi lên, tôi bước tới gi/ật phăng kẻ th/ù ra rồi hôn một cái chụt.

Học tỷ ngây người, kẻ th/ù cũng đờ đẫn, còn tôi thì cười đắc ý.

"Học tỷ, bọn em đã như thế này rồi, chị buông tha đi!"

1

Nếu bạn hỏi sao tôi dám làm chuyện tày trời thế?

Thì cứ thử đi, mười lần tỏ tình thì cả mười lần crush đều mê Thẩm Tân Độ, bạn sẽ hiểu ngay thôi.

Muốn thành công, trước hết phải đi/ên!

Nhưng mà... ừm... môi Thẩm Tân Độ mềm thật đấy nhỉ.

"Học đệ, hai người thật sự là kiểu qu/an h/ệ đó sao?"

Học tỷ mặt mày kinh hãi nhưng giọng vẫn đầy hoài nghi, dường như chưa chịu buông xuôi.

Tôi mỉm cười: "Không sao đâu học tỷ, em có thể hôn thêm một cái nữa để chứng minh."

Vừa dứt lời, tôi đã nhanh chóng chụt thêm một cái lên má Thẩm Tân Độ.

Khi ngoảnh lại, chỉ thấy bóng lưng cô đơn của học tỷ.

Ừm... học tỷ đi nhanh thật.

Sắp mất hút rồi cơ đấy!

"Bọn ta là qu/an h/ệ gì?"

Giọng điệu bỡn cợt của Thẩm Tân Độ vang lên sau lưng.

Đối mặt với câu hỏi vờ vịt này, tôi trợn mắt quay lại.

"Qu/an h/ệ gì thì cậu tự hiểu trong lòng chứ!"

Phá bao nhiêu mối tình của tôi rồi còn hỏi qu/an h/ệ gì?

Buồn cười! Đạo đức giả!

2

"Cậu muốn tôi định nghĩa mối qu/an h/ệ à?"

Thẩm Tân Độ khẽ cong đôi mắt phượng, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói:

"Cậu đã hôn tôi thì phải chịu trách nhiệm, vậy bọn ta đương nhiên là qu/an h/ệ tình nhân."

"Cái gì?!" Tôi trợn mắt hét lên.

"Hôn cái là đòi trách nhiệm? Cậu sống ở thời nhà Thanh à? Cổ lỗ sĩ!"

Thẩm Tân Độ mặt đen như bồ hóng: "Thế cậu muốn thế nào?"

"Chiếm xong phần thắng rồi bỏ chạy à?"

Bị đ/á/nh trúng tim đen, tôi định gật đầu.

Nhưng nhìn mặt hắn khó đăm đăm, tự dưng tôi thấy áy náy như bị ép.

"Bọn mình đâu có tình cảm, sao ở cùng nhau được!"

Thẩm Tân Độ mặt càng đen: "Vậy cậu nôn hết đồ ăn vặt tiểu học sáu năm, cấp hai ba năm ra đây."

Sao không có cấp ba?

Hồi đó vì mối tình đầu tan vỡ, tôi gi/ận dỗi một mình với Thẩm Tân Độ, quyết không ăn đồ bố thí nữa!

"Cậu đúng là người không ra gì, đồ ăn vào bụng rồi ị ra hết, tôi ki/ếm đâu trả?"

"Vậy bao nhiêu năm qua tôi cho chó ăn à? Ăn xong phủi sạch?"

Tôi hơi run nhưng vẫn cố chấp: "Tôi không thể vì mấy món lặt vặt mà b/án thân được, quá thiệt thòi."

Thẩm Tân Độ bật cười: "Thế cậu muốn sao?"

Tôi đảo mắt, định cho hắn biết khó mà lui.

"Gọi một tiếng ba thì tôi đồng ý!"

3

Hồi nhỏ bắt hắn gọi anh còn không chịu, đ/á/nh nhau tay đôi.

Tôi không tin...

"Ba."

"Ừ."

"Hả?!"

"Thẩm Tân Độ, khí tiết của cậu đâu?" Tôi đi/ên tiết.

Hắn chỉ mỉm cười: "Khí tiết là gì trước vợ?"

Thế hồi nhỏ ai ra tay trước?

Tôi oán h/ận nhìn Thẩm Tân Độ, im thin thít.

