Đôi mắt to tròn, mái tóc xoăn màu hạt dẻ, từng vài lần xuất hiện cùng Trình Lập Bình trên trang bìa các tạp chí tài chính.
Cô gái ấy nhìn Phó Ngộ Đình bằng ánh mắt đầy hào hứng và ngưỡng m/ộ, khiến tôi nhớ lại chính mình năm mười bảy tuổi.
Đó là lần đầu tiên nhìn thấy cái tên đứng đầu khối được mọi người ca tụng trên bảng vàng, nhưng lại sở hữu một gương mặt chẳng hề liên quan gì đến kiểu “mọt sách”.
Sau đó, khi tỉnh lại trong phòng y tế, cảm giác xao xuyến khi lần đầu tiên nhìn thấy người đó túc trực bên giường, đến tận bây giờ hồi tưởng lại vẫn còn rõ mồn một.
Trong tình cảnh này, nếu rời đi ngay lập tức thì trông chẳng khác nào kẻ bại trận đang tháo chạy.
Tôi bảo tài xế dừng lại trước mặt ba người họ, hạ cửa kính xe xuống, gật đầu: “Trùng hợp thật.”
Phó Ngộ Đình có vẻ thoáng chút bối rối, sau đó không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào tôi.
Cuối cùng, Trình Lập Bình cười lên tiếng: “Vị này là?”
Cô gái kia cũng quay đầu nhìn tôi, vô cùng tự nhiên và phóng khoáng đưa danh thiếp ra.
“Chào chị, em tên là Trình Sương Giáng.”
Trên tấm danh thiếp đó, tôi ngửi thấy mùi hoa dành dành quen thuộc.
Trông cô ấy, ngược lại còn giống người yêu của Phó Ngộ Đình hơn cả tôi.
Tôi chỉ tay về phía Phó Ngộ Đình đang đứng cạnh cô ấy, mỉm cười đáp: “Tôi với anh ấy…”
“Là đồng nghiệp.”
Phó Ngộ Đình tiếp lời câu nói còn dang dở của tôi.
Trình Lập Bình lập tức cười lớn đầy mãn nguyện, hỏi tôi: “Phó tiên sinh trẻ tuổi tài cao thế này, vị tiểu thư đây chắc hẳn cũng không kém cạnh. Theo cô thấy, con gái tôi và Phó tiên sinh đây có xứng đôi không?”
Tuy là câu hỏi, nhưng chúng tôi đều hiểu rõ, đáp án chỉ có một.
Thế là tôi gật đầu: “Rất xứng đôi.”
Đây cũng chẳng phải là lời nói dối lòng.
Thành thật mà nói, Trình Sương Giáng trẻ hơn tôi, cũng xinh đẹp hơn tôi.
Hai người họ đứng cạnh nhau, nếu muốn bảo không xứng, quả thực rất khó.
Ngoài xe, cả hai người họ đều cười, nhưng Phó Ngộ Đình vẫn không nói một lời, ánh mắt nhìn tôi phức tạp khó đoán.
Việc phải phối hợp diễn vở kịch này khiến đầu tôi đ/au dữ dội hơn, việc duy trì nụ cười cũng ngày càng khó khăn.
Một cánh tay vươn ra trước mặt, gân cốt rõ ràng, nâng cửa kính xe lên ngay trước mặt mọi người.
Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng hơi thở mang theo mùi rư/ợu phả vào bên cổ và vành tai tôi.
Tôi bị giam cầm trong khoảng hẹp giữa Thẩm Thừa và cửa xe, khoảng cách gần đến mức chỉ cần quay đầu là có thể hôn nhau.
“Cậu làm gì vậy?”
Lời nói r/un r/ẩy theo hơi thở.
Tuy biết cửa kính xe là loại một chiều, nhưng tôi vẫn có cảm giác như có ba ánh nhìn đang đổ dồn xuống đỉnh đầu.
Cửa xe vừa rồi kéo lên không hẳn là nhanh, liệu Phó Ngộ Đình có nhìn rõ hay không?
Giờ phút này, anh ta đang nhìn chằm chằm vào lớp kính đen kịt kia để cố gắng dò xét cảnh tượng mặn nồng của bạn gái mình với một người đàn ông khác, hay là đang vòng tay ôm lấy tình mới để xã giao với cha vợ tương lai?
Thẩm Thừa chắc là đã say lắm rồi, giọng nói khàn đặc: “Chỗ kia hết khăn giấy rồi.”
Cách một lớp kính, Phó Ngộ Đình đang trò chuyện thân mật với cô gái kia tựa như một cặp tình nhân.
Còn tôi, lại bị người ta giam trong lòng, tư thế thân mật đầy ám muội.
Tôi ước gì mình cũng say, để có thể giữ vẻ thản nhiên trong màn kịch phi lý này.
