Tôi theo sau Trần Trí ba năm nay.
Giúp hắn c/ứu công ty Trần gia trên bờ vực phá sản, dọn dẹp mọi đống hỗn độn hắn gây ra.
Một đại tổng tài như tôi để mặc hắn sai khiến tùy ý, nhưng chưa từng đòi hỏi gì thêm.
Trong buổi tụ tập với đám bạn nhậu, Trần Trí nhắc đến tôi bằng giọng đầy kh/inh bỉ:
"Cảm giác khiến một đại tổng tài làm chó săn cho mình thật sướng làm sao."
Nhưng Trần Trí không biết, người tôi yêu chưa từng là hắn.
Mà nhiệm vụ khảo nghiệm của tôi sắp kết thúc, tôi cũng sắp rời đi rồi.
1
Cánh cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.
Tôi khép laptop lại, đáp ngắn gọn: "Vào đi."
Tiếng bước chân đến gần, Tống thư ký đặt tấm tablet trước mặt tôi.
Tiêu đề đỏ rực hiện lên chói mắt:
#Hôn phu của tổng tài tập đoàn Bùi bị bắt gặp hôn nhau say đắm cùng ngôi sao đình đám#
Sau tiêu đề còn có chữ "BOM" màu đỏ chói. Nhưng tất cả đều không đ/au bằng những bức ảnh thân mật bên dưới.
Tôi đưa tay xoa thái dương.
Tống thư ký đứng bên r/un r/ẩy.
Như thể sợ tôi bất thần nổi đi/ên, đ/ập nát chiếc tablet thành trăm mảnh.
Đứng giữa thanh thiên bạch nhật bị cắm sừng, người bình thường nào cũng phải có phản ứng.
Lòng dâng lên phiền muộn khó tả.
Tôi phẩy tay ra hiệu cho thư ký cất máy đi.
Tống thư ký cầm tablet lên nhưng không đi.
Nén cơn bực dọc trong lòng, tôi hỏi: "Còn việc gì nữa?"
Thư ký mấp máy môi, bộ mặt như lên đoạn đầu đài:
"Bùi tổng, Trần thiếu gia nói tối nay sẽ dẫn người về nhà, mong ngài về muộn... kẻo phá hỏng hứng."
"Trần thiếu gia còn nói... tất nhiên cũng hoan nghênh Bùi tổng cùng tham gia."
Nói xong câu ấy, Tống thư ký nhanh như chớp biến mất.
Tôi mệt mỏi ngả người vào ghế.
Nhắm mắt lại, tấm ảnh kia hiện lên trong đầu không ngừng.
Hệ thống đột nhiên cất tiếng:
"Chủ nhân, nhiệm vụ yêu cầu ngài phải về."
Tôi mím môi không đáp.
"Chủ nhân..."
"Biết rồi."
2
Biệt thự rực rỡ ánh đèn.
Chắc giờ này đang cao trào lắm.
Khi tôi tra chìa khóa mở cửa, ánh mắt chạm phải kẻ đang đi xuống cầu thang.
Đúng nhân vật chính trong tấm ảnh nóng - ngôi sao đình đám giới giải trí Quý Minh.
Quý Minh không mặc áo, thấy ánh nhìn của tôi liền cười khẩy:
"A Trí tính tình bộp chộp, khiến Bùi tổng chứng kiến cảnh buồn cười."
Tôi lảng ánh mắt, lòng dậy sóng nhưng mặt vẫn lạnh như tiền.
Thấy vậy, Quý Minh càng hăng m/áu.
"Nghe nói hôm nay lại phiền Bùi tổng dìm tin tức của em và A Trí?"
Giọng điệu giả bộ áy náy, nhưng nét mặt lại đắc ý:
"Cứ làm phiền Bùi tổng mãi thế này ngại quá, lần sau em sẽ bảo A Trí cố nhịn thêm."
Màn khiêu khích trắng trợn.
Tiếc là tôi chẳng buồn đáp trả.
Tránh người định lên lầu, Trần Trí bất ngờ xuất hiện.
Ánh đèn trên cao tô điểm gương mặt điển trai, khiến tôi thoáng ngẩn ngơ.
Nhưng ngay lập tức lấy lại thần sắc.
Hắn nói giọng nựng yêu:
"Quý Minh, không phải em kêu khát sao? Uống nước xong ta tiếp tục."
Gương mặt quen thuộc ấy bỗng trở nên xa lạ khi cất lời.
Trần Trí dừng lại, bổ sung:
"Hay em muốn tiếp tục ngay dưới này?"
Lời nói với Quý Minh, nhưng ánh mắt lại chằm chằm vào tôi.
Thấy tôi vẫn bình thản, Trần Trí đột nhiên bước vội xuống cầu thang.
Hắn đ/è Quý Minh ra sofa.
Hai người đều cổi trần, tay Quý Minh vòng eo Trần Trí.
Hắn thì thào:
"A Trí, Bùi tổng chắc không biết chiều chuộng người như em đâu nhỉ?"
Ti/ếng r/ên nén lại từ cổ họng Trần Trí:
"Đương nhiên là không."
Tôi lạnh lùng liếc hắn một cái, thẳng bước lên lầu.
Không ngờ bầu không khí nãy giờ bị Trần Trí phá vỡ, Quý Minh bị hất văng xuống đất.
Eo hắn in hằn vết giày rõ rệt.
Quý Minh còn đang ngơ ngác, Trần Trí đã thản nhiên dựa vào sofa.
Phun ra một âm tiết lạnh băng:
"Cút."
Quý Minh định nói thêm, nhưng gặp phải ánh mắt đi/ên cuồ/ng của Trần Trí liền c/âm họng.
Không kịp mặc áo, hắn chuồn thẳng.
Quý Minh quả là chuyên nghiệp trong vai trò tình nhân lẫn người dưng.
3
Trần Trí đứng dậy, ánh mắt chạm nhau với tôi từ dưới nhìn lên.
Ánh đèn quá chói, tôi chỉ thấy đôi mắt hắn tối sẫm, không thể đọc được ý đồ trong đó.
Trần Trí chế nhạo:
"Bùi Tấn An, mày là đồ ch*t à?"
Câu nói vừa dứt, hắn đ/ập vỡ chiếc gạt tàn th/uốc trên bàn trong cơn đi/ên lo/ạn.
"Tao đội sừng lên đầu mày rồi mà mày vẫn giữ bộ mặt thương hại đó!
Bùi Tấn An, tao sẽ không để mày yên thân đâu."
Tôi không nán lại, quay người vào phòng.
Tiếng đ/ập phá ầm ĩ vang lên, sau đó là tiếng cửa biệt thự đóng sầm.
Tôi nằm trên giường nhìn đèn huỳnh quang trên trần.
Cơn choáng váng ập đến.
Hệ thống lên tiếng: "Chủ nhân, ngài không nên khiêu khích..."
"Để tôi yên một lúc được không?"
Ba năm trước tôi nhận nhiệm vụ khảo nghiệm.
Hệ thống nói, tôi chỉ cần ở bên Trần Trí, chiều theo mọi yêu cầu của hắn.
Ba năm hết hạn, hệ thống sẽ giúp tôi c/ứu công ty sắp phá sản, tôi cũng được trở về thế giới cũ.
Tôi nhận lời, xuất hiện khi Trần Trí cô thế.
Dùng tập đoàn Bùi giúp hắn kéo Trần gia khỏi bờ vực phá sản.
Trần Trí không muốn tiếp quản công ty, tôi một lòng gánh vác mọi việc không đòi hỏi.
Theo nhiệm vụ, tôi tuyên bố tin đính hôn với Trần gia.
Ban đầu Trần Trí đã gh/ét cay gh/ét đắng tôi, nhưng không thể từ chối sự giúp đỡ.
Khi tôi nói cuộc hôn nhân này chỉ là kịch cho thiên hạ, hắn càng trở nên bạt mạng.
Luôn tìm cách dẫn người tới trước mặt tôi, rồi quan sát biểu cảm của tôi.
Hy vọng thấy chút bất mãn nào đó, để c/ứu vãn trái tim yếu đuối của hắn.