“Anh không có cơ hội đó đâu.” Hắn mỉm cười nói.

“Tốt nhất là anh đừng cho em cơ hội đó.” Cô mặt dày tỏ vẻ không tin.

“Vậy thì đợi xem.”

“Nhất định sẽ đợi.”

Tạ Từ đeo tai nghe dựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, còn M/ộ Phàm Tinh thì thẫn thờ nhìn ra cửa sổ.

Phố xá ngoài kia nhộn nhịp, đèn đêm lập lòe, mở cửa sổ còn ngửi thấy mùi cơm canh. Cô không hiểu sao đêm khuya thế này vẫn còn mùi thức ăn.

Đã lâu lắm rồi cô chưa được đoàn tụ với bố mẹ, có lẽ Tết đến sẽ gặp... Thời gian ở bên Tạ Từ là dài nhất, ngày nào cũng chỉ có hắn, ngoài hắn ra vẫn là hắn.

“Thần h/ồn đi đâu đấy? Đi thôi.” Tạ Từ nhìn cô mà xót xa.

“Hả?” Cô vẫn ngơ ngác.

“Xuống xe rồi, còn định ngồi đến khi nào?” Hắn véo một cái vào cánh tay cô.

“À! Đúng rồi!” Bị Tạ Từ véo đ/au, cô vội vàng xách cặp xuống xe.

“Đúng là, sao có người ngồi xe mà còn mơ màng thế không biết?” Hắn bất lực đi theo sau.

Gió đêm mùa đông lạnh buốt, hai người mặt mày tê cóng. M/ộ Phàm Tinh co rúm người chạy về, Tạ Từ đi phía sau nhìn dáng vẻ muốn nói mà không dám của cô mà bứt rứt.

——

Thấm thoắt đã đến ngày nhận phiếu điểm. M/ộ Phàm Tinh nhìn tấm giấy trong tập bài tập hè mà không dám mở ra.

“Lần lữa gì thế?” Tạ Từ thấy cô do dự mãi.

“Đây là nghi thức, anh hiểu gì?” Thấy Tạ Từ định gi/ật phiếu điểm, cô cuống quýt.

“Thôi đi, không dám xem thì để anh xem hộ.” Hắn chỉ muốn xem điểm của M/ộ Phàm Tinh thế nào.

“Biến đi! Tạ Từ đáng gh/ét!” Cô đ/ập tay hắn định cư/ớp phiếu điểm, “Muốn xem thì em tự xem.”

Nói rồi lôi phiếu điểm ra xem thứ hạng trước, thở phào nhẹ nhõm.

“Có vẻ ổn?” Thấy cô thở phào, Tạ Từ biết cô đã lo thừa.

“Ừ, để xem lần này có phải mình em đ/ộc chiếm ngôi đầu.” Vui vẻ gi/ật lấy phiếu điểm trong tay Tạ Từ.

Cũng như cô, lại là nhất. Bỗng cô nghĩ ra điều gì đó.

“Này Tạ Từ.”

“Gì?”

“Anh không thấy suốt ngày đứng nhất chán lắm sao?” Cô nheo mắt ranh mãnh, “Hay ta đừng làm học bá nữa, thử kh/ống ch/ế điểm số thành trung bình, cuối kỳ mới về nhất!”

“Đừng có kh/ống ch/ế lỡ tay mà phải xuống lớp dưới chơi một tháng cho thiên hạ cười cho.” Hắn bật cười.

Cô vỗ ng/ực tự tin: “Không đâu, em chỉ cần bỏ vài câu toán, môn văn em toàn điểm cao, bài luận đạt điểm tối đa đâu phải hư danh.”

Hắn gật đầu: “Cũng được, thật ra anh cũng muốn thử.”

“Đúng rồi đấy! Nghĩ thôi đã thấy kí/ch th/ích!” M/ộ Phàm Tinh hào hứng.

“Không ai quản nổi hai người này à?” Tiết Tử Phi ngơ ngác.

“Nếu có thì họ còn dám nghĩ như vậy sao?” Lý Lôi Lôi bên cạnh cũng đờ đẫn.

Nhìn xem hai vị học bá đệ nhất khối đang nghĩ gì kìa? Thi tháng đạt điểm trung bình, cuối kỳ mới về nhất? Đây đúng là đ/ộc á/c đến tận xươ/ng tủy!

Sau khi nhận phiếu điểm, bọn họ về luôn. Vì còn sớm nên M/ộ Phàm Tinh và Tạ Từ định đi bộ. Tiết Tử Phi do ở nội trú lâu ngày chưa về với Lý Lôi Lôi nên hôm nay cùng đi chung.

