Tôi đang gánh phân trong lãnh cung

Chương 2

28/08/2025 09:19

Chẳng biết kẻ nào bất nhân vo/ng đức đã nghĩ ra chiêu đ/ộc địa này.

Ta tức đến nỗi muốn rút d/ao phay ra ch/ém ch*t chúng!

May thay, ta kịp bình tĩnh lại.

Chủ yếu là do d/ao phang ở nhà bếp, ta đứng xa quá chẳng với tới.

Ta liếc thấy tấm da hươu vừa lấy về trên bàn.

Tấm da hươu đến đúng lúc, vì tiền nhiều tiêu không hết, lại thêm chẳng ai thèm để ý ta ở lãnh cung làm gì, dù có nuôi lợn cũng chẳng ai buông lời.

Nhưng người tao nhã như ta, há lại đi nuôi lợn?

Ta bèn nuôi mấy con hươu trong sân, đằng nào lãnh cung rộng thênh thang chỉ mình ta ở.

Ban ngày đua cùng hươu, đêm về mỗi đứa ngủ một nơi, vừa rèn luyện thân thể lại tăng cường sức khỏe.

Rồi một con hươu cái đẻ khó mà ch*t, hươu con thì sống sót.

Ta gọi thợ đến l/ột da hươu, định đợi đông sang làm đôi bốt.

Thợ Ngự Thiện Phường tay nghề điêu luyện, ta cho một nén bạc, hắn l/ột nguyên vẹn tấm da từ đầu đến chân, mũi mắt rành rõ, xử lý sạch sẽ chẳng còn mùi m/áu.

Ta đảo mắt liền quàng tấm da lên người Thái Tử.

05

Đêm khuya gió lộng, Hoàng Hậu mặt đen như mực dẫn người đến, nói trong cung có giặc chạy về hướng này.

Ta nghĩ, đang ngủ say bị đ/á/nh thức lại bị lục soát, mặt mũi ai chẳng khó coi.

Hoàng Hậu mặt xám xịt, khí sắc u ám.

Bà cùng Hoàng Thượng kết tóc từ thuở thiếu thời, tình thâm nghĩa trọng nên con trai được lập làm Thái Tử.

Chỉ tiếc Thái Tử tính tình thuần hậu, hay bị h/ãm h/ại, khiến Hoàng Hậu ngày đêm lo lắng, mong con trai đ/ộc đoán hơn.

Nhưng rõ ràng Thái Tử không làm được.

Thậm chí còn bị đưa lén vào lãnh cung.

Dĩ nhiên, ta không thể tỏ ra bình thản, phải đi/ên cuồ/ng gào thét, vô lí cãi chày cãi cối tố cáo họ phá giấc mộng vàng.

Thị vệ bị tiếng thét của ta chói tai muốn bịt tai.

Tố Tâm mơ màng chạy đến đứng che chắn phía trước.

"Lớn gan! Các ngươi dám xông vào lãnh cung!"

Thì ra nàng chẳng nhận ra Hoàng Hậu đứng đó.

Hoàng Hậu bóp thái dương, sai thị vệ lục soát.

Bà còn căng thẳng hơn ta, nếu phát hiện Thái Tử ở đây, ngôi vị Hoàng Hậu cũng đến hồi kết.

May thay, tìm mãi chẳng thấy Thái Tử đâu, chỉ có con hươu đực đang động dục húc vào hươu cái.

Hoàng Hậu thấy cảnh tượng chướng mắt, bảo ta ngày mai xử lí đám súc vật.

Ta cúi đầu vâng lời, thầm nghĩ: "Ngài đâu biết con trai đang trốn trong đám đó!"

Tiễn đoàn người đi, quay về lật tấm da thì Thái Tử suýt khóc.

Con hươu đực ngửi thấy mùi hươu cái, không ngừng húc vào hắn. Thái Tử không dám nhúc nhích, nằm im r/un r/ẩy.

Ta nhịn cười, vội sai Tố Tâm bí mật liên lạc với người của Hoàng Hậu.

06

Hoàng Hậu lấy cớ an ủi đã tặng ta vô số vật phẩm.

Trời sắp lạnh, than ngân nhũ cùng đồ dùng mùa đông đều được chuẩn bị chu đáo.

Bà cũng không bắt ta di dời đàn hươu, cùng Hoàng Thượng đặc chuẩn cho ta nuôi bất cứ thứ gì trong lãnh cung.

Tố Tâm nhóm lò than, lấy lưới sắt, hai chủ tớ nướng th!t hươu ăn ngon lành.

"Nương nương, ngài nói chúng ta có còn gặp nguy hiểm không?"

Ta nhai th!t hươu líu lo: "Ai mà biết được?"

Thái Tử sau sự kiện này đã thay toàn bộ người hầu Đông Cung, còn nhờ người đưa tin hứa sẽ chiếu cố cha mẹ thân thích của ta.

Còn việc phục sủng, ta nghĩ đứa con nào chẳng gh/ét đàn bà tranh sủng với mẹ mình, nên Thái Tử chẳng nhắc tới.

Ta cũng chẳng mặn mà với chuyện phục sủng.

Thu sang, giàn nho ta trồng đã leo kín giàn, từng chùm xanh đỏ tím biếc lủng lẳng, m/ập mạp đáng yêu vô cùng.

Ta quấn khăn choàng ngẩng đầu ngắm nho, tính toán ngày hái, bỗng quả cầu mây từ ngoài ném trúng mặt.

Chưa kịp nổi gi/ận, tiếng la hét vang lên ngoài cổng:

"Mở cửa! Trả ta quả cầu!"

07

Lãnh cung heo hút, chỉ có ta cùng Tố Tâm và mấy con hươu.

Mấy hôm nay ta tính nuôi thêm chó giữ cổng, đề phòng tr/ộm cư/ớp còn sủa báo động.

Đừng như lần trước, Thái Tử bị đưa lén vào mà không ai hay.

Sau sự kiện ấy, những kẻ thích đứng nhìn từ xa cũng dè chừng lãnh cung hơn.

Trong mắt thiên hạ, ta giấu Thái Tử kín đến thế hẳn phải có th/ủ đo/ạn.

Họ đâu ngờ công lớn thuộc về đàn hươu.

Hơn nữa Thái Tử biết co biết duỗi, bị hươu húc suốt buổi mà không kêu nửa tiếng, cũng chẳng nổi trận lôi đình gi*t hươu.

Nghe nói sau đó Thái Tử gọi thái y khám mông, thái y nói vết thâm do vật cứng đ/ập mạnh.

Thái Tử cũng nhận vậy.

Đúng là phúc hậu đến nỗi người người muốn hại.

Trở lại chuyện chính.

Kẻ la hét ngoài kia là con trai Lệ Tần - Thất Hoàng Tử mới chín tuổi.

Trong cung sinh nhiều hoàng tử, nhưng nuôi được chẳng dễ, nên Hoàng Thượng càng trân quý.

Thất Hoàng Tử được nuông chiều, sai người đ/ập cổng lãnh cung không ngừng.

Xưa nay cổng lãnh cung không được đóng, sau ta gh/ét lũ mèo hoang chó lạc vào, bèn dùng qu/an h/ệ lắp cổng.

Thất Hoàng Tử tức gi/ận:

"Mở ra! Đồ tội phi! Trả cầu cho ta!"

08

Thất Hoàng Tử tuy nhỏ tuổi đã tỏ rõ uy phong hoàng thất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
3 Ngọc Tỷ Chương 12
6 Cướp bóc Chương 13.
8 Thất Nhật Tiên Chương 6
12 Phía Sau Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lộc Minh Tri Nguyệt Quy

Chương 7
Tại yến tiệc Lộc Minh, khi ta đè chặt con bạch lộc đang kinh hãi, Trưởng công chúa liền trước mặt mọi người hỏi danh tính của ta. Tần phu nhân nắm chặt tay ta, giành lời cười nói: "Nàng tên là Tần Tri Vãn." Kiếp trước ta không vạch trần, về sau mỗi món đồ Trưởng công chúa ban thưởng đều rơi vào tay Tần Tri Vãn. Còn ta, chết trong gian thiên viện lạnh lẽo nhất của Tần phủ. Trọng sinh trở về, bạch lộc lại một lần nữa dứt đứt dải lụa đỏ, lao về phía đám nữ quyến trong vườn. Tần Tri Vãn sợ hãi ngã xuống đất, khóc lóc gọi ta: "Ôn Kiến Nguyệt, mau ngăn nó lại!" Nhưng ta không lập tức hành động. Tần phu nhân quay đầu trừng mắt nhìn ta, hạ thấp giọng: "Ngươi còn ngẩn người làm chi? Sao không mau đi!" Ta ngước mắt, nhìn về phía con bạch lộc kia. Trên sừng nó quấn dải lụa đỏ, càng vùng vẫy càng siết chặt, cổ đã hằn lên những vết máu. Đám người kinh hãi lùi lại phía sau. Cuối cùng ta vẫn bước tới, chẳng phải vì Tần gia, chỉ là con hươu kia chẳng làm gì sai cả.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
26
Thiên Cung Chương 12