Thẩm Tân Độ liếc tôi, thong thả nói: "Hồi nhỏ cậu chưa là vợ tôi, nên tôi không nhường."

Tôi lập tức nổi đóa: "Bây giờ cũng không phải!"

"Ồ? Cậu muốn làm chồng à?"

Ánh mắt Thẩm Tân Độ dần dời xuống dưới, dừng vài giây rồi ngẩng lên đầy thương hại.

"Không sao, nhỏ cũng không sao, sau này cho vợ sờ chồng."

Bị s/ỉ nh/ục, mặt tôi đỏ bừng: "Mỗi mình cậu to, cả nhà cậu to hết!"

Ai ngờ Thẩm Tân Độ gật đầu: "Đúng vậy, di truyền mà, cậu đừng tự ti."

Tôi run bần bật, chỉ thẳng vào mặt hắn: "Cứ cái miệng thối này, cậu chờ đ/ộc thân cả đời đi!"

4

Tôi nh/ục nh/ã chạy về ký túc xá, chỉ muốn yên tĩnh một mình.

Bạn cùng phòng Ngô Lương thấy tôi ủ rũ, liền hiểu chuyện.

"Không sao, thất tình thôi mà! Anh giới thiệu cho cậu một em khác. Tính tình dịu dàng ngọt ngào, đảm bảo cậu thích."

Tôi nghi ngờ: "Thế sao anh còn ế?"

Ngô Lương thoáng ngượng: "Không phải gu anh."

"Ồ? Vậy anh thích kiểu nào?" Tôi tùy hứng hỏi.

Ai ngờ Ngô Lương suy nghĩ nghiêm túc: "Mắt phượng, da trắng, cao ráo."

Nghe miêu tả, tự dưng tôi nghĩ đến Thẩm Tân Độ.

Hắn cũng mắt phượng, da trắng...

Ch*t ti/ệt!

Sao lại nghĩ đến hắn!

Phải nghĩ đến các em gái mềm mại thơm tho chứ, tôi có phải gay đâu.

Tôi lập tức xin wechat của cô gái, háo hức trò chuyện.

Ai ngờ cô ta chủ động gửi ảnh thoáng qua.

R/un r/ẩy mở ra, một vòng một căng tròn lồ lộ dưới lớp áo mỏng tang hiện ra.

Uỳnh!

M/áu dồn lên n/ão, tôi lỡ tay thoát app.

Hít sâu, tôi mở lại gửi voice:

"Em gái dáng chuẩn thế, chỉ anh cách luyện với?"

Vừa gửi xong, đối phương đã phản hồi dồn dập.

Nhưng... nội dung là...

"? Em gái nào?"

"Lâm Thừa, cậu đang làm gì?"

"Nói! Giải thích!"

"Được, không nói, tôi lên gặp cậu ngay."

Toang rồi!

5

Thẩm Tân Độ xông vào lúc tôi vừa trèo xuống giường tầng.

"Rầm!"

Cánh cửa sắt han gỉ kêu lên chói tai.

Mẹ kiếp, tao vừa xuống giường mày đã tới.

Tên lửa còn không nhanh bằng!

Thẩm Tân Độ không quan tâm, kéo tôi ra hành lang.

"Cậu làm gì vậy!"

Ngô Lương thấy bất ổn định can.

Nhưng Thẩm Tân Độ kéo tôi ra sau, thì thầm điều gì đó.

Trước khi bị lôi đi, tôi kịp thấy Ngô Lương đỏ mặt đứng như trời trồng.

Cái gì thế!

Tôi dán mắt vào mặt Thẩm Tân Độ, hắn biết bùa ngải từ khi nào?

Tiểu nhân! Âm hiểm!

Bị kéo ra cầu thang, tim đ/ập thình thịch nhưng phải giữ thể diện.

Tôi vừa định lạnh lùng hỏi "Cậu muốn gì?"

Thẩm Tân Độ đã cúi người, chống tay lên tường nh/ốt tôi vào góc.

Tôi hoảng hốt khoanh tay trước ng/ực: "Cậu... định làm gì?"

Thẩm Tân Độ im lặng, đôi mắt phượng chằm chằm khiến tôi dựng tóc gáy.

Khi tôi sắp ngạt thở, hắn mới lên tiếng:

"Lâm Thừa, cậu không chịu ngoan ngoãn sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm