Để ki/ếm tiền sinh hoạt phí, tôi mở lớp dạy làm trà xanh trên mạng.

Tình cờ nhận được đơn hàng lớn từ một cô chị.

Dạy cô ấy cách đuổi theo bạn cùng phòng.

Tôi đem hết bí kíp trà xanh mà mẹ tôi từng dùng để đuổi bố ra dạy.

Kỳ lạ là—

Những chiêu thức này ngay hôm sau đã xuất hiện trên người anh bạn cùng phòng lạnh lùng khó gần của tôi.

Tôi tưởng đây là kiểu đùa nghịch thân thiện giữa anh em.

Cho đến một ngày tôi thấy khoảng cách định vị giữa tôi và cô chị đó.

2m?

Ơ khoan, chị giàu ơi, hóa ra chị là anh bạn lạnh lùng cùng phòng của em à?

1

Cả nhà tôi đều là trà xanh chính hiệu.

Đến đời tôi thì đột nhiên đẻ ra một thằng đàn ông thẳng như ruột ngựa.

Chưa ăn thịt lợn nhưng đã thấy lợn chạy.

Tuy không phải trà xanh nhưng từ nhỏ đã ngụp lặn trong trà nên tôi thấm nhuần đạo lý.

Để ki/ếm chút tiền tiêu vặt, tôi mở lớp đào tạo trà xanh online.

Chuyên dạy làm trà xanh biết quan tâm.

Công việc lẹt đẹt nhưng cũng đủ sống.

Cho đến hôm nay tôi nhận được đơn hàng khủng.

Một chị giàu nhờ tôi dạy cách đuổi theo bạn cùng phòng.

Bạn cùng phòng? Sống chung một mái nhà á!

Nghe cái là tôi tỉnh như sáo.

Tinh thần háo hức bùng ch/áy, tôi gõ lia lịa trả lời:

[Chị ơi, pin đầy, kể em nghe đi.]

Chị giàu bảo bạn cùng phòng là một chàng trai vui vẻ hoạt bát.

Cô ấy thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng vì tính cách không khéo nên mãi không dám tỏ tình, sợ người ta chạy mất dép.

Đặc biệt tìm đến tôi nhờ tư vấn chiến lược.

[Chị tìm đúng người rồi đó.]

Y chang chuyện tình bố mẹ tôi ngày xưa.

Hồi đó mẹ tôi kiêu ngạo nhất quả đất lại phải lòng ông bố cao ngạo như hoa trên núi.

Nào ngờ bố tôi như khúc gỗ, chẳng động lòng.

Mẹ tôi vận dụng trà đạo thượng thừa mới chinh phục được.

Tôi không tin bạn cùng phòng của chị giàu còn khó nhằn hơn ông bố tôi.

2

Chị giàu: [Sư phụ, có tiền, nói kỹ vào.]

Kèm theo chuyển khoản 6666 tệ.

Mắt tôi sáng rực như đom đóm.

Trời ơi, chị ơi hay chị đuổi em đi, em sẽ tự tắm rửa sạch sẽ rồi nằm lên giường chị chờ.

Thế là tôi bắt đầu truyền thụ bí kíp trà xanh.

[Đầu tiên phải chỉnh đốn thái độ.

[Trà xanh không phải từ x/ấu, chỉ là công cụ theo đuổi tình yêu, ta không phá hoại qu/an h/ệ người khác, chỉ tìm ki/ếm chân ái.]

Tuy ki/ếm tiền nhưng tôi có nguyên tắc.

Không giúp người khác chen ngang tình cảm của đôi lứa.

[Làm trà xanh đạt chuẩn phải nhớ 15 chữ vàng: Dịu dàng chu đáo, hiểu chuyện không bám, m/ập mờ không x/á/c định.]

Chị giàu: [Em đã ghi sổ tay đầy đủ.]

[Xét thấy hai người mới chỉ là người lạ chung nhà, nên bước đầu tiên là thiết lập liên hệ.

[Hãy tạo ra khó khăn nho nhỏ nhờ anh ấy giúp đỡ để kéo gần khoảng cách. Biết lúc nào nên tỏ ra yếu đuối, kể một câu chuyện buồn nửa thật nửa giả để khơi gợi tâm lý c/ứu rỗi. Không chàng trai vui vẻ nhiệt tình nào lại không động lòng.]

Phù, áp dụng công thức có sẵn đúng là đã.

Chị giàu: [Sư phụ đỉnh quá!]

