Cuồ/ng đồ, ta xuyên thành phi tần bất thụ sủng của bạo quân, rồi lại tư thông với thị vệ tuấn mỹ.

Một ngày nọ, đương lúc ta cùng kẻ thị vệ ấy đang mây mưa, bị người phát hiện. Khi Quý phi dẫn đội quân bắt gian tới nơi,

Ta cùng kẻ cuồ/ng đồ kia đang loan bay phượng múa, chẳng biết trời đất là gì, chính lúc mồ hôi như tắm, xiêm y còn vướng trên lưng hắn.

Bị bắt gian tại giường, ta biết lần này khó thoát, kết cục ắt phải ch*t không toàn thây.

Đúng lúc ta vạn niệm câu khô chờ ch*t, bỗng thấy đoàn người đến bắt gian đồng loạt quỳ xuống trước mặt kẻ cuồ/ng đồ, cao giọng hô: "Bái kiến Bệ hạ!"

1

Ta xuyên sách rồi.

Chẳng xuyên thành nữ chính, cũng chẳng thành nữ phụ đ/ộc á/c, lại thành một vai pháo hôi.

Vai pháo hôi ấy là thứ nữ bất thụ sủng trong nhà, bị thân phụ tiến cử vào cung làm phi tần của bạo quân.

Bạo quân là kẻ cuồ/ng lo/ạn đi/ên rồ, lại không thể tiếp xúc với dị tính, nên hậu cung của hắn chỉ là đồ bày biện.

Rốt cuộc, đế vương vì quá bạo ngược tàn đ/ộc, bị hoàng đệ dị mẫu soán quyền đầu đ/ộc, còn tam thiên giai lệ trong hậu cung cũng bị tân đế xử tử hết.

Ta chính là một trong số giai lệ vô tội bị liên lụy xử tử đó.

Để sống sót qua cung biến, cùng thoát khỏi hoàng cung, ta quyến rũ một thị vệ diện mạo tuấn mỹ, võ công lại cực cao.

2

Kẻ ta quyến rũ, tên Lục Trạm, là thị vệ trông coi lãnh cung.

Ngươi hỏi vì sao ta lại quyến rũ thị vệ chức vị thấp kém nơi lãnh cung?

Tất nhiên là vì lãnh cung ít người qua lại.

Những nơi khác trong cung đông người nhiều mắt, làm động tác nhỏ nào cũng dưới con mắt kẻ khác.

Mà lãnh cung tuy hoang tàn đổ nát, nhưng được cái vắng vẻ yên tĩnh, nơi đây tư hội dù gây động tĩnh lớn cũng chẳng ai hay.

Hơn nữa trọng yếu nhất là Lục Trạm trông coi lãnh cung đẹp trai khác thường.

Ta cũng nhân lúc tản bộ tới lãnh cung, thấy Lục Trạm y phục bất chỉnh, thậm chí có thể nói là lộ ngựk hở bụng, đúng là cực kỳ bất thủ nam đức.

Khi ấy đương hè nóng bức, năm đó thời tiết lại dị thường oi ả, băng dự trữ trong cung cũng cạn kiệt, chỉ đủ cung ứng cho hoàng đế, thái hậu cùng quý phi.

Ngay cả phi tần như ta cũng chẳng lấy được băng giải nhiệt, cung nữ thị vệ lại càng không thể.

Nóng bức khó chịu, lại mặc trường bào bó kín, ai mà chịu nổi.

Mà Lục Trạm một mình trông coi lãnh cung tịch mịch, đương nhiên thế nào mát mẻ thế ấy.

Hắn cũng không ngờ ta đột nhiên xông vào, rồi bị ta nhìn thấy hết thân thể.

Tuy hắn chỉ mở rộng áo, lộ phần ngựk rắn chắc và cơ bụng đẹp đẽ.

Nhưng mắt ta chính là thước, ta có thể khẳng định thị vệ này tuyệt đối có tám múi bụng.

Ta thèm lắm!

Rồi ta chủ động tới làm quen.

Tất nhiên hắn chẳng thèm đáp, thậm chí dùng ánh mắt dữ tợn nhìn ta, toan dùng thần thái đẩy lui ta.

Cười ch*t, hắn tưởng mình là ai, ai lại vì một ánh mắt mà lùi bước.

Ta cái gì cũng giỏi, duy nhất không biết xem sắc mặt người, kiên quyết không lùi.

Biết hắn sợ nóng, lại không có băng dùng.

Ta dùng diêm tiêu tạo băng, rồi mang tới trước mặt Lục Trạm lấy lòng.

Đặt băng nơi Lục Trạm thích ở nhất, hơi mát ùa tới, hắn cũng không còn nóng nảy bất an như trước.

Tuy đối với ta vẫn chẳng có sắc mặt tốt, nhưng ít nhất không trề môi ném mặt nữa.

Khiến hắn thực sự buông bỏ cảnh giác, là lần sau hắn bị thương bất ngờ bị ta gặp.

Một hôm, có lũ ám sát lẻn vào cung, ẩn náu nơi lãnh cung vắng người, nhưng bị Lục Trạm trông coi nơi ấy phát hiện.

Lục Trạm một mình cầm ki/ếm đấu với mấy chục tên ám sát thân thủ nhanh nhẹn.

Tục ngữ có câu, song quyền nan địch tứ thủ.

Dẫu Lục Trạm võ công cao cường, nhưng bị nhiều cao thủ vây công, cũng không thể toàn thân mà lui.

Hắn trúng hai ki/ếm, một ki/ếm sau lưng, một ki/ếm trên bụng.

Ta thấy Lục Trạm bị thương, nhất thời hoảng hốt, lập tức ra tay rắc th/uốc băng bó cho thương giả.

Chỉ nhớ lúc ta động tháo áo nam nhân, ấn người rắc th/uốc băng bó, đối phương mặt mũi khó tin.

Có lẽ chưa thấy kẻ nào vô liêm sỉ như ta, dám tháo áo nam tử, nhìn thẳng thân thể lộ ra của đối phương.

Hơn nữa tay ta chẳng yên, mượn danh rắc th/uốc, khắp nơi đều sờ soạng, đặc biệt cơ bụng đối phương, bị ta sờ hết cả.

Bị điều hí Lục Trạm, mặt đỏ ửng, chẳng biết x/ấu hổ hay gi/ận dữ.

Hẳn không phải bị ta chọc gi/ận, bởi sau đó hắn chẳng truy c/ứu chuyện ta chiếm tiện nghi.

Hắn buông cảnh giác với ta, chuyển sang thân cận ta.

Ở bên nhau lâu, chúng ta tự nhiên thành đôi.

3

Hôm ấy ta cùng Lục Trạm quấn quýt ôm nhau.

Lục Trạm mở lời, "Huệ Huệ, hôm nay bữa tối ta không thể dùng cùng nàng."

Ta: "Ủa? Vì sao thế?"

Lục Trạm: "Hôm nay cung yến, thượng ty sợ có kẻ quấy rối phá hoại, nên điều ta tới cung yến thủ vệ."

Ta suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộn lục lại nơi sâu thẳm trong ký ức, suýt bị ta lãng quên, tìm thấy ký ức về tiểu thuyết.

Rồi nhớ ra, trong cung yến lần này, sẽ có kẻ hành thích bạo quân.

Sống ch*t bạo quân chẳng liên quan ta, nhưng tình lang thân yêu của ta bị điều tới đại điện, há chẳng phải cũng ở hiện trường nguy hiểm?

Ta nhắc nhở hắn, "A Trạm, ngươi phải cẩn thận, phiên vương vào cung hôm nay mang dạ bất lương, đã bố trí người hành thích bạo quân. Lúc ấy ngươi tránh xa bạo quân, kẻo bị ám sát làm bị thương."

"Ừ, lúc đó ta nhất định chú ý, sẽ không để ám sát làm thương ta." Lục Trạm thần sắc khó lường, nhưng vẫn đồng ý.

Thấy người biết nghe lời, ta nói tiếp: "Cung yến lần này nhắm vào bạo quân không chỉ một phe, còn có kẻ bỏ Liệt Xuân Tình vào rư/ợu bạo quân. Nhưng chuyện này chẳng liên quan ngươi, dù sao ngươi cũng không uống rư/ợu ấy."

Liệt Xuân Tình, một loại dược xuân mãnh liệt, kẻ trúng dược chỉ có nam nữ giao hợp mới giải được.

Nhưng thiết lập của bạo quân là không thể tiếp xúc nữ tử, hễ tiếp xúc với dị tính, sẽ đầu đ/au như búa bổ, sống không bằng ch*t.

Nên trong sách bạo quân lần này trúng dược, vì không thể giao hợp với nữ tử giải dược, mệnh căn liền bị phế đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 10
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12