Giấu Mỹ Nhân

Chương 1

23/02/2026 15:46

Năm ta cập kê, vị hôn phu vì c/ứu người mà mất mạng.

Gia phụ liền lo liệu chọn lại phu quân cho ta.

Người được c/ứu ấy là Thần phi Hứa Thục Nguyệt – ái phi được đương kim thánh thượng sủng ái nhất. Hoàng thượng còn vì nàng mà dựng Kim Ốc, có ý tàng kiều.

Hứa Thục Nguyệt cảm niệm ân c/ứu mạng, lại hay đối phương đã cùng ta đính thân, liền cùng thánh thượng đích thân đăng môn, còn mang theo tri/nh ti/ết bài phường do ngự ban.

Gia phụ quỳ dưới đất, c/ầu x/in thu hồi thánh mệnh. Hứa Thục Nguyệt lại lấy đạo nữ tử phải trung trinh làm cớ, buộc ta thủ tiết suốt đời vì vị hôn phu đã khuất.

Không những thế, nàng còn muốn đích thân đưa ta xuất giá.

Ta lệ đẫm bái đường, nhưng vừa nhập môn đã bị nhà chồng xem là người bất tường, ngày ngày bị lăng nhục đá/nh đ/ập, cuối cùng một chén đ/ộc tửu tiễn ta xuống suối vàng theo phu quân.

Cũng trong ngày ấy, tin thánh thượng vì Hứa Thục Nguyệt mà giải tán lục cung, truyền khắp thiên hạ.

Nào ngờ mở mắt lần nữa, ta lại trở về ngày bọn họ đăng môn.

Ta giấu kín h/ận ý trong lòng, bày tiệc khoản đãi Hứa Thục Nguyệt cùng thánh thượng.

Đêm ấy, ta bước vào Lưu Vân các – nơi thánh thượng tạm nghỉ.

1

Ta luôn cảm thấy kết cục của mình không nên như vậy.

Sau khi xuất giá, ta tận tâm phụng dưỡng công bà, chăm nom tiểu thúc còn thơ, lại quản lý phủ đệ ngăn nắp chỉnh tề, chưa từng có nửa phần sai sót.

Thế nhưng chỉ vì bà mẫu nằm mộng thấy phu quân dưới suối vàng cô tịch, liền dùng một chén đ/ộc tửu kết liễu ta.

“Muốn trách thì trách ngươi mệnh bạc, khắc ch*t nhi tử ta!”

Bà lạnh mặt sai gia đinh giữ ch/ặt ta, đích thân rót đ/ộc tửu vào miệng.

Những người thúc thẩm, tiểu cô ta từng đối đãi khoan hậu, lại không một ai mở lời ngăn cản, chỉ đứng nhìn ta uổng mạng.

Khi đ/ộc phát, đ/au đớn khiến ta lăn lộn trên đất, thần trí dần mờ đi.

Mơ hồ nghe hạ nhân vội vàng báo tin: thánh thượng vì Thần phi Hứa Thục Nguyệt, bất chấp thiên hạ dị nghị, giải tán hậu cung, từ nay đ/ộc sủng một người.

Nghe tin ấy, bi phẫn dâng trào, ta lại nôn ra một ngụm huyết.

“Phụ nữ phải tam tòng tứ đức, tuân theo luân thường. Dẫu vị hôn phu đã ch*t, ngươi cũng phải thủ tiết suốt đời!”

Đó chính là lời Hứa Thục Nguyệt từng nói trước cửa Tạ phủ khi ép ta xuất giá, còn nhờ đó được bách tính tán dương.

Nay nàng lại chẳng màng luân lý ấy, trở thành phi tử duy nhất chốn hậu cung — thật nực cười thay!

Trước lúc ch*t, ta ngửa mặt nhìn trời bốn phía, h/ận ý ngút trời.

“Tạ Uyển Ngưng ta xin thề, nếu có ngày được sống lại, nhất định tự tay tru sát hết thảy những kẻ từng khi nhục, giày xéo ta!”

Dẫu vĩnh viễn không vào luân hồi, cũng quyết không hối h/ận!

2

Cho nên khi mở mắt lần nữa, thấy Hứa Thục Nguyệt lại đứng trước cổng Tạ phủ, ta biết mình đã thực sự trọng sinh.

“Nhi nữ, dù phải liều cái mạng già này, vi phụ cũng tuyệt không để con gả cho vị Thẩm công tử gia đã ch*t kia!”

Tiếng gia phụ vang bên tai.

Ta quay lại nhìn người – người phụ thân ta từng oán trách suốt đời, chỉ vì hôn sự của ta mà trong mấy tháng tóc đã bạc trắng.

Thấy ta lặng im, gia phụ tưởng ta sợ hãi, liền đứng chắn trước mặt bảo hộ.

“Chớ sợ. Dẫu họ là đế hậu phi tần, cũng không có lý buộc nữ nhi thần tử phải thủ tiết vì người ch*t. Vi phụ tuyệt không để con rơi vào hố lửa.”

Kiếp trước, sau khi bị ép gả, Thẩm gia lấy cớ ta đã xuất giá, không cho ta rời phủ, cũng không cho về thăm phụ thân.

Nay gặp lại, lòng ta trăm mối ngổn ngang, không nhịn được ôm chầm lấy người.

“Phụ thân, nữ nhi…”

Chưa dứt lời, Hứa Thục Nguyệt đã xông vào.

Vừa thấy ta ôm gia phụ, trong mắt nàng hiện rõ vẻ chán gh/ét.

“Tạ Uyển Ngưng, ngươi đã cập kê, sao còn ôm ấp nam tử? Dù đó là phụ thân, cũng phải biết tránh hiềm!”

Nói rồi nàng lẩm bẩm nhỏ:

“Còn nói là tiểu thư quan gia giữ lễ, ta thấy quý nữ cổ đại tâm tư cũng hoang dã lắm.”

Nhìn Hứa Thục Nguyệt trước mắt, h/ận ý trong lòng ta dâng trào, chỉ h/ận không thể lập tức bóp ch*t nàng.

Bởi mọi bất hạnh của ta kiếp trước, đều do nàng mà ra.

Khi ta vừa đính thân với Thẩm công tử gia, hắn gặp Hứa Thục Nguyệt bỏ cung xuất tẩu.

Nàng mang đầy vàng bạc châu báu, vừa ra khỏi hoàng thành đã bị kẻ liều mạng nhắm đến. Thẩm công tử đi ngang, nàng quỳ xuống cầu c/ứu, không chịu buông.

Kết cục, Thẩm công tử ch*t thảm, còn nàng nhờ đó giữ được mạng.

Sau khi cùng Tống Quân Từ hòa hảo, nàng dùng quyền thế nâng đỡ cả lớp hậu bối Thẩm gia nhập triều làm quan.

Nhưng thế vẫn chưa đủ.

Biết Thẩm công tử vừa đính thân với ta, nàng cùng Tống Quân Từ đăng môn, mang theo tri/nh ti/ết bài phường do chính tay nàng viết, ép ta gả vào Thẩm gia, thủ tiết cho người đã khuất.

Triều ta vốn khai minh, không khắc nghiệt với nữ tử như tiền triều.

Sau khi Thẩm công tử qu/a đ/ời, gia phụ định một năm sau sẽ chọn phu quân khác cho ta.

Nhưng Hứa Thục Nguyệt không buông tha, mang tri/nh ti/ết bài phường đến gây áp lực bằng thiên uy, cuối cùng ép ta gả vào Thẩm gia, vừa nhập môn đã thành quả phụ.

Những thống khổ về sau đều bởi nàng mà ra — thử hỏi sao ta không h/ận?

3

Tâm trí dần thu hồi.

Ta nhìn Hứa Thục Nguyệt, đ/è nén mọi h/ận ý. Trước khi nàng kịp mở lời trách móc, ta đã cung kính hành lễ, chặn miệng nàng.

“Nếu ngươi sớm ngoan ngoãn hiểu chuyện như lúc này, bản cung có lẽ đã nhận ngươi làm nghĩa muội, để ngươi lấy thân phận muội muội của Thần phi mà vẻ vang xuất giá.”

Hứa Thục Nguyệt dùng tay nâng cằm ta, ánh mắt ngạo mạn.

Nàng nhìn ta hồi lâu, cuối cùng hừ lạnh:

“Quý nữ quan gia thời cổ thật có phúc, ngày ngày có kẻ hầu hạ, nên mới dưỡng được làn da mềm mại đến vậy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thông báo của khu dân cư bảo tôi nợ phí quản lý ba năm

Chương 10
Nhà thiết kế đồ họa Lâm Úy, lần đầu tự mua một căn hộ nhỏ, ngay tuần đầu tiên dọn vào đã thấy tên mình trên bảng thông báo của khu chung cư: cô bị đòi nợ phí quản lý suốt ba năm, thậm chí ngày bắt đầu tính phí còn sớm hơn cả lần đầu cô đến xem nhà. Cô cùng Trình Phóng, một thợ điện nước đang kiểm tra tình trạng rò rỉ nước công cộng trong cùng tòa nhà, đã cùng nhau đối chiếu từ danh sách chuyển nhượng, số biên lai, đồng hồ nước, bản ghi âm cuộc họp, giao dịch ngân hàng cho đến báo giá công trình. Họ phát hiện ra rằng nhiều căn hộ bỏ trống đã phải gánh phí bảo trì cho các căn hộ cho thuê trái phép trên tầng thượng trong suốt nhiều năm. Sự thật này cũng kéo cả hai vào chuỗi trách nhiệm—Lâm Úy từng vì giá rẻ mà chấp nhận xóa bỏ cột nợ chưa xác minh, còn Trình Phóng từng làm theo yêu cầu của trưởng ban quản trị mà liệt kê phần rò rỉ công cộng thành công trình nội bộ. Khi ban quản trị đề nghị hòa giải bằng cách chỉ xóa nợ cá nhân cho cô, Lâm Úy đã từ chối, cô công khai bản hợp đồng không đầy đủ và yêu cầu tính toán lại cho từng hộ, chấp nhận việc đình chỉ thi công và gánh chịu chi phí phát sinh; Trình Phóng cũng đính chính lại hồ sơ công trình của mình. Thông báo đòi nợ cuối cùng được gỡ bỏ, những người thuê nhà trên tầng thượng buộc phải chuyển đi. Hai người không dựa vào nhau để trốn tránh trách nhiệm, mà sau khi tự mình gánh chịu hậu quả, họ đã bắt đầu hẹn hò thông qua những lần đối chiếu và chất vấn không ngừng.
0