Cuộc thẩm vấn kéo dài, Cục Đặc Dị đã ghép nối được quá trình sự việc từ những lời khai của tôi.
Mỗi khoảnh khắc thân mật giữa chúng tôi, hắn đều mang theo mục đích.
Mỗi bước qu/an h/ệ tiến gần, hắn lại tính toán tôi sâu hơn một phần.
Đến cuối cùng, khi tôi hoàn toàn sa lưới, hắn đã rút lui trong chiến thắng.
Đặc vụ 013 không moi được thêm thông tin, đành kết thúc phiên thẩm vấn.
Cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra, họ vừa đi vừa thì thào không ngớt.
- Ch*t ti/ệt, lại moi ra mấy chi tiết kinh t/ởm thế này!
- Kinh t/ởm cái gì? Chẳng phải rất kí/ch th/ích sao? Thiệu Thành - kẻ ngạo mạn nhất cơ quan lại là kẻ nằm dưới! Đúng là hèn hạ!
- Không thể tin nổi, ngày thường hắn cao ngạo thế kia, coi trời bằng vung, ai ngờ sau lưng lại thấp hèn đến vậy!
- Sao lại không nhìn ra? Nhìn hắn bây giờ kia kìa, đúng là có mùi đồng tính rồi!
...
Tiểu Lâm hốc mắt đỏ ngầu xô đám đông chạy vào.
- Thiệu đội! - Cậu ta nắm lấy tay tôi, giọng run nhẹ - Để em đưa anh đi băng bó vết thương.
Tôi im lặng.
Tiểu Lâm cắn môi, đôi mắt đã hoe đỏ.
Cậu ta từng chứng kiến tất cả sự ngạo mạn và kiêu hãnh của tôi. Trải qua vô số chiến trường sát cánh, tôi là thần tượng trong lòng cậu.
Nhưng giờ đây, cậu ta tận mắt thấy nhân phẩm tôi bị người ta chà đạp tùy tiện.
Cậu đưa tôi vào phòng nghỉ khác, vừa băng bó vừa lén dùng tay áo lau mắt.
Cậu khuyên tôi đừng để tâm mấy kẻ nói nhảm, gặp phải Sở Vưu thì ai cũng phải sụp đổ. Đó là Dị Nhân Số Không - kẻ mà Cục Đặc Dị đã truy nã suốt nhiều năm.
- Số Không? X/á/c định chính x/á/c chứ? - Tôi nhíu mày hỏi.
Tiểu Lâm gật đầu x/á/c nhận, đúng là Số Không lừng danh.
Dị nhân chia làm hai phe: Một phe gia nhập Cục Đặc Dị, hỗ trợ truy lùng và trấn áp vật chất tối.
Phe còn lại kiên định sứ mệnh bảo vệ vật chất tối, ra sức ngăn cản Cục Đặc Dị trấn áp tà linh bừa bãi.
Số Không thuộc thiểu số dị nhân không chịu quy phục Cục Đặc Dị, lâu nay luôn đối đầu và giao chiến với họ.
Những dị nhân trong Cục Đặc Dị nghe danh Số Không đã kinh h/ồn bạt vía. Một năm trước, họ còn treo thưởng hậu hĩnh cho ai cung cấp manh mối về hắn.
Tiểu Lâm nói Đặc vụ 012 bị tiêu diệt chính là 'dũng sĩ' xuất hiện nhờ giải thưởng đó.
012 từng tự tin tuyên bố chỉ cần tham gia vụ án 419, hắn nhất định tìm ra Số Không thật sự.
Lời nói khoác chưa khô mực thì hắn đã bị Sở Vưu thế chân. Cục Đặc Dị không bắt được ai, ngược lại bị Số Không chơi cho một vố, tức đi/ên là phải.
Tiểu Lâm nói huyên thuyên rồi cuối cùng an ủi vết thương của tôi.
Cậu ta bảo lần này tung tích Số Không đã lộ rõ, Cục Đặc Dị đã dốc toàn lực truy bắt, gi*t hắn chỉ là sớm muộn.
Tôi nhìn đồng hồ mất tập trung, thỉnh thoảng nghe được tin tức truy bắt từ bên ngoài.
- Phát hiện mục tiêu.
- Mục tiêu tiến vào Nam Sơn, trên người có vũ khí.
- Tăng viện bao vây.
...
Tôi lục túi áo, th/uốc lá đã hết. Điếu cuối cùng tối qua bị Sở Vưu lấy mất.
Hắn bảo: 'Hút ít thôi, sống lâu hơn'.
Rồi châm lửa, ngậm điếu th/uốc vào miệng.