Tôi luống cuống vươn tay định lấy khăn giấy cho Thẩm Thừa, nhưng lại để mười ngón tay rối bời quấn lấy tay cậu ấy trong hốc cửa xe.
Vai và cổ bỗng nặng xuống, là Thẩm Thừa đã gác cằm lên đó.
Trong lúc tôi quay đầu, tay đã bị cậu ấy nắm thành nắm đ/ấm, bao gọn trong lòng bàn tay.
Thật sự là tiến thoái lưỡng nan.
Lòng bàn tay người say nóng hổi, mang theo nhiệt độ chẳng hề ăn nhập với mùa đông ngoài cửa sổ, nắm ch/ặt lấy không buông bằng một sức mạnh áp chế đến vô lý.
Tôi thăm dò gọi cậu ấy: “Thẩm Thừa?”
Giọng nói thốt ra khiến chính tôi cũng đỏ mặt tim đ/ập, vội vàng ngậm ch/ặt miệng, dùng tay kia đẩy cậu ấy ra.
“Thẩm Thừa, bạn trai tôi đang ở ngoài đó.” Như sợ bị người khác phát hiện, tôi dùng hơi để nói.
Yết hầu đang đ/è lên xươ/ng bả vai tôi chuyển động lên xuống, người phía sau phát ra một tiếng cười khẽ.
“A Nhàn, tôi thấy anh ta đang đặt tay lên eo cô gái kia, cười vui vẻ lắm.”
Dưới ánh đèn lộng lẫy ngoài cửa sổ, trong cơn chóng mặt do cồn mang lại, tim tôi như muốn vỡ vụn.
Tôi biết, mình tiêu đời rồi.
5
Tôi cứ ngỡ Phó Ngộ Đình sẽ không về, nhưng đến ba giờ sáng lại nghe thấy tiếng động cơ.
Tôi cũng không ngủ, ngồi trên ghế sofa nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp mỏng manh đó, vừa khóc vừa cười.
Có lẽ tôi nên thấy may mắn vì thua một người như Trình Sương Giáng cũng chẳng đến nỗi quá ê chề.
Trên vai Phó Ngộ Đình có vệt nước, đó là hậu quả của việc che ô nghiêng cho người khác.
“Người trong xe cô là ai?”
Trong không gian im lặng, anh ta là người hỏi trước.
Tôi đáp lại bằng câu trả lời tương tự: “Đồng nghiệp.”
Sự tĩnh lặng trong căn phòng bị x/é toạc, những tranh cãi, oán trách, cuồ/ng lo/ạn sau đó dường như đều trở nên hợp lý.
Trong tình cảm, tôi luôn coi việc truy hỏi và níu kéo là nỗi nh/ục nh/ã, là biểu tượng của sự thất bại.
Mà giờ đây, cuối cùng tôi cũng cất lời hỏi câu hỏi tưởng chừng vô nghĩa ấy: “Anh và Trình Sương Giáng là thế nào?”
Phó Ngộ Đình cúi đầu châm một điếu th/uốc: “Em nghĩ Thừa Phong vì sao lại giao dự án cho chúng ta?”
Anh ta ngẩng đầu lên, một nửa gương mặt được ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu sáng, vẻ mặt khiến tôi thấy xa lạ.
“Dựa vào nhóm dự án của em sao? Dựa vào bản kế hoạch và buổi đàm phán của các người sao? Lý Nhàn, đó là Thừa Phong đấy.”
Phó Ngộ Đình hiểu rõ hơn ai hết, tôi là người hiếu thắng và không bao giờ chịu cúi đầu đến mức nào.
Anh ta cũng biết tôi đã thức bao nhiêu đêm, bỏ đi bao nhiêu bản dự thảo, rụng bao nhiêu tóc vì dự án lần này.
Thế nhưng anh ta vẫn dùng một câu nói nhẹ bẫng, phủi sạch mọi nỗ lực của tôi chẳng còn là gì cả.
Mà tôi cũng phải thừa nhận, anh ta nói đúng.
Với danh tiếng của Nhàn Đình hiện tại, dù có đặt bản kế hoạch dự án lên bàn của Trình Lập Bình, cũng tuyệt đối không bao giờ được liếc nhìn lấy một cái.
Cơ hội dư thừa vốn không thuộc về chúng ta đó, chẳng qua chỉ là vì Trình Sương Giáng yêu Phó Ngộ Đình ngay từ cái nhìn đầu tiên, dỗ dành Trình Lập Bình buông lỏng tay mà thôi.
Tối nay chạm mắt với Trình Lập Bình, ông ta như đang cảnh cáo tôi.
Nếu tôi nhất quyết không chịu buông tay, dù ông ta có x/é hợp đồng ngay lúc này, Nhàn Đình cũng tuyệt đối không làm gì được ông ta.
Tôi đột nhiên bật cười thành tiếng: “Vậy bây giờ, có phải em nên nhường chỗ cho Trình tiểu thư rồi không?”