Trong bức ảnh, cô ấy ngồi xổm trước mặt Thẩm Uyển Bạch, giơ tay hình chữ V, nghiêng đầu cười tít mắt. Còn anh đứng dưới nắng gắt, che cho cô những tia nắng chói chang. Hóa ra, từ sớm như vậy anh đã thích cô rồi. Có một khoảnh khắc, tôi chợt cảm thấy x/ấu hổ vì những hành động theo đuổi dai dẳng trước kia của mình. Thực ra lần đầu gặp Thẩm Uyển Bạch, nghĩ lại giờ vẫn thấy buồn cười. Năm đó lớp 12, tôi và đứa bạn thân vội vã xuống cầu thang để kịp giờ cơm trưa. Cô ấy đi nhanh, tôi bước chậm. Rồi tôi loạng choạng, ngã lăn xuống thang. Cô bạn cũng bị tôi kéo theo, hai đứa đầu đều rớm m/áu. Khi Thẩm Uyển Bạch tới bệ/nh viện, cô bạn đang nằm cạnh tôi cười ngặt nghẽo. Bởi tôi bị g/ãy mất nửa chiếc răng cửa, mỗi lần mở miệng là gió lùa... Tôi mượn điện thoại của ông lão bên cạnh gọi cho bố mẹ. Lắp bắp mãi mà không diễn tả được, suýt làm bạn tôi cười vỡ bụng. Cuộc đối thoại diễn ra thế này: 'B...ba...m...mẹ...' 'Con...con té...cầu thang...rồi...' Bố mẹ: '...Bây giờ l/ừa đ/ảo mà phát âm còn tệ thế, thật nhảm!' Rồi cúp máy rầm một cái. Tôi: '...' Bạn thân: 'Ahahahahahahahahahaha!!!' Tôi vừa bực vừa tủi, lưỡi li /ếm vào khe răng cửa, trong lòng chợt thê lương. Thẩm Uyển Bạch xuất hiện đúng lúc ấy. Anh bước vào, liếc nhìn hai cái đầu băng trắng của chúng tôi. Hai chúng tôi trông như hai cục bánh bao, hài hước vô cùng. Thấy anh, bạn tôi muốn cười nhưng không dám. 'Thẩm Nguyệt Vũ, nằm viện mà vui thế?' Cô bạn lắc đầu bĩu môi: 'Em chỉ đang cười... cái cách nói gió thoảng của Hảo Hảo thôi, hahahaha!' Thẩm Uyển Bạch nhíu mày, tôi ngượng chín mặt, cười gượng. Thấy vậy, bạn tôi lại phá lên cười. 'Cười giả tạo quá ahahaha!' Tôi: '...' Ánh mắt Thẩm Uyển Bạch nhìn tôi dần chuyển thành thương cảm. 'Em muốn trồng răng giả không?' Tôi gật đầu, viết ra giấy nguyên nhân vụ ngã cầu thang. Kết thúc bằng dòng: Xin lỗi. Anh cầm tờ giấy đọc kỹ, rồi viết: 'Không phải lỗi của em. Nguyệt Vũ không trách em đâu. Anh cũng vậy.' Lúc ấy anh mới năm nhất, nụ cười vừa tinh nghịch vừa ngọt ngào khiến người ta muốn véo má. 'Anh trai bạn hay cười thế sao?' 'Đâu có! Ảnh mặt lạnh như tiền. Cậu thích ảnh à? Nhưng trường ảnh khó lắm, phải trên 600 điểm cơ.' Sau khi lành vết thương, ngày nào tôi cũng đắm mình trong bài vở. Những đêm căng thẳng, tôi ra sân chạy bộ. Mồ hôi ướt đẫm, thở gấp. Đôi khi bạn thân chạy cùng, vừa chạy vừa ch/ửi tôi đi/ên. Mệt lả, chúng tôi nằm dài trên đường chạy. Tôi chỉ tay lên trăng, một điểm là chỗ tôi, điểm kia là trường anh, rồi nối lại. 'Từ đây đến đó bao xa?' '1900 cây số. Dậy đi, về ký túc nào.' Ngày nhận giấy báo đậu, tôi vừa chạy vừa khóc mấy cây số. Rồi ngất xỉu. Tỉnh dậy thấy bạn đang gọt táo. 'Cậu thích anh tôi đến thế sao?' Tôi cười hì hì: 'Sau này tớ làm chị dâu, cậu làm em chồng, đừng chê nhau nhé.' 'Thôi được, để ảnh hại người khác thì thà hai đứa cậu hại nhau còn hơn.' Nhập học, tôi đen nhẻm vì quân sự, cười lên chỉ thấy hai hàm răng trắng. Mỗi lần gặp anh trong trường là tôi chỉ muốn chui xuống đất. 'Hứa Hảo?' Anh ngồi xổm, cười khẩy. Lần đó trong canteen, tôi trốn dưới gầm bàn. 'Cười...hì hì.' Mặt tôi lúc ấy đang bong tróc, đỏ ửng. Ba tháng sau da trắng lại, từ chỗ tránh mặt, tôi bắt đầu: 'Chào anh! Em cũng ăn sáng đây.' 'Anh ơi, em m/ua dư nước, anh dùng không?' 'Anh à, em giặt đồ siêu sạch, để em giặt đồ thể thao cho anh nhé?' 'Anh xem váy em hôm nay đẹp không?' 'Ơ anh đừng đi mà!' 'Anh ơi em học nấu cháo rồi, anh đ/au dạ dày thì sáng em lo cho nhé!' Có lần anh bực quá hỏi: 'Hứa Hảo, em rảnh lắm à?' 'Dạ không ạ.' Lúc ấy trong tim em chỉ có anh thôi... Đêm đó tôi trằn trọc. Hình ảnh anh nhìn Tiểu Hi chằm chằm cứ hiện về. Ánh mắt ấy không thể giấu nổi tình cảm. Cậu trai tôi thích suốt 2 năm, đã thích một người suốt 5 năm. Sáng hôm sau đứng nướng trứng, tôi ngẩn ngơ. Trứng ch/áy đen. Khét lẹt, tôi vội tắt bếp. 'Hảo Hảo, em không ổn à?' Anh chạm tay lạnh vào trán, tôi né tránh. Anh ngơ ngác rút tay, cười gượng: 'Hôm nay ra canteen ăn đi.' Đến muộn nên phải xếp hàng dài. Tôi đứng sau lưng anh, thấy anh nhíu mày liền giải thích: 'Em từng m/ua khắp các quầy, nhưng quầy này có bánh trứng khoai tây và sữa đậu anh thích nhất.' Anh 'ừ' một tiếng, nắm ch/ặt tay tôi: 'Giờ anh đã lớn rồi, phải nắm tay mới không lạc.' Giữa chừng xếp hàng, tôi chợt thấy Phương Tiểu Hi đối diện...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm