Chu Mục cởi áo khoác ngoài, bọc ch/ặt lấy tôi.
"Y Y, em đợi anh." Nói rồi anh đuổi theo ra ngoài.
Tôi từng nghi ngờ người Chu Mục thích là Lâm Nhược Nhã.
Dù anh luôn miệng phủ nhận.
"Đồ Y Y, trong đầu em đang nghĩ cái gì thế?"
Nhưng suy đoán của tôi không phải là không có căn cứ.
Chúng tôi là bạn học đại học, trong cuốn sách "Điêu khắc thời gian" của Chu Mục có kẹp một bức ảnh diễn kịch ở hội trường trường học, nhân vật chính là Lâm Nhược Nhã.
Tôi nghĩ, nếu không phải vì tôi mặt dày theo đuổi anh, cùng với cái duyên quen biết từ thuở thiếu thời.
Có lẽ anh sẽ không ở bên tôi.
13
Quả nhiên.
Ngày hôm sau tại tiệc sinh nhật của Lâm Nhược Nhã.
Tôi đến muộn và đã nhìn thấy cảnh tượng đó.
Chu Mục quay lưng về phía tôi, đối diện với Lâm Nhược Nhã.
Cô ta nhìn Chu Mục đầy thâm tình, còn giọng nói lạnh lùng của anh vang lên đúng lúc.
"Nếu không có Đồ Y Y, tôi sẽ thích cô."
Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng.
Trái tim như bị khoét mất một mảng.
đ/au quá.
đ/au thật sự.
Tôi đã thích anh suốt mười ba năm.
Tôi ngồi xổm trong góc tường, khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc.
Thế này cũng tốt mà, phải không?
Vậy là tôi có thể chia tay mà không chút gánh nặng tâm lý nào.
Tôi hẹn Chu Mục ra ngoài.
Bật máy ghi âm lên.
Sau đó tôi chia tay với Chu Mục.
Đoạn ghi âm đó cũng bị Lâm Nhược Nhã tung lên mạng.
Sau đó nữa, chúng tôi không liên lạc suốt hơn ba năm.
14
Chương trình "Tập sự làm cha mẹ" sắp đi đến hồi kết.
Phải nói rằng, có sự tham gia của Chu Mục, tôi nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Anh đóng vai người cha tập sự này rất ra dáng.
Tôi nhỏ giọng nói: "Tôi thấy anh cũng được đấy."
Anh nhướng mày: "Anh có được hay không, chẳng lẽ em không biết sao?"
Biểu cảm trên mặt anh đầy vẻ cợt nhả, làm gì còn chút dáng vẻ ảnh đế cao lãnh nào.
Chu Mục rất giỏi nấu ăn.
Thực ra là vì khả năng nấu nướng của tôi quá tệ.
Năm đó anh ăn món tôi nấu, biểu cảm vô cùng kỳ lạ.
"Đồ Y Y, em đang nấu ăn hay là đang đầu đ/ộc anh đấy?"
"Anh giỏi thì anh làm đi."
Chu Mục là kiểu người chỉ cần muốn làm gì thì đều làm đến mức cực hạn, chỉ cần học qua app thôi là đã nấu ra món ăn đầy đủ sắc hương vị.
Khi anh nấu ăn, anh có thói quen sai tôi làm phụ bếp.
Bây giờ cũng không ngoại lệ.
Phải nói là anh sai khiến tôi rất thuận tay.
Còn tôi thì luôn đưa cho anh các loại gia vị một cách chính x/ác.
Lúc tôi rửa rau, tóc mai che mắt, anh cũng rất tự nhiên lấy kẹp tóc giúp tôi kẹp lên.
Những món anh nấu đều là khẩu vị tôi thích.
Đây đều là sự ăn ý đã từng được vun đắp.
Bình luận trên mạng lại bắt đầu phân cực.
"Họ phối hợp ăn ý thật đấy."
"Tôi đào được tin là Đồ Y Y đang đ/ộc thân đấy."
"Sao tôi thấy họ cũng có cảm giác couple thế nhỉ?"
"Hay là Chu Mục quay lại với cô ấy đi? Rồi còn có sẵn một đứa con trai bụ bẫm."
"Quá đáng rồi, sao có thể để Chu Mục của chúng ta làm 'kẻ đổ vỏ', rút lui rút lui."
"Vẫn nên là couple với Nhã Nhã đi, c/ầu x/in đấy."
Thật kỳ lạ, trên mạng bỗng dưng lan truyền tin tôi đ/ộc thân, cũng chẳng biết ai tung tin.
Phương Đường chắc cũng không rảnh rỗi đến mức đó đâu!
Sau đó bắt đầu xuất hiện hai luồng couple, tôi và Chu Mục, Lâm Nhược Nhã và Chu Mục.
Hai phe fan couple bắt đầu khẩu chiến.
Thứ hạng của tôi trên bảng xếp hạng nổi tiếng tăng vọt, áp sát vị trí thứ nhất của Lâm Nhược Nhã.
Còn Lâm Nhược Nhã thì cả ngày hôm đó cứ nhìn tôi đầy ẩn ý.
Lại muốn giở trò gì đây?
15
Quả nhiên, tối hôm đó, Phương Đường hớt hải tìm tôi.
"Ôi giời ơi, tổ tông của tôi ơi, sao trước đây cô lại chơi bời thác lo/ạn thế?"
"?"
Cô ấy gửi link cho tôi.
Nhìn thấy bức ảnh, da đầu tôi tê dại, lòng lạnh ngắt.
Đó là bức ảnh nh.ạy cả.m ba năm trước khi tôi đỡ rư/ợu thay Lâm Nhược Nhã, nằm cùng một người đàn ông lạ mặt trong khách sạn.
Đúng vào lúc danh tiếng của tôi đang phục hồi mà tung ra bức ảnh này.
Về cơ bản là muốn h/ủy ho/ại sự nghiệp diễn xuất của tôi.
Ngay khi Phương Đường đang lo lắng tìm mối qu/an h/ệ, bỏ tiền ra để rút các từ khóa hot search đang tăng dần.
Đột nhiên, hình ảnh trên các trang web bị gỡ xuống nhanh chóng.
Ảnh và bài viết biến mất không dấu vết.
Tin tức đính chính là: Ảnh hậu trường phim cũ của Đồ Y Y bị rò rỉ.
Tôi có thể khẳng định, có người châm lửa thì cũng có người dập lửa.
Người châm lửa ngoài Lâm Nhược Nhã ra thì còn là ai được nữa?
16
Khi tôi định tìm Lâm Nhược Nhã đối chất.
Đột nhiên một bóng người lẻn vào, ống kính bố trí trong phòng cũng bị che lại nhanh chóng.
Không cần nói cũng biết, người dập lửa - Chu Mục.
"Ảnh là anh tìm người gỡ đúng không?"
Tôi đã lờ mờ nhận ra từ trước.
"Ừ, trừ hậu họa, anh đã tìm người xóa hết bản lưu của cô ta, sau này sẽ không bao giờ xảy ra chuyện này nữa."
"Ảnh là do Lâm Nhược Nhã chụp sao?"
"Trợ lý của cô ta lén chụp."
Thì ra là vậy.
Chu Mục nghiến răng: "Y Y, năm đó anh đang quay cảnh đêm, Lâm Nhược Nhã nói em đang đi tiếp rư/ợu, anh không thể tin được, dù cho có tận mắt thấy cảnh tượng trong khách sạn đó..."
"Vậy tại sao anh còn đuổi theo Lâm Nhược Nhã?"
"Trợ lý của cô ta đang lén chụp."
Anh liếc nhìn tôi một cái, tiếp tục nói: "Nếu ảnh truyền ra ngoài, đó là đò/n giáng hủy diệt đối với sự nghiệp diễn xuất của em."
Giới giải trí chưa bao giờ khoan dung với hành vi ngoại tình có bằng chứng hình ảnh.
Dù tôi có mười cái miệng cũng không chống lại được làn sóng b/ạo l/ực mạng khổng lồ.
Anh đuổi theo ra ngoài là để giảm thiểu thiệt hại, điều này tôi không hề nghĩ tới.
"Vậy nên Lâm Nhược Nhã cũng đưa ra yêu cầu với anh đúng không?"
Anh gật đầu: "Yêu cầu anh nói một câu mà cô ta muốn nghe vào ngày sinh nhật cô ta, và trong vòng ba năm không được từ chối việc xào couple."
Anh nhìn tôi sâu thẳm: "Và chuyện này không được để em biết."
Tôi lập tức hiểu ra.
Vậy câu "Nếu không có Đồ Y Y, anh sẽ thích cô" là ý của Lâm Nhược Nhã?
Tính toán của cô ta là chia rẽ chúng tôi, dùng ba năm thời gian để giành lấy trái tim và con người của Chu Mục.
Chỉ có thể nói, Lâm Nhược Nhã quá tự tin rồi.
"Chu Mục, cả đời này anh thật sự sẽ không nói ra sao?"
"Không đâu, anh không phải loại người đó, anh hy vọng mình có thể tốt hơn một chút, rồi mới quay lại tìm em."
Anh cười nhẹ: "Và, anh hy vọng em để ý đến anh, dù sao lúc chia tay em cũng tuyệt tình lắm đấy."
Ờ...
"Vậy anh không sợ tôi để mắt đến người khác sao?"
"Không đâu, anh có tai mắt theo dõi mà."
...
"Vậy tại sao bây giờ anh lại chủ động nói ra?"
Anh lộ vẻ tức gi/ận: "Giao dịch là tiêu hủy ảnh, cô ta không có tinh thần hợp đồng, anh không cần phải giữ lời hứa nữa."
Trái tim tôi như được bao bọc bởi những cọng cỏ nước xanh mướt, rồi từ từ giãn ra.
Sự ấm áp dễ chịu thấm dần vào tâm khảm.
Đúng rồi, Chu Mục và tôi của hơn ba năm trước, đều là những diễn viên vô danh tiểu tốt.
Không tài nguyên, không tư bản, không m/ua nổi hot search, lại càng không rút nổi hot search.