Nào ngờ nghe lỏm được âm mưu k/inh h/oàng của hai học bá! Bọn họ nhất định phải... giữ kín bí mật này! Không để lộ cho ai biết.

“Mặt mày gì thế?” Lý Lôi Lôi thấy Tiết Tử Phi biểu cảm thay đổi liên tục như diễn kịch c/âm.

“Không có gì, anh đang nghĩ nghỉ lễ này đi chơi đâu.”

“Ở nhà làm đề đi.”

“Lôi Lôi à~”

“Buông ra.”

“Không~”

Chương 24: Hắn đang chiều chuộng cô

Ngày nhận phiếu điểm bao giờ cũng lê từng bước về nhà, 8 phút đường đi thành nửa tiếng, sợ điểm kém về bị ăn đò/n. Như Phương Tĩnh Văn chẳng hạn.

“Sao đi chậm thế?” Lý Giai Giai ngoảnh lại hỏi.

“Em sợ điểm kém mẹ không cho vào nhà...” Cô x/ấu hổ gãi đầu.

“Có gì mà kém, xếp hạng lớp có tụt đâu.” Cô ta gi/ật phiếu điểm Phương Tĩnh Văn xem thử tệ thế nào.

Hóa ra lần này xếp hạng 23, lần trước còn 30. Sao cuối kỳ lại tiến bộ thần tốc thế?

“Đây gọi là điểm kém á?” Lý Giai Gài méo miệng.

“Không phải sao? Cho em xem điểm chị, lần này em tiến bộ lắm!” Phương Tĩnh Văn hào hứng gi/ật phiếu điểm, xem xong thì hóa ra Lý Giai Giai đứng thứ 21.

“Bất ngờ chưa?” Lý Giai Giai cười.

“Sao chị...” Cô không tin nổi, “Rõ ràng lúc chị chơi game em đều tranh thủ học mà.”

“À cái đấy à, chị đưa acc game cho em trai chơi rồi.”

“Thảo nào, bảo sao chị chơi game liên tục, tưởng em bắt được đấy.”

Phương Tĩnh Văn ủ rũ cầm phiếu điểm lê bước, như trời sập vậy. Lý Giai Giai buồn cười, đến an ủi.

“Thôi nào, em có hỏi đâu.”

“Em mà hỏi thì lộ tẩy rồi.”

“Chị đãi em ăn, đi nào!”

Lý Giai Giai kéo Phương Tĩnh Văn vào quán gần đó. Vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thơm phức, Phương Tĩnh Văn lập tức phấn chấn. Đồ ăn thì đừng có từ chối nhé!

——

Về đến nhà, M/ộ Phàm Tinh lăn ra ngủ ngay. Cô mệt lả rồi, nửa năm nay ngày nào cũng dậy sớm đi học, cuối tuần lại ôn bài. Giờ mới được dịp ngủ nướng thả ga.

“Trời ơi, cuộc sống nghỉ lễ mới tuyệt làm sao! Đúng là thiên đường!” Cô ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
3 3 tháng còn lại Chương 15
5 Ai cũng ngã thôi Chương 11
6 Học cách buông Chương 10.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giáo Sư Bùi Và Chó Điên Họ Phùng

8
Tôi là một đại ca hắc đạo. Vì muốn có được người anh rể xinh đẹp bị vợ bỏ chạy của mình, tôi đã diễn vai một thợ sửa xe thật thà, an phận trước mặt anh suốt sáu năm. Ban ngày thân thiết với anh rể, ban đêm lại lén lút “thân thiết” với anh rể. Về sau, tôi không nhịn được nữa, giữa ban ngày ban mặt trói anh rể lên giường. “Giáo sư Bùi từng thử đàn ông chưa?” “Thử rồi.” Điện thoại trên bàn không ngừng rung lên. Tôi ngậm áo, ngửa đầu thở ra một hơi, cúi xuống hôn nhẹ lên mặt Bùi Xuyên rồi cầm điện thoại lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là “Phùng Mạn”. Phùng Mạn là chị gái tôi, gần đây vừa quay lại Thượng Cảng. Hôm nay Bùi Xuyên về muộn, chính là vì đi gặp chị ấy. Tôi bắt máy, vừa dọn qua những dấu vết hỗn loạn trên người Bùi Xuyên, vừa khàn giọng nói: “A lô.”
Boys Love
Hiện đại
0
Thay Đồ Chương 11