「Trong số những thằng con trai từng bị tôi đ/á/nh cho khóc ré lên, có ai như thế này không?」

Mẹ tôi khẳng định là không.

Tôi buồn bã cúp điện thoại.

Hóa ra không phải là bạn thời thơ ấu tái ngộ như truyền thuyết.

Vậy vấn đề là...

Công ty Cố Hoài Viễn chiếm cả một tòa nhà, hàng nghìn nhân viên.

Tôi chỉ là một con ốc vít vô danh.

Sao anh ấy lại biết tên tôi?

Làm sao anh ấy biết tôi không có bạn trai?

Chẳng lẽ... anh đã âm thầm để ý tôi?

Tôi nhíu mày, xoa xoa cằm.

Cuối cùng, đ/ấm tay vào lòng bàn tay.

Tôi hiểu rồi.

Ông chủ của chúng tôi, đã sét đ/á/nh ngay từ cái nhìn đầu tiên với tôi.

Bảo sao nói chuyện khó nghe mà cứ buộc ch/ặt tôi thế.

Hóa ra đang muốn dùng chiêu "dây dưa" với tôi đây mà!

Hừ.

Đồ tiểu nhân.

Xem tôi trị cho mà xem.

5

Sau khi vỡ lẽ sự thật, tâm trạng tôi tốt hơn hẳn.

Lệnh điều chuyển từ nhân sự đến rất nhanh, tôi chuyển lên phòng làm việc cạnh văn phòng tổng giám đốc.

Gian phòng này nằm giữa văn phòng tổng giám đốc và phòng tiếp khách, khá rộng nhưng không có cửa sổ, rất ngột ngạt.

Cộng thêm việc Cố Hoài Viễn cứ 10 phút lại sai khiến tôi một lần, cả ngày làm việc xong tóc tai tôi rối bù.

Nhịp độ này không ổn.

Sao tôi cảm giác Cố Hoài Viễn chỉ đơn thuần xem tôi như trâu ngựa vậy?

Không một chút ý tứ gì khác.

Băn khoăn này kéo dài cả tuần.

Cuối cùng Cố Hoài Viễn cũng gọi tôi đi dự tiệc tối nay.

Đến rồi đây!

Tôi hăm hở chuẩn bị.

Buổi tiệc xa hoa đầy ẩn ý, ta đến đây!

Ba tiếng sau.

Tôi mặc áo sơ mi Oxford giản dị, ngồi bên trái Cố Hoài Viễn, rót rư/ợu cho anh.

Bề ngoài chuyên nghiệp, nội tâm gào thét.

Chiếc váy dạ hội đâu rồi?

Trang sức cao cấp đâu mất?

Sao khác xa những gì tôi tưởng tượng?

Hả?

Ngoài Cố Hoài Viễn, toàn là những ông chủ lớn tuổi hơn anh cả vài vòng.

Cố Hoài Viễn hình như có việc nhờ họ, vừa cười nói vừa uống không ngừng nghỉ.

Tôi xem mà thót tim.

Nhưng mấy ông chủ già này đều là cáo già, khó nhả mồi.

Đang thầm nghĩ một người kiêu ngạo như Cố Hoài Viễn lại khéo léo đến vậy...

Bỗng một ly rư/ợu trắng được đưa tới trước mặt.

Ông chủ đầu b/éo nheo mắt cười nhếch mép:

"Cô bé sao cứ ngồi im thế? Nào, tôi mời em một ly!"

Tôi khép người về phía Cố Hoài Viễn:

"Xin lỗi, em dị ứng rư/ợu ạ."

"Uống nhiều rồi quen đi mà. Nào cầm lên đi."

Bàn tay nhờn nhợt sắp chạm vào tay tôi.

Tôi cứng đờ, nổi da gà.

Một bàn tay thon dài chặn ngang, đỡ lấy ly rư/ợu đồng thời kéo tôi ra sau.

Giọng Cố Hoài Viễn lạnh như suối đ/á:

"Đừng làm khó cô bé, tôi uống thay."

Nói rồi anh ngửa cổ uống cạn ly.

Yết hầu chuyển động dứt khoát.

Đặt ly xuống, anh nói "mời tự nhiên" nhưng ánh mắt lạnh băng khiến ông ta đành uống cạn rồi bỏ đi.

Tôi ngẩn người nhìn Cố Hoài Viễn.

Hóa ra anh cũng không tệ lắm.

Uống nhiều thế rồi vẫn che chở cho tôi.

Cố Hoài Viễn bất ngờ nhoẻn miệng cười.

Nụ cười như băng tan hoa nở khiến tôi đờ đẫn.

Khuôn mặt anh áp sát, hơi thở ấm áp phả vào tai.

Nhìn từ ngoài tưởng như đang thủ thỉ tâm tình.

Nhưng chỉ tôi biết, giọng nói lạnh lùng kia đã kéo tôi về thực tại:

"Đồ vô dụng, tìm cách đổi rư/ợu cho tôi."

6

Cố Hoài Viễn vừa dứt lời đã lùi ra, ngón tay thon g/ầy khẽ gõ vào bình rư/ợu.

Tôi nhăn mặt.

Cái đồ khốn!

Vừa gọi "cô bé" xong đã ch/ửi "vô dụng".

Đúng là đàn ông lật mặt như trở bàn tay.

Tuy trong lòng ch/ửi rủa nhưng tay chân nhanh nhẹn.

Tôi giả vờ hậu đậu làm rơi viên cá viên vào bình rư/ợu của anh, thừa cơ mang đi "xử lý".

Khi đặt lại bàn, tôi đắc ý chớp mắt.

Cố Hoài Viễn mặt lạnh như tiền dùng nước lã đãi khách khắp bàn.

Cả tối đó, tôi dùng đủ chiêu "đ/á/nh trống lảng", "hư hư thực thực" phối hợp nhịp nhàng với anh.

Khi tiệc tàn, mấy ông chủ đỏ mặt vỗ bàn thân thiết với Cố Hoài Viễn.

Cố Hoài Viễn tuy say nhưng còn tỉnh táo.

Tôi đỡ anh ra bãi đỗ xe.

Anh dụi thái dương:

"Em lái xe đưa tôi về."

Tôi im lặng giây lát:

"Em không biết lái xe ạ."

Cố Hoài Viễn trợn mắt.

Lắc đầu đầy thất vọng:

"Gọi người thay lái vậy."

20 phút sau, chúng tôi ngồi hậu xe trong khi tài xế thuê lái rón rén.

Tốc độ chậm hơn rùa bò.

"Cứ lái tự nhiên, xe có bảo hiểm mà."

Tôi an ủi.

Cố Hoài Viễn liếc tôi rồi im lặng.

Đêm khuya thanh vắng, xe lặng im.

Ngồi cạnh anh khiến tôi bứt rứt.

Đánh liền đề cập chuyện tối nay.

Thực ra tôi không ngốc, đã nghe lõm được mục đích của buổi tiệc.

Cố Hoài Viễn mới m/ua lại công ty và tiếp quản mảng kinh doanh mới.

Nhưng đây không phải sở trường của anh, thị trường lại cạnh tranh khốc liệt.

Để phát triển, anh muốn tích hợp dịch vụ này vào các ứng dụng phổ biến như đặt đồ ăn, m/ua vé...

Những ông chủ hôm nay chính là đối tác anh đang tranh thủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30