Trẫm cực kỳ ám ảnh xã giao

Chương 1

03/01/2026 09:56

Trẫm là kẻ sợ xã hội, may mắn thay trẫm có Nhiếp Chính Vương văn võ song toàn, đủ tài trị quốc.

Lúc thiết triều, bá quan dâng tấu chương nhắc việc trẫm đến nay vẫn chưa tuyển phi tần.

Nhiếp Chính Vương mãi chưa tới, khiến trẫm sốt ruột nhảy cẫng bên long ỷ.

Nửa nén hương sau, Nhiếp Chính Vương cuối cùng xuất hiện trong bộ y phục đỏ chói.

- Thánh Thượng, thần có việc tấu.

Trẫm vội kéo Nhiếp Chính Vương lên long ỷ, núp sau lưng hắn:

- Chư khanh cứ nghe Nhiếp Chính Vương trình bày.

Bá quan đột nhiên quỳ rạp một loạt: - Vạn vạn bất khả, Thánh Thượng!

Trẫm đang ngơ ngác thì bên cạnh, Nhiếp Chính Vương cúi người thi lễ: - Thánh Thượng, thần muốn cưới Ngài.

- Vậy cứ nghe Nhiếp Chính Vương... Cái gì?!

1

Trẫm vốn là kẻ sợ xã hội, không đáng làm Hoàng đế.

Nhưng huynh đệ trẫm tranh quyền đoạt vị, kẻ ch*t người bị phế.

Chỉ còn lại trẫm - Hoàng tử không chút tranh đoạt.

Tiên đế lâm chung trước dặn dò bạn đọc thuở nhỏ của trẫm, tức Nhiếp Chính Vương hiện nay, phải chăm sóc trẫm chu đáo.

Trẫm tuy vô dụng, nhưng trẫm có Nhiếp Chính Vương!

Hồi còn làm bạn đọc, trẫm đã thấy hắn văn võ toàn tài xứng bậc đế vương.

Trẫm chẳng ít lần ôm ch/ặt đùi hắn.

Nay trẫm đăng cơ, đương nhiên phải...

Ôm đùi hắn thật đường hoàng!

Nhiếp Chính Vương đối đãi với trẫm rất tốt, điều này tiên đế sớm nhận ra, nên khi trẫm kế vị, Hoắc Lương cũng thành Nhiếp Chính Vương dưới một người trên vạn người.

Lần đầu thiết triều, trẫm nhìn biển người đen nghịt, lòng run b/ắn, chân phát run.

- Thánh Thượng, biên cương chiến sự cấp bách...

- Thánh Thượng, quốc khố...

- Thánh Thượng, di chiếu tiên đế...

...

Nước bọt chư khanh sắp vùi lấp trẫm.

Trẫm chỉ biết nắm ch/ặt tay áo Nhiếp Chính Vương.

- Nhiếp Chính Vương, trẫm lệnh... lệnh ngươi thay trẫm trả lời.

Nhiếp Chính Vương thấu hiểu việc nhỏ, xử lý chính sự gọn gàng, vài câu đã khiến lão thần tâm phục khẩu phục.

Giá trẫm không phải Hoàng đế, trẫm cũng phải lạy hắn một lạy.

Có Nhiếp Chính Vương ở đây, trẫm sợ xã hội thì sao!

Tối đến, trẫm triệu Nhiếp Chính Vương dùng bữa.

Trẫm không ngừng gắp sơn hào hải vị vào bát hắn: - Ái Khanh trăm công nghìn việc, phải ăn nhiều đồ bổ.

Nhiếp Chính Vương buông đũa: - Thánh Thượng, thần không thể mãi thay Ngài trả lời. Thánh Thượng tại vị lâu như vậy, phải tự đảm đương được.

- Trẫm không muốn! Ngươi nói lời gì thế, chẳng lẽ Ái Khanh muốn bỏ rơi trẫm?

- Ái Khanh, trẫm nhìn thấy bọn lão thần là tim đ/ập chân run. Trẫm không có chí lớn, trong bụng rỗng tuếch, nếu không có ngươi, ngai vàng này trẫm đâu cần.

- Tâm nguyện cả đời trẫm không phải kiến tạo thịnh thế mới, trở thành minh quân lưu danh, mà là tìm nơi thưa người ẩn cư.

- Trẫm thực sự không thể đối diện biển người, trẫm thấy họ là lắp bắp, còn bị họ cười sau lưng.

- Trẫm chán lắm rồi.

Nhiếp Chính Vương khuyên: - Thánh Thượng, ngàn vạn lần không được nói vậy.

- Vậy Ái Khanh phải hứa với trẫm, cả đời không rời xa trẫm.

- Cả đời?

- Quá dài? Vậy thì trong thời gian trẫm tại vị, đừng rời xa.

- Thần tuân chỉ.

Nhiếp Chính Vương ngồi thẳng người, từ tốn nhấp rư/ợu.

Hắn dường như mãi giữ tư thế kh/inh bỉ thế nhân, không việc gì khiến hắn cúi lưng cúi đầu.

Trên bàn rư/ợu, trẫm và Nhiếp Chính Vương đàm đạo quá khứ tương lai, đến chỗ cao hứng liền nâng chén chạm nhau như huynh đệ thường tình.

Dáng vẻ Nhiếp Chính Vương khi ở cùng trẫm khác hẳn lúc trên triều đường đối diện bá quan.

Tựa như dịu dàng hơn.

Trẫm nhìn thấy hắn là lòng an.

Trẫm nhìn Nhiếp Chính Vương chăm chú.

Nhiếp Chính Vương mở mắt hơi say, giọng chòng ghẹo: - Bệ hạ nhìn thần chằm chằm, trên mặt thần có gì lạ sao?

- Ái Khanh đẹp trai lắm.

Trẫm ngả vào thành ghế: - Không trách kinh thành ai cũng muốn gả cho Ái Khanh. Giá trẫm là nữ nhi, cũng phải động lòng với Nhiếp Chính Vương.

- Không như trẫm, kinh thành đồn trẫm dương khí bất túc.

Ánh mắt Nhiếp Chính Vương chợt tối sầm, tựa có cảm xúc cuộn trào.

Giây sau, trẫm không hiểu sao lời tự tuôn: - Ái Khanh thấy trẫm thế nào?

Ngón tay thon dài của Nhiếp Chính Vương khựng lại, từ từ ngẩng mắt nhìn trẫm với ánh mắt khó hiểu: - Cái gì?

Trẫm chỉ mình: - Trẫm thế nào?

- Bệ hạ là thiên tử, đương nhiên rất tốt.

Trẫm cúi mắt: - Trẫm tự ti nhút nhát lại sợ xã hội, căn bản không làm nổi minh quân. Nhưng trẫm không biết nhường ngôi cho ai.

Nhiếp Chính Vương bỗng buông lông mày ki/ếm, tự giễu cười: - Thì ra Bệ hạ hỏi chuyện này.

Trẫm không hiểu, không phải thế thì là gì?

- Bệ hạ quên rồi sao? Tính cách Ngài trước kia không như hiện tại, chỉ là gặp biến cố nên mới vậy, không trách được Ngài.

Nhớ lại quá khứ, trẫm uống liền ba chén lớn.

Cảm xúc dâng trào, trẫm ngâm thơ một bài rồi ôm Nhiếp Chính Vương khóc:

- May có Ái Khanh, Ái Khanh ơi, không có ngươi trẫm làm sao?

- Ái Khanh tốt quá, luôn ở bên trẫm.

- Hu hu, Ái Khanh nói đi, sẽ không bao giờ rời xa trẫm, hu hu hu.

Nhiếp Chính Vương đột ngột nắm tay trẫm, lòng bàn tay lạnh giá, nhưng ánh mắt hắn bỏng rực:

- Thần không rời xa Ngài.

2

Trẫm tửu lượng kém.

Vài chén vào bụng, đầu óc quay cuồ/ng, đứng dậy loạng choạng.

Trượt chân suýt ngã.

May nhờ Ái Khanh Nhiếp Chính Vương đỡ lấy.

Trẫm thuận thế dựa vào vai hắn.

Chắc khỏe quá.

Trẫm bất giác thốt: - Ái Khanh thân hình đẹp thật.

Nhiếp Chính Vương một tay ôm eo trẫm, phòng tránh trẫm ngã: - Bệ hạ, nhà thần vốn võ tướng.

Đúng vậy, nhà họ Hoắc đời đời võ tướng.

Chỉ tiếc tướng quân hy sinh nơi sa trường, ch*t rồi còn mang tiếng x/ấu.

Nghĩ đến đó, trẫm không kìm được nước mắt khóc thương cho trung liệt họ Hoắc.

- Họ Hoắc có Ái Khanh là có hi vọng!

Trẫm ngẩng đầu, vô tình va vào Nhiếp Chính Vương. Hắn mày ki/ếm mắt sao, anh tuấn hơn người, khí chất vương giả bẩm sinh.

Đặc biệt là đôi mắt đen thăm thẳm kia.

Nhìn lâu vào, tựa như sắp cuốn trẫm vào phong vân.

Lâu sau, Hoắc Lương mới lên tiếng, giọng hơi khàn: - Thần tạ Bệ hạ.

Trẫm bước vài bước, chân nam đ/á chân chiêu.

- Bệ hạ say rồi, để thần đỡ Ngài về cung?

Một đại nam nhân uống chút rư/ợu mà phải Nhiếp Chính Vương đỡ, truyền ra ngoài, mặt mũi thiên tử trẫm còn đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm