Mỗi chiếc áo đều có một đường viền, vừa để tránh sợi chỉ bung ra, vừa tăng thêm vẻ đẹp. Chỉ cần rút sợi chỉ này đi, tuyệt đối không ai phát hiện được.

Thế nhưng phương pháp đơn giản ấy lại làm khó cả đám phu nhân, công tử và cả hắn.

Quả nhiên, Cố Ly cũng nói:

- Nàng ấy đã rút một sợi chỉ viền từ góc áo của vị khách này, rồi tỉ mẩn kh//âu lại theo thớ vải.

Nghe đến đây, các phu nhân đồng loạt vỗ án tán thưởng. Kẻ khen tâm tư khéo léo, người tấm tắc đôi bàn tay vàng.

Câu chuyện tiếp theo thuận buồm xuôi gió. Thấy thủ pháp tinh xảo, lại thấy đường kh//âu mỹ miều chẳng khác gì nguyên bản, vị khách kia động lòng muốn thu nạp đệ tử. Ông ta bỏ ra ngàn lượng bạc trắng chuộc thân cho Tần Tam Nương.

Mọi người nghe xong đều hít một hơi lạnh: Ngàn lượng bạc ư? Vị khách quả thật hào phóng! Đổi lại là họ, chắc chẳng nỡ bỏ số bạc ấy để m/ua một nô tì tám tuổi còn dắt theo đứa em.

Tuy nhiên, họ cũng nể phục con mắt tinh đời của vị khách. Không có ông, Tần Tam Nương đâu thể thành danh? Ngay cả chiếc khăn tay nhỏ bé thêu đôi ba ngọn cỏ của nàng, trong giới quý phụ cũng được trả giá trăm lượng. So với ngàn lượng bạc năm xưa, lợi nhuận này hơn gấp bội.

Giang Hưng Nhã toát mồ hôi lạnh sau lưng. Nàng càng lúc càng cảm thấy mình sai lầm. Tứ bức thêu này rất có thể là chân phẩm, mà chính nàng đã thành kẻ 'mắt đi/ếc tai ngơ'.

Không được! Không thể để Cố Ly tiện nghi! - Nàng tự nhủ.

- Tiêu phu nhân nói mãi, nhưng vẫn chưa chứng minh được tranh là giả.

Điều nàng nói, chẳng phải đều không đúng trọng tâm sao?

Cố Ly mỉm cười châm chọc:

- Giang tiểu thư từng tự phụ m/ua nhiều trân phẩm, nay lại nóng lòng thế ư?

Thưởng thức trân phẩm cần nhất là kiên nhẫn, đâu phải hấp tấp đòi kết quả? Xem cổ vật cũng vậy, trọng yếu nhất chẳng phải là giá trị lịch sử cùng tinh xảo của nghệ thuật sao?

Cố Ly lại nói tiếp:

- Tứ bức thêu này chính là món quà cưới Tần Tam Nương dành cho đệ. Bốn chiếc vỏ gối lấy ý tứ quân tử Mai-Lan-Trúc-Cúc, thêu hình chim khách đậu cành mai biểu lộ nỗi vui mừng, đôi uyên ương đùa nước gửi gắm lời chúc phúc chân thành.

- Đúng vậy! Mũi kim đảo ngược trong mắt uyên ương là do chính tay Tần Tam Nương thêu. Bởi vì...

- Kỳ di nương, hãy lật ngược tranh lại.

Cố Ly không giải thích thêm, để mọi người tự mắt thấy mũi kim thuận hay nghịch.

Kỳ di nương vâng lệnh, cùng Bách Hội lật ngược bức tranh. Lúc này, nước ở trên mây ở dưới. Khi nhìn lại mũi kim đảo ngược trong mắt uyên ương, tất thảy đều thốt lên:

- Tuyệt diệu thay!

Chương 18: Theo gió nguy hiểm, đứng phe cẩn thận

Trong bốn bức, tranh trúc có vị trí đặc biệt. Thông thường, trúc đi với đ/á để tôn vẻ thanh cao. Nhưng bức này lại lấy nước làm nền. Mặt nước trong như gương, phản chiếu bóng trúc vô cùng sinh động.

Nhưng họ đã nhầm! Hóa ra trước nay xem ngược. Phải đảo ngược trên dưới mới đúng. Nếu không có Cố Ly lật tranh, họ vẫn tưởng mình đang xem chính x/ác. Không gọi là tuyệt kỹ thì gọi là gì?

Quan trọng nhất không phải kỹ thuật, mà ở chỗ mũi kim 'thêu ngược'. Nhìn từ góc độ này...

Ha ha, nào có thêu ngược? Chẳng qua bọn họ vô nhã, xem lộn mà thôi.

Ánh mắt các phu nhân đổ dồn về Giang tiểu thư. Nếu không có lời nàng, họ đã không phát hiện ra mũi kim nghịch. Nhưng cũng chính vì nàng, họ mới lầm tưởng tranh giả.

- Khoan đã! Tiêu phu nhân vừa nói muốn tặng tứ bức thêu này cho chúng ta?

Một vị phu nhân chợt nhớ.

Lời này khiến mọi người sực tỉnh. Khi đỡ di nương dậy, Cố Ly đúng là có hứa vậy. Họ vui mừng khôn xiết - chẳng phải mỗi người sẽ được một bức? Chân tích Tần Tam Nương, lại thêm khổ tranh rộng, đâu chỉ đáng trăm lượng như khăn tay? Ít nhất cũng phải vài nghìn lượng.

Đôi mắt họ bỗng sáng rực, như thể tranh đã nằm trong tay.

- Tỉnh ngủ đi! Cố Ly có nói thật, nhưng các vị xem chúng ta đối xử với nàng thế nào? Làm sao nàng chịu cho nữa?

Một phu nhân khác nhắc nhở.

Nếu không vì Giang tiểu thư hùng hổ h/ãm h/ại, có lẽ Cố Ly đã tặng tranh. Nhưng giờ đây, họ không những chê tranh giả, còn bắt di nương quỳ lạy xin lỗi. Đất sét còn có chút tính đất, huống chi con người? Sau màn kịch này, đừng nói tranh, chỉ sợ Cố Ly sẽ h/ận họ suốt đời.

Nghĩ vậy, họ ân h/ận vô cùng - sao lại a tòng theo Giang tiểu thư gây rối?

Dĩ nhiên, không phải vì địa vị Cố Ly trong giới phu nhân, mà vì nàng có thể sở hữu tứ bức thêu này, ắt sẽ có những tác phẩm khác. Tiếc thay, họ tự ch/ặt đ/ứt con đường ấy. Liếc nhìn Giang tiểu thư, ánh mắt họ đầy trách móc.

Giang Hưng Nhã nghiến răng, xoắn ch/ặt khăn tay. Đám phu nhân này, sao lại đổ hết lỗi lên nàng? Lúc nàng đối chất với Cố Ly, họ có lên tiếng đâu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9