[Chị tin em, làm theo là đốn tim ngay ấy mà.]

Chị giàu hào hứng chuyển thêm 6666 tệ nữa.

Đúng chất đại gia.

Ki/ếm tiền dễ như lấy đồ trong túi.

Vừa m/ua cơm về mở cửa phòng ký túc xá, tôi đã thấy tin nhắn mới của chị giàu.

[Sư phụ, anh ấy về rồi!]

3

[Chị cứ mạnh dạn lên, sư phụ luôn bên cạnh.]

Nhắn xong tôi huýt sáo tắt màn hình.

Phòng ký túc vẫn y nguyên.

Hai đứa bạn cùng phòng khác vắng mặt.

Một đứa mê làm thêm, một đứa đam mê tình yêu.

Thường chỉ còn tôi và Dung Chiêm - anh bạn cùng phòng còn lại.

Cậu này đẹp trai cực phẩm, nhưng tính cách lạnh lùng ít nói.

Chúng tôi chỉ xã giao qua loa.

Riêng tôi vẫn gọi cậu ta là anh bạn lạnh lùng.

Cậu ta đang nhíu mày ngồi trước bàn học xem điện thoại.

Tôi lịch sự chào hỏi.

Cậu ta gật đầu đáp lễ.

Anh bạn lạnh lùng vẫn tiết kiệm lời như thường.

Nhưng tôi đã quá quen rồi.

Khi leo lên giường, tôi thấy Dung Chiêm cầm quần áo vào phòng tắm.

Chị giàu không nhắn tin nữa.

Tôi định bật trận đấu xem.

Đột nhiên từ phòng tắm vang lên tiếng động lớn.

"Ầm—"

Tôi vội vàng trèo xuống xem tình hình.

Gõ cửa phòng tắm:

"Dung Chiêm cậu sao thế, cần giúp không?"

Dù sao cũng là bạn cùng phòng, có chuyện gì thì tôi cũng khó thoái thác.

"Cậu vào giúp tôi được không?"

Toàn đàn ông với nhau, ngại gì.

Thế là tôi không từ chối, mở cửa bước vào.

4

Phòng tắm mờ hơi nước.

Đồ dùng rơi đầy sàn.

Dung Chiêm cởi trần, tóc ướt nhìn tôi đầy bất lực.

"Sao thế?"

"Vết thương cũ tái phát, định tự dán cao nhưng tay đ/au quá không cầm nổi đồ, làm đổ hết cả."

Cậu ta cúi đầu ngượng ngùng.

Vừa nghe cậu kể, tôi vừa nhặt đồ lên.

Đây là lần đầu tôi nghe cậu nói nhiều thế.

"Xin lỗi, làm phiền cậu rồi."

"Bạn cùng phòng với nhau có gì đâu."

Tôi cười xòa an ủi.

Thấy cậu đứng đó bần thần, tôi chủ động hỏi:

"Còn cần gì nữa không?"

"Cậu… giúp tôi dán cao được không?"

Như dồn hết can đảm mới thốt ra câu này.

"Chuyện nhỏ ấy mà."

Tôi nhận mấy miếng cao dán từ tay cậu.

Dung Chiêm là thành viên đội bơi, mấy đứa tập thể thao thế nào cũng lắm bệ/nh nghề nghiệp.

"Cảm ơn cậu."

Cậu mỉm cười biết ơn.

Lần đầu thấy cậu cười, một thằng thẳng như tôi cũng tim đ/ập thình thịch.

"Cậu nên cười nhiều vào, cười lên đẹp trai lắm."

Dung Chiêm đỏ mặt gật đầu.

5

Khi dán cao cho Dung Chiêm, nước từ tóc cậu ta cứ chảy dọc sống lưng.

Khó dán vô cùng.

Tôi lấy khăn khô từ phòng tắm lau tóc cho cậu.

"Cúi xuống."

Dung Chiêm cao 1m89, hơn tôi gần cả cái đầu.

Nghe lời tôi, cậu ngoan ngoãn cúi đầu.

Bất chợt mắt chạm mắt.

Mắt cậu đỏ hoe, như chú cún con vừa được vớt từ dưới nước lên.

"Cậu sao thế?"

Dung Chiêm ngại ngùng quay mặt đi, giọng khàn khàn thoáng chút nghẹn ngào:

"Không có gì… chỉ là chưa ai từng lau tóc cho tôi như thế này."

Tôi gi/ật mình dừng tay.

"Hồi nhỏ bố mẹ không làm thế cho cậu à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm