Chém Hạc

Chương 8

24/07/2025 06:26

“Nàng có thể tiếp tục theo ta, nhất định sẽ không để nàng chịu đói.”

Thúy D/ao không cần suy nghĩ liền đáp ứng.

“Tiện thiếp sống là người của phu nhân, ch*t cũng làm m/a cho phu nhân!”

“……”

“Giọng nàng to, ra ngoài hô một tiếng đi.”

“Hả? Hô cái gì?”

“Cứ nói là—— trong này không còn ai nữa.”

Thúy D/ao không hiểu ý gì nhưng vẫn đi làm theo.

Chốc lát sau, dân chúng đông nghịt tự cửa lớn ùa vào.

Sau đó xông tới bàn tiệc, ăn ngấu nghiến.

Ta liếc nhìn, gọi Thúy D/ao: “Đi thôi.”

“Đi đâu vậy?”

Về… cố hương của ta.

Tiền duyên cựu sự, đều nên làm một đoạn kết.

17

Ta tìm thấy hắn trong căn nhà ngói đất sụp đổ một nửa.

Hắn lê một chân, đang lấy nước nhào bùn, xong rồi đút vào miệng.

Mắt hẳn cũng không còn tinh, ta đi sát bên cạnh mà hắn vẫn không hay biết.

Ta đưa tay vẫy trước mặt hắn, hỏi: “Còn nhận ra ta không?”

Hắn nheo mắt nhìn ta hồi lâu, sau đó đột nhiên túm lấy ta, thần sắc kích động.

“Ngươi… ngươi…

“Ngươi có đồ ăn không?”

Ha…

“Có. Nhưng ngươi phải trả lời ta một câu hỏi trước.” Mười năm rồi, có lẽ dung mạo ta đã thay đổi.

Ta vén tay áo, đưa vết bớt đến trước mặt hắn, hỏi: “Ta là ai?”

Hắn lại nhíu mày nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng ch*t hẳn.

Ta từ hộp đồ ăn lấy ra đủ loại thức ăn, bày la liệt trước mặt hắn.

“Ăn đi.”

Sau đó bảo Thúy D/ao: “Nàng đi lấy ít nước sạch về.”

Hắn chộp lấy đồ ăn, cố nhét đầy vào miệng.

Ta nhìn hắn ăn, rồi nói: “Ta là Nhị Nha đây.

“Đứa con gái mà ngươi thường ng/ược đ/ãi , chưa từng coi như người ấy.

“Ngươi chẳng phải luôn nói nữ tử không bằng nam nhi sao? Vậy mà giờ ngươi xem, ta ăn ngon mặc đẹp, còn ngươi phải nhờ ta bố thí.”

Động tác hắn đột nhiên dừng bặt, trong cổ họng phát ra tiếng “khặc khặc”.

Đồng thời, tay cố với lấy chiếc bát vỡ bên cạnh.

Ta lấy bát ra xa: “Nước này dơ, nghe lời, đừng uống.”

“Ừm…” Hắn đỏ bừng mặt, muốn nói mà không thốt nên lời.

Ta phớt lờ, tiếp tục ôn nhu nói: “Ngươi biết không? Hôm nay ta chuyên về đây báo ân đấy.”

Người như ta, xưa nay hiểu rõ ân đền oán trả.

Hắn có ân sinh dưỡng với ta, mấy món đồ ăn này chính là báo đáp của ta.

Nhưng ta này, cũng có th/ù tất báo.

Khi Thúy D/ao quay lại, hắn đã tắt thở.

“Ăn vội quá, lại nghẹn mà ch*t.” Ta nuối tiếc nói.

“Thật đáng thương.”

Ừ, thật đáng thương.

Giống như sinh mẫu bị hào cường gi/ận cá ch/ém thớt, bị đ/á/nh ch*t của ta vậy.

Nhưng cũng tốt, giờ họ đều ch*t cả rồi, không phải chịu khổ nữa.

Thúy D/ao thở dài n/ão nuột: “Bao giờ mới có thể khiến người người no bụng đây?”

“Sẽ có ngày ấy thôi.”

Ta ngẩng đầu, nhìn ra phương xa.

Nhất định sẽ có ngày ấy.

Nam nữ sinh ra đều bình đẳng, nữ nhân không cần nương tựa nam nhân mà sống, càng không cần vì thế tranh giành đầu rơi m/áu chảy.

Chúng sinh cũng bình đẳng, không bóc l/ột, không phân quý tiện.

Quan trọng hơn, ai nấy đều no bụng.

Có lẽ cần rất nhiều năm, nhưng ngày ấy rồi cũng sẽ tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con trai tôi muốn cưới con gái do chồng cũ và chị ba cùng sinh ra. Tài sản, tôi sẽ chẳng để lại cho nó một xu nào.

Chương 17
Con trai muốn cưới con gái của chồng cũ và tam tỷ, tôi không đồng ý, lấy cái chết ép buộc. Nó quỳ xuống đất nói đã đoạn tuyệt. Sau đó tôi gặp tai nạn xe, hàng chục cuộc gọi gửi đi, nó không bắt máy lấy một cái. Khi tôi bị đẩy vào phòng cấp cứu, lại bị người chặn lại. Con trai đỡ lấy tam tỷ, hét lên: "Mẹ, mẹ cẩn thận!" Chồng cũ che chở cho tam tỷ, quát tháo: "Dùng loại thuốc tốt nhất, con trai tôi có tiền!" Họ vây lấy bác sĩ, chặn đường tôi. Bác sĩ tức giận quát: "Tránh ra! Đừng cản đường cấp cứu!" Lúc này họ mới nhìn về phía tôi. Tôi nằm trên xe đẩy, mặt mũi đầy máu. Con trai sững sờ trong chốc lát, ánh mắt thoáng chút ghê tởm, lập tức che mắt con gái tam tỷ. