“Hãy tha thứ cho anh ấy một lần, đừng điều tra sâu thêm nữa, cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Trong lòng anh ấy sẽ nhớ ơn cô, tình cảm hai người trái lại càng thêm bền ch/ặt.”

Bước ra từ phòng bác sĩ, tôi lên thang máy ra sân thượng, đứng hứng trọn những cơn gió mạnh. Cuối cùng, tôi quyết định nghe lời bác sĩ, hòa giải với chính mình, vì các con mà cho Lâm Hạo thêm một cơ hội.

Tôi đi chợ, m/ua đầy đủ món Lâm Hạo thích, đón lũ trẻ về rồi bắt tay vào bếp nấu nướng. Đã lâu lắm rồi Lâm Hạo mới được hưởng đặc ân này. Anh ta nhìn mâm cơm thịnh soạn, đôi mắt rưng rưng. Anh siết ch/ặt tôi vào lòng: “Vợ ơi, chúng ta hãy sống tốt từ nay về sau.”

Được, gác lại quá khứ thôi. Tôi thầm nhủ với lòng mình như vậy.

9.

Kể từ ngày hòa giải, cuộc sống của tôi và Lâm Hạo tựa như mở ra trang mới. Tôi đã nghỉ việc chuyên dỗ trẻ ngủ, tập trung phát triển sự nghiệp thu âm. Trời không phụ lòng người, tuần trước tôi nhận được lời mời đọc thuê một bộ tiểu thuyết dài cả triệu chữ với th/ù lao hậu hĩnh.

Lâm Hạo cũng nhanh chóng thích nghi với vị trí mới. Hai năm lăn lộn ở tuyến đầu đã rèn cho anh ta đủ bản lĩnh để đứng vững, giờ đây anh ta đang dần khẳng định mình là một người đàn ông thành đạt.

Dường như anh ta đã c/ắt đ/ứt hoàn toàn với cô gái kia. Có lần tôi bất chợt kiểm tra điện thoại anh ta nhưng chẳng tìm thấy manh mối gì. Thế là tôi càng yên tâm hơn.

Chúng tôi m/ua xe, tuy không sang trọng nhưng đủ tiện dụng. Cũng cùng nhau đi xem nhà, một căn hộ học khu khá mới với giá hơi chát, vẫn đang mặc cả. Mọi thứ đều đang đi theo hướng tốt đẹp.

Tôi tưởng cuộc sống đã trở lại bình thường, tưởng rằng thời gian cuối cùng cũng không phụ sự bao dung của tôi.

Cho đến một ngày hai tháng sau, tôi tận mắt thấy Lâm Hạo ôm một cô gái bước vào khu chung cư cao cấp cạnh công ty anh ta.

10.

Hôm đó là thứ Sáu, ngày làm việc. Tôi ghé bưu điện gửi hợp đồng, tình cờ đi ngang qua công ty Lâm Hạo. Trời xế chiều mùa hè phương Bắc, nắng vẫn còn chói chang.

Nhưng tôi chắc chắn mình không nhầm. Bộ vest chỉn chu, Lâm Hạo vòng tay ôm eo cô gái áo trắng váy JK, vừa đi vừa cười nói vui vẻ hướng về khu chung cư sang trọng cách đó không xa.

Bàn tay anh ta đặt trên vòng eo thon gọn của cô gái, vuốt ve nhẹ nhàng. Có lẽ bị chạm vào chỗ nhột, cô gái cười khúc khích né tránh, lại bị Lâm Hạo kéo mạnh vào lòng. Những cử chỉ thuần thục, cũ rích nhưng nhức nhối đến xót lòng.

Sau cơn choáng váng tột độ, tôi bật cười “khẽ” một tiếng. Một lần thành quen, Lâm Hạo, anh đúng là có bản lĩnh.

Lần thứ hai đối mặt với phản bội, tôi chán chường đến mức chẳng buồn giằng x/é nội tâm. Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ: Tôi phải biết cô gái đó là ai.

Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng.

11.

Tôi dùng đủ mọi cách để điều tra thân phận cô gái. Ban đầu, tôi nghĩ cô ta là nhân viên nhỏ trong công ty Lâm Hạo, loại ham danh lợi muốn leo cao bằng cách ôm chân sếp.

Tôi đặc biệt dành một ngày, lấy cớ mang cà phê cho chồng, loanh quanh ở công ty anh ta cả buổi. Nhưng quan sát mãi vẫn không thấy bóng dáng nào giống cô gái hôm đó.

Đêm khuya, tôi mượn cớ đổ rác, dùng chìa khóa dự phòng lục soát xe anh ta nhưng vẫn không có manh mối.

Tôi hoang mang vô cùng.

Cho đến một ngày, người hàng xóm cùng khu tìm đến, vô tình giúp tôi nhận ra sự bất thường.

Vị hàng xóm này va chạm xe máy, bị chủ xe điện ăn vạ. Vị trí xảy ra va chạm lại nằm ở đường nhánh, không có camera giám sát. Trên xe hàng xóm cũng không lắp camera hành trình nên anh ta đành chịu oan ức.

Sau đó, anh ta chợt nhớ chiếc xe của Lâm Hạo hôm đó đang đỗ làn bên cạnh, liền tìm đến nhờ điều tra lại camera hành trình để minh oan.

Đáng lẽ chỉ là chuyện nhỏ giúp đỡ lẫn nhau, nào ngờ Lâm Hạo thẳng thừng từ chối. Anh ta nói, tiếc quá, dữ liệu camera hành trình đã bị xóa nhầm.

Người hàng xóm thất thểu ra về, nhưng thái độ phản ứng khác lạ cùng vẻ mặt không tự nhiên của Lâm Hạo khiến tôi cảnh giác.

Vô cớ xóa camera hành trình? Sau khi tiễn khách, tôi giả vờ tò mò hỏi: “Camera hành trình ngon lành, sao anh lại xóa đi? Rảnh hơi à?”

Lâm Hạo ngượng ngùng: “Nghịch tay lỡ ấn nhầm nút xóa.”

Tôi nhướn mày, giả bộ tiếc nuối, vừa chỉnh lại váy trước gương vừa nói: “Tiếc thật, đáng lẽ còn làm được việc nghĩa.”

Thấy tôi đổi chủ đề, qua gương, tôi thấy Lâm Hạo đằng sau lưng thở phào nhẹ nhõm. Tôi lườm một cái, trong lòng lạnh lùng thở dài.

12.

Nhờ “gợi ý” của Lâm Hạo, cuối cùng tôi cũng x/ác định được danh tính cô gái. Cô ta chính là người từng có một đêm mây mưa với anh ta - Linh Duyệt.

Đồng thời, tôi cũng biết được mối qu/an h/ệ giữa họ ở Cam Túc. Khi ấy, Lâm Hạo và cô gái là hàng xóm cùng tầng. Khu họ sống từng bị phong tỏa vì dịch, trong nhóm dân cư rộ lên phong trào đổi đồ. Lâm Hạo may mắn nhận được sự giúp đỡ của cô gái.

Sau khi hết dịch, để cảm ơn, anh ta thường m/ua rau củ tặng cô. Qua lại dần dà, hai người trở nên thân thiết.

Cô gái giỏi nấu ăn, Lâm Hạo thích không khí gia đình. Sự xuất hiện của cô ta như liều th/uốc tinh thần cho người đàn ông xa quê lâu ngày.

Rồi họ vượt rào một đêm. Cô gái tưởng mối qu/an h/ệ sẽ tiến xa, nào ngờ Lâm Hạo lại rút lui vì chưa sẵn sàng, cuối cùng trở về với gia đình.

Hẳn lúc đó anh ta nghĩ, quay về là xóa bỏ được những tơ vương vụn vặt.

Ai ngờ hai tháng sau, cô gái lại vượt ngàn dặm đuổi theo.

Tất cả những điều này tôi đều nghe được từ ứng dụng định vị GPS trên xe. Sau khi thăng chức, Lâm Hạo m/ua xe. Lo khu nhà thuê cũ kỹ, an ninh kém, tôi lấy thiết bị định vị giấu trong quả cầu tua rua lắp lên xe anh ta. Ứng dụng luôn mở sẵn trong điện thoại tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lệnh Ca

Chương 5
Rửa tay gác kiếm, rời bỏ chốn giang hồ, ta ẩn cư nơi biên ải tu thân dưỡng tính. Nàng Tống cô nương bán đậu phụ nhà bên vốn tính hoạt bát, ngày ngày hớn hở, khẩn cầu ta viết thư gửi cho vị hôn phu nơi kinh thành xa xôi. Cho đến một ngày, vị hôn phu gửi thư gọi nàng lên kinh thành kết duyên. Tống cô nương vui mừng khôn xiết, gói ghém hành lý lên đường, ngoái đầu vẫy tay với ta: “Thẩm Lệnh Ca, thiếp sẽ gửi thư mời người đến uống rượu mừng!” Đợi chờ nửa năm, bóng chim tăm cá. Sợ Tống cô nương quên mất ta, ta liền khởi hành lên kinh. Tìm đến tận cửa, vừa hay gặp lúc phủ họ Phó đang cử hành hôn lễ. Nhưng tân nương lại chẳng phải là Tống cô nương. Ta rút kiếm kề vào cổ tân lang, ép hắn khai ra tung tích của nàng. Sau cùng, ta tìm thấy Tống cô nương trong chuồng cừu, nàng đã bị cắt lưỡi móc mắt, tâm trí điên loạn. Nhân lúc ta đau đớn thất thần, mũi ám kiếm từ sau lưng xuyên qua tim ta. Mở mắt lần nữa. Tống cô nương mắt cười lúng liếng, thẹn thùng hỏi ta: “Lệnh Ca, thư của Phó công tử viết những gì?” Ta sắc mặt bình thản đáp: “Thư viết rằng hắn đã thay lòng, bảo nàng hãy tìm người khác mà phó thác.” Đêm đó, ta cầm lấy kiếm cùng tín vật đính ước, thẳng tiến kinh thành. Nợ máu, tất phải trả bằng máu!
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hương Ninh Chương 6
Quy Nghi Chương 6