Lúc đó, hắn đã biết mình không sống được lâu rồi!
Thấy tôi động tay, Tiểu Lâm vội đứng dậy chạy đi m/ua th/uốc.
Đợi cậu ta đi khỏi, tôi đứng lên vỗ vai lính canh cửa.
- Gọi chỉ huy của các người tới đây.
Tên đầu sỏ phụ trách Cục Đặc Dị lững thững bước vào.
Hắn liếc nhìn vết thương của tôi, điều chỉnh thái độ rồi giả vẻ đ/au lòng:
- Xin lỗi Thiệu đội, Cục Đặc Dị chúng tôi cũng bất đắc dĩ. Người thân thiết với anh lại là Dị Nhân Số Không, nên đành phải làm khó anh.
Tôi bí mật siết ch/ặt nắm đ/ấm, kh/inh bỉ cười:
- Tôi chịu chút oan ức cũng chẳng sao. Dù gì mấy năm nay Số Không cũng đã khiến các người đi/ên đảo, các người hoảng lo/ạn cũng là dễ hiểu.
Mặt hắn tái mét, giọng điệu châm chọc:
- Thiệu đội nói phải. Nhưng với anh đây cũng chẳng phải chuyện x/ấu. Qua vụ thẩm vấn này, anh đã khai ra hết những điều nên nói và không nên nói, coi như tự gột rửa nghi ngờ cho mình rồi.
- X/á/c định gột sạch rồi chứ? - Tôi đợi chính câu này.
Hắn đắc ý:
- Tôi rất tin tưởng vào thẩm vấn của Cục Đặc Dị. Đừng nói là anh - kẻ không có năng lực dị thường, ngay cả dị nhân đỉnh cao khi thân thể suy yếu cũng phải khai ra tất cả.
- Đừng không tin. Trừ phi Số Không tự thân tới, ngoài hắn ra không ai thoát được th/ủ đo/ạn của chúng tôi.
Tôi chỉnh lại băng gạc, kéo cổ áo lên:
- Đã gột sạch rồi, vậy giờ tôi đi được chứ?
- Đợi bắt được Sở Vưu là anh đi được ngay. Giờ rời đi chỉ sợ hắn lại lợi dụng anh.
Tôi đứng dậy, vặn vẹo cổ tay bị c/òng tê cứng.
- Người này tôi tự tay bắt.
- Không thể... Ừm!
Lời chưa dứt, tôi đã khóa ch/ặt hắn.
- Mẹ kiếp! Mày không có quyền quyết định!
Đếch ai có quyền quyết định cả! Sở Vưu phải do chính tay tôi bắt.
Khi Tiểu Lâm quay lại, tôi đã rời khỏi Cục Đặc Dị.
Tôi lấy đi khẩu sú/ng của tên chỉ huy.
Nhét giẻ vào miệng hôi thối của hắn, đeo vòng điện dành cho chó nghiệp vụ vào cổ, kêu một tiếng là gi/ật điện một lần.
12
Sau này Tiểu Lâm nhớ lại hôm đó, nói có người thấy tôi phóng xe máy với tư thế không màng tính mạng lao lên đường cao tốc dẫn đến Nam Sơn.
Đôi mắt đỏ ngầu, trên người vẫn còn nhiều vết thương.
Hẳn là c/ăm h/ận Sở Vưu đến tận xươ/ng tủy, quyết tâm tự tay kết liễu hắn.
Tôi rít một hơi th/uốc dài, nhả khói.
- Hôm đó, tôi định cùng hắn ch*t chung!
Mọi người nghe xong cười ầm lên, bảo đừng bao giờ trêu Thiệu Thành, nghiệt quá!
Ngón tay cầm điếu th/uốc run nhẹ không ai nhận ra.
Chỉ riêng tôi biết, mình không đùa. Lúc đó tôi thực sự muốn cùng hắn ch*t.
13
Trên vách đ/á Nam Sơn, tôi gặp Sở Vưu lần cuối.
Hắn đứng trên cao nhìn tôi qua ống ngắm.
Hắn nói: 'Thiệu Thành, lần này ta thắng. Lần này ta lên đỉnh trước.'
Tôi làm ngơ, bám vào vách đ/á dựng đứng tiến về phía hắn.
Đoạn vách này, chúng tôi từng leo vô số lần. Mỗi lần Sở Vưu đều ở dưới hét: 'Thiệu Thành ca ca, đợi em với!'.
Khi ấy chúng tôi còn nhỏ. Dù nghèo khó, nhưng hắn vẫn có thể đường đường chính chính gọi tôi một tiếng 'ca ca'.