Tôi gi/ật mình, hình như cậu ấy hiểu lầm rồi. Trọng tâm của cậu là không phải đến để học thêm, còn tôi thì nhấn mạnh việc không cố ý đến. Câu hỏi này dù trả lời thế nào cũng không có đáp án chính đáng. Tôi im bặt... Bầu không khí ngượng ngùng kỳ lạ lan tỏa. "Sữa đậu nóng nè." Dì Lưu đột nhiên đẩy cửa bước vào, tươi cười đặt hai ly đồ uống xuống, dặn dò hai đứa học hành tử tế rồi lại ân cần đóng cửa lại. Căn phòng lại chìm vào yên lặng. "Chị..." Tôi gi/ật nảy mình bởi giọng nũng nịu như mèo con của Lê Tự, vội ổn định hơi thở hỗn lo/ạn, lật mở đề thi tiếng Anh, hít sâu một hơi: "Nào, chúng ta bắt đầu từ câu đầu tiên." Thấy không khí trở nên nghiêm túc, tôi thầm thở phào, liếc mắt nhìn thấy vết hồng trên xươ/ng đò/n của Lê Tự. Trong phòng học bật lò sưởi, cậu nóng quá cởi hai khuy áo sơ mi, tôi vừa hay nhìn thấy. Vết hồng đậm ở giữa, nhạt dần ra xung quanh, có lẽ là do hai lần hôn chồng lên nhau. Lê Tự lặng lẽ ngồi thẳng dậy, ngón tay thon dài xoay xoay, cài lại cổ áo. Tôi muốn độn thổ vì ngượng, những con chữ trên giấy đột nhiên biến dạng, có cánh bay lo/ạn xạ. Mũi và tai trở nên nh.ạy cả.m lạ thường, mùi hương trái cây từ người Lê Tự len lỏi vào khoang mũi, chảy xuống tim gan, khiến lòng ngứa ngáy. Cậu lặng lẽ nhấp ngụm nước, tôi như có cảm ứng cũng thấy khát, không nhịn được uống theo. Có lẽ do lò sưởi quá nóng, chúng tôi uống liền ba ly. Đến ly thứ ba, Lê Tự lắc lắc bình nước rỗng: "Chị ơi, sao càng uống càng khát?" Phụt! Tôi suýt phun sữa, cố nhịn nhưng vẫn có vài giọt rơi ra khóe miệng. Lê Tự nhanh tay lấy giấy, chưa kịp đưa tôi đã tự lau môi tôi. Đôi mắt cậu càng lúc càng sẫm màu, sóng nhiệt cuộn trào. Bàn tay thon dài đột ngột đặt lên vai tôi. Khi tôi nhận ra thì chủ nhân đôi tay ấy đã khép mi mắt tiến lại gần. Lông mi Lê Tự run nhẹ, đôi môi hồng hé mở. Khuy áo ng/ực không hiểu lúc nào đã cởi, phô ra mảng da th!t. Tình thế sắp mất kiểm soát thì cửa phòng bật mở. "C/ắt chút hoa quả, nghỉ giải lao..." Rầm! Tôi ngã ngửa ra sau theo thành ghế. Lê Tự đỡ tôi dậy, tay vội vàng cài khuy áo, vừa gi/ận vừa trách: "Mẹ! Sao không gõ cửa? Đang học nghiêm túc mà làm chúng con hết h/ồn!" Không biết dì Lưu có thấy gì không, tôi chỉ thấy mặt nóng bừng, lóng ngóng với điện thoại rồi lại bỏ túi, sờ mông rồi sờ đầu, cầm sách lên rồi đặt xuống, loay hoay không biết làm gì. Cuối cùng nghĩ ra lý do: "Lợn nhà em đói rồi, em về cho lợn ăn đây." Không đợi họ đáp lại, tôi chuồn thẳng. Suốt đường về, càng nghĩ càng thấy dì Lưu đã thấy hết. Thấm thía bài học: Phụ huynh đừng dại dột mời gia sư bừa bãi. Trời lạnh gần âm độ mà tôi đi bộ đến toát mồ hôi. Ai ngờ dì Lưu giống mẹ tôi, nói là làm. Hôm sau Lê Tự đúng giờ tới nhà. Cùng đi có dì Lưu, xách đầy quà cáp, niềm nở đa đoan. Nói là cảm ơn tôi kèm cậu ấy, chút quà mọn. Nhìn toàn yến sào cao cấp, mỹ phẩm đắt tiền, đâu phải quà nhỏ. Bố mẹ tôi liếc nhau, nhất quyết không nhận. Mấy câu chân thành của dì Lưu khiến mọi người vui vẻ, trong lúc nói chuyện bà vỗ vai Lê Tự: "Thằng ngốc, hiếm khi Ấu Nghi ở nhà, không tranh thủ học hỏi chị ấy." Lê Tự lanh lợi đáp: "Vậy phiền chị rồi." Nghe thế là muốn tạo không gian riêng, tôi sởn gáy, bứt rứt không yên. "Tiếc quá, trưa nay nhà cháu phải về ngoại." Tôi định đứng dậy thì mẹ tôi lên tiếng. "Không sao, mai đến vậy." "Dạo này có khi không rảnh, bác Vương giới thiệu mấy chàng trai cho Ấu Nghi, phải đi xem mặt." Dì Lưu ngạc nhiên: "Ấu Nghi cần gì phải xem mặt? Cô gái xinh thế, nhà nào chẳng tranh. Lại còn trẻ, đừng vội." Liếc Lê Tự, bà nói tiếp: "Biết đâu Ấu Nghi đã có người thích rồi." Mẹ tôi phẩy tay: "Nó sang năm 27 rồi, lại nhát gan, gặp người hợp tuổi phải xem sớm kẻo bị người khác giành mất." "Phải rồi, Lê Tự cũng sắp 24 rồi, nói thế tôi càng sốt ruột..." Mẹ tôi vỗ tay dì Lưu: "Cô lo gì, Lê Tự đẹp trai thế, bao cô gái mê, chỉ sợ sau này chọn hoa mắt..." Tôi và bố ngồi xem hai bà kéo co, mẹ tôi suýt nói thẳng Ấu Nghi và Lê Tự không hợp, dì Lưu suýt tuyên bố hai đứa là trời sinh. Kéo co nửa tiếng, dì Lưu gượng cười đề nghị hai đứa kết bạn Zalo để tiện học chung, rồi miễn cưỡng ra về. Tôi ngạc nhiên, Lê Tự vừa đi, tôi kéo tay mẹ hỏi: "Trưa nay đâu có về ngoại..." "Con này!" Mẹ tôi trách móc chọc trán tôi: "Đừng để bị cái mặt Lê Tự mê hoặc! Lúc nói chuyện, mắt nó dán ch/ặt vào người con rồi. Trai hào nhoáng càng không đáng tin!" Bà liếc bố tôi: "Nhất là mấy anh làm xây dựng, gái theo đầy đường, 50 tuổi vẫn có người đuổi!" Bố tôi phản pháo: "Bà nói ai đấy! Tôi trong sạch nhé! Thằng Lê Tự tốt đấy, ngay thẳng, không mưu mô!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ly Hôn Với Vị Chỉ Huy Điên Cuồng Cấp Cao Nhất

Chương 15
Chồng tôi mang về một dẫn đường bị thương nặng. Sau khi tự tay cứu chữa cho cậu ấy xong, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện vô số dòng bình luận. [Đây chính là bé thụ chính sao? Đáng yêu quá đi! Đứng cạnh công chính đẹp đôi thật đấy!] [Nhưng chẳng phải công chính đã kết hôn rồi sao? Mặc dù bạn đời của anh ấy chỉ là một dẫn đường cấp B.] [Thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là nam phụ pháo hôi thôi mà. Bé thụ nhà chúng ta là dẫn đường cấp S đấy, là bạn đời định mệnh của công chính.] [Ai hiểu được cảm giác thích nhất kiểu thiết lập này không? Bình thường công chính là hình mẫu đạo đức hoàn hảo, nhưng vì tình yêu đích thực mà bất chấp tất cả. Chỉ nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!] [Đúng thế! Nam phụ chỉ là tấm nền pháo hôi dùng để tăng thêm cảm giác cấm kỵ và cao trào cho câu chuyện mà thôi.] ... Tôi nhìn những dòng bình luận ấy. Đầu ngón tay khẽ khựng lại. Nam phụ pháo hôi mà bọn họ nhắc tới... Hình như chính là tôi?
1.53 K
3 Cha của cô ấy Chương 23
4 Chúc Thanh Sơn Chương 17
5 Mất Nét Chương 10.
7 Bí mật vỡ lở Chương 15
8 Lòng đố kỵ Chương 15
9 Thay Muội Gả Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm