Liệu anh ấy sẽ tỏ tình trên đường không?

Nếu tỏ tình thì mình có nên đồng ý không?

Dù không biết thực sự mình có thích Bùi Trầm không, nhưng anh ấy vừa đẹp trai lại giàu có, nghĩ sao mình cũng không thiệt.

Tôi bước theo sau Bùi Trầm cả đoạn đường, tim đ/ập thình thịch.

Kết quả lại là một phen hồi hộp vô ích.

Bùi Trầm ngâm nga vài bài hát, hái một bông hoa dại trên núi, chụp vô số ảnh rừng cây, lại còn ném đ/á cuội xuống suối.

Mỗi lần anh ấy mở miệng, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

Nhưng rốt cuộc anh ấy chỉ đang trò chuyện phiếm với tôi.

Từ đầu đến cuối, không hề có dấu hiệu muốn tỏ tình.

Thôi được, có lẽ tôi đã tự huyễn hoặc mình rồi.

Tôi cũng ngồi xổm xuống, bắt chước anh ấy ném đ/á xuống nước.

Nhặt một viên ném một viên, không thèm nhìn cứ thế quăng đi.

Như cái cánh tay robot vậy.

Trong lòng chợt thoáng chút bâng khuâng.

Sau khi ném viên đ/á cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng 'ùm' rất lớn.

Lỡ tay ném phải hòn đ/á to, nước b/ắn tung tóe lên mặt.

Giọng Bùi Trầm vang lên đầy hài hước bên tai:

"Cố Thanh Hà, cô vừa ném điện thoại của mình xuống nước đấy."

23

May mà điện thoại chống nước, không sao cả.

Không thì đúng là mất cả chì lẫn chài.

Sau chuyến cắm trại, tôi không biết ứng xử thế nào với Bùi Trầm, đành hạn chế giao tiếp.

Mấy ngày sau, Bùi Trầm lại hỏi: "Cuối tuần này tụi mình đi cắm trại núi nữa, em đi không?"

Tôi ngượng ngùng: "Em không đi đâu, chúc mọi người vui vẻ."

"Sao lại không đi?"

Tôi suy nghĩ hồi lâu mới trả lời: "Không thích lắm."

Bùi Trầm gửi một tấm ảnh dự báo thời tiết cuối tuần.

"Anh đã check kỹ rồi, lần này chắc chắn nắng đẹp, sẽ không mưa."

"Ý anh là gì?"

"Nghĩa là chúng ta sẽ không bỏ lỡ bình minh lần này."

Trong lòng tôi chợt trống rỗng.

Phải chăng Bùi Trầm biết hết mọi chuyện?

Anh ấy đã nhìn thấu tình cảm của tôi, nên mới thản nhiên đùa giỡn với trái tim tôi như vậy?

Bùi Trầm lại gửi một đoạn chat.

Người kia hỏi: "Bùi ca, anh với Cố Thanh Hà chia tay rồi à?"

Bùi Trầm: "Chưa, đừng bịa chuyện."

"Sao em thấy hai người kỳ kỳ thế."

Bùi Trầm: "Cô ấy gi/ận đấy, anh đang dỗ dành."

24

Lễ hội nghệ thuật năm nay, tôi vẫn làm MC.

Tôi thuê chiếc váy champagne lấp lánh dưới ánh đèn.

Đồ biểu diễn quanh trường đa phần đều cũ kỹ.

Lúc mặc thử đã thấy không ổn.

Đến trước giờ lên sân khấu, khóa kéo bị kẹt ngang eo.

Làm sao đây?

Càng vội càng rối, một cái gi/ật mạnh - khóa kéo đ/ứt lìa.

Cầm chiếc khóa kéo g/ãy trên tay, tim tôi đ/ập lo/ạn xạ.

Giờ đi thuê đồ mới không kịp nữa.

Tôi chạy vội tìm trưởng nhóm hợp xướng.

"Chị ơi, nhóm mình có váy dư không cho em mượn?"

Chị trưởng nhóm ngập ngừng: "Có đấy, nhưng váy của bọn chị đơn giản lại màu xám. Em là MC, mặc thế không phù hợp đâu."

"Nhưng em hết cách rồi, có đồ mặc được là được ạ. Chị giúp em nhé?"

"Được thôi," chị ấy do dự, "để chị xem giúp em."

Mười phút sau, chị ấy lắc đầu: "Xin lỗi em, hôm qua có vài bộ bị ủi ch/áy nên hết đồ dự phòng rồi."

Tôi thở dài: "Dạ không sao, em tự xoay sở vậy."

Hỏi khắp các thầy cô nhưng không có đồ phù hợp.

Đang tính mặc đồ thể thao lên sân khấu, bỗng có tiếng gọi: "Cố Thanh Hà, có người tìm!"

Tôi khoác vội áo ra cửa, sững người.

Bùi Trầm đứng đó, tay ôm một vệt đỏ rực.

Từ xa tưởng đóa hồng, hóa ra là chiếc váy đỏ lộng lẫy.

Anh ấy dúi váy vào tay tôi.

Thấy tôi đờ đẫn, lại đẩy nhẹ: "Cố Thanh Hà, thay đồ nhanh đi, sắp trễ giờ rồi."

Tôi tỉnh ngộ.

Không kịp hỏi sao anh biết tôi cần váy.

Càng không hiểu sao anh biết chính x/á/c size của tôi.

25

Buổi dẫn chương trình thành công rực rỡ.

Tôi giặt sạch chiếc váy đuôi cá màu đỏ trả lại.

Bùi Trầm ngơ ngác: "Trả anh làm gì? Chẳng lẽ anh mặc váy đỏ?"

"Thế phải làm sao?"

Anh ấy cười đ/ập nhẹ đầu tôi: "Tất nhiên là tặng em rồi."

Chiều hôm ấy gió nhẹ êm đềm.

Tôi đòi đãi Bùi Trầm ăn tối.

Chọn mãi, cuối cùng đến lẩu mới mở gần trường.

Tôi hăng hái gọi lẩu siêu cay.

Uống liền ba cốc nước ép dưa hấu đ/á.

Kết quả nôn thốc nôn tháo, đ/au bụng cả đêm.

Sáng hôm sau đi học vẫn còn nôn nao.

Giờ giải lao, tôi lảo đảo vào toilet lại nôn khan.

Ch*t ti/ệt, chiều đã có tin đồn tôi mang th/ai.

Thiên hạ bàn tán sôi nổi: "Cố Thanh Hà hoang th/ai rồi!", "Nhà họ Bùi gia giáo chắc phải đẻ con trai mới được cưới", "Tội nghiệp sinh viên đi làm máy đẻ", "Không biết có giữ đứa bé không", "Chắc phải phá thôi, gã Bùi Trầm đốn mạt đâu chịu trách nhiệm"...

Trời ơi! Tôi chỉ bị đ/au bụng vì lẩu thôi mà!

Sao tự dưng thành ph/á th/ai với máy đẻ?

Muốn có th/ai cũng phải có... quá trình chứ!

26

Tối đó, Bùi Trầm gọi điện.

"Nghe nói em có bầu với anh rồi?"

Tôi nghẹn ngào: "Em chỉ buồn nôn sáng nay thôi mà..."

Giọng anh ấy căng thẳng: "Sao lại nôn?"

"Do hôm qua ăn lẩu."

Bùi Trầm thở dài: "Anh đã bảo đừng uống nhiều đ/á mà..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
3 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
6 Làm Kịch Chương 10
8 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
5.85 K
Diễn Tâm Chương 27