“Ta thấy trên người cô đều mặc toàn y phục quý giá, hà tất phải cùng ta giở trò đùa cợt này?” Tam Tam nhíu mày, đã hơn mười năm sống cô đ/ộc, vừa tỉnh lại sau cơn sốt đã có người huynh trưởng từ trên trời rơi xuống.

“Bổn vương không đùa với cô đâu.” Diệp Thủ Chước thấy Tam Tam không tin tưởng, sốt ruột giải thích: “Hơn chục năm trước, ta cùng phụ mẫu dẫn theo ngươi du ngoạn Giang Nam, không ngờ gặp phải dân lánh nạn. Phụ mẫu đem lương thực phân phát cho họ, nào ngờ sau đó ngươi biến mất tiêu.”

“Lúc ấy mẫu thân tra hỏi bà lão trông coi ngươi. Kẻ ấy lại nói muốn giải quyết nỗi buồn, nhờ người khác trông hộ!” Diệp Thủ Chước nói đến đây giọng đầy phẫn nộ.

“Hà Nhi à, là huynnh đối không khởi ngươi. Lúc ấy đáng lẽ ta phải canh chừng ngươi.” Nói đến đây, Diệp Thủ Chước đỏ hoe mắt.

“Hà Nhi?” Tam Tam nghe Diệp Thủ Chước xưng hô như vậy cảm thấy kỳ quặc.

“Ngươi tên Diệp Thanh Hà, là muội muội của ta.” Diệp Thủ Chước thấy nữ tử trước mắt vẫn ngơ ngác, dịu giọng an ủi: “Một lúc chưa tiếp nhận được cũng phải, rốt cuộc đã thất lạc lâu như vậy. May mắn nay đã tìm về.”

“Như ngài nói, năm đó dân lưu tán nhiều như thế, bao nhiêu nữ hài thất lạc. Sao ngài dám chắc ta là Diệp Thanh Hà?” Tam Tam trong lòng nghi hoặc.

“Vết bớt trên tay ngươi chính là chứng minh.” Diệp Thủ Chước liếc nhìn ống tay áo Tam Tam.

Tam Tam vừa định vén tay áo xem, Diệp Thủ Chước đã tiếp lời: “Vừa rồi đã kiểm tra qua rồi, mẫu thân cũng đã x/ác nhận. Vết bớt hoàn toàn khớp.”

Thấy Diệp Thủ Chước nói chắc như đinh đóng cột, Tam Tam chuyển đề tài: “Tiểu Vương gia hiện ở đâu?”

Diệp Thủ Chước nghe muội muội tỉnh dậy liên tục nhắc đến Cố Trường Chu mà không quan tâm mình, trong lòng bất mãn: “Cứ Tiểu Vương gia mãi! Hắn cùng mẫu thân đang ở viện của Cố Vương phi. Đi từ trước khi ngươi tỉnh.”

“Diệp Tiểu Vương gia, Cố Vương phi sai người đến hỏi Thanh Hà quận chúa đã tỉnh chưa. Nếu đã tỉnh, xin để nô tài hầu hạ quận chúa tẩy trần.” Một thị nữ ngoài cửa cất tiếng.

“Tỉnh rồi!” Diệp Thủ Chước đáp lời rồi quay sang nói: “Hà Nhi cứ tắm rửa thay đồ. Huynh đợi bên ngoài.”

Tam Tam gật đầu. Diệp Thủ Chước mỉm cười mở cửa rời đi.

“Thỉnh quận chúa theo nô tài đến phòng tắm.” Thị nữ cúi đầu thi lễ.

Bước vào phòng tắm khói hương nghi ngút, Tam Tam thử nước vừa ấm liền xua hết thị tỳ. Ngâm mình trong bồn nước thơm ngát, nàng thầm cảm khái: “Làm chủ nhân quả đúng là sướng thật.”

“Hà Nhi xong chưa? Mau thay y phục!” Chưa được bao lâu, Diệp Thủ Chước đã gõ cửa thúc giục.

Khoác lên người bộ y phục gấm lụa tinh xảo, Tam Tam vừa bước ra đã bị Diệp Thủ Chước nắm tay kéo đi: “Mẫu thân đang đợi ở viện của Cố Vương phi. Đi thôi!”

Trên đường đi, Diệp Thủ Chước không ngớt khoe khoang: “Diệp Vương phủ ta nguy nga tráng lệ lắm! Về nhà huynh sẽ dẫn em đi...”

“Biết rồi, Diệp Tiểu Vương gia.” Tam Tam bật cười. Diệp Thủ Chước nhăn mặt: “Đã bảo gọi huynh mà!”

Tam Tam bĩu môi: “Vẫn chưa quen.” Mười mấy năm cô đ/ộc, đột nhiên có huynh trưởng, làm sao tiếp nhận ngay được?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

NPC Ngốc Nghếch Dựa Vào Nhan Sắc Làm Giàu Trong Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 12
Tôi là một NPC thuộc kiểu "mê hoặc" trong thế giới vô hạn lưu. Hệ thống ban cho tôi một gương mặt đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, còn công việc là làm "mồi nhử". Nói đơn giản thì chính là dựa vào nhan sắc để lừa người chơi đi lạc vào đường chết. Tôi làm rất tốt. Tốt đến mức thức tỉnh ý thức bản thân, bắt đầu lén kiếm điểm tích lũy cho mình, lừa lấy đạo cụ, cuộc sống còn sung sướng hơn cả người chơi. Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện mình sẽ bị một người chơi cấp S mang mật danh "Phán Quan" xóa sổ. Dữ liệu bị nghiền nát hoàn toàn, đến cả tư cách đầu thai cũng không có. Thế là tôi ngoan ngoãn làm một NPC đúng bổn phận. Vậy mà Phán Quan lại kéo tôi vào một con hẻm vắng, hôn tôi hết lần này đến lần khác. "Em thay đổi rồi. Là muốn tôi nương tay tha mạng cho em, hay lại đang dùng mấy chiêu quyến rũ đó với tôi?" "Tôi thừa nhận, em đúng là rất biết mê hoặc lòng người. Vậy nên, đừng đi tìm người khác nữa. Chỉ quyến rũ mình tôi thôi, được không?" Quyến rũ á? Tôi... Có biết đâu!
230
4 Sen Vàng Song Sinh Chương 9
6 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI XEM CẬU ẤY LÀ ANH EM TỐT, CẬU ẤY LẠI MUỐN HÔN TÔI

12
Tôi và Từ Lăng Nhiên đã làm bạn suốt mười bốn năm. Từ mẫu giáo đến cấp ba, chúng tôi gần như hình với bóng, thân thiết như anh em ruột. Tôi cứ nghĩ, chúng tôi sẽ là bạn tốt cả đời. Khi đó, khái niệm “cả đời” trong đầu tôi rất đơn giản. Đơn giản đến mức chỉ cần mỗi sáng có thể cùng Từ Lăng Nhiên đi học, tan học cùng về nhà, cuối tuần cùng làm bài tập, rảnh rỗi thì cãi nhau vài câu vô nghĩa, tôi đã cảm thấy như vậy chính là mãi mãi. Tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện một ngày nào đó giữa chúng tôi sẽ xuất hiện thứ gì khác ngoài tình bạn. Càng không nghĩ tới, thứ phá vỡ tất cả lại là một con số kỳ quái trên đầu cậu ấy. Cho đến một ngày, cậu ấy cõng tôi về nhà, tôi phát hiện trên đỉnh đầu cậu ấy đột nhiên xuất hiện một con số: 99. Trước con số ấy còn có một hàng chữ nhỏ màu đen. Mức ham muốn hiện tại đối với Tô Lịch Khê. Ham muốn? Hai chữ ấy giống như một viên đá bị ném thẳng vào đầu tôi. Tôi chấn động. Tôi nghi hoặc. Tôi không hiểu. Trong trí nhớ của tôi, Từ Lăng Nhiên vẫn luôn là một người rất sạch sẽ, rất lạnh nhạt, giống như dù cả thế giới có ồn ào đến đâu cũng không thể khiến cậu ấy nhíu mày thêm một chút. Một người như vậy, trên đầu lại hiện ra bốn chữ “mức ham muốn”.
Boys Love
Hiện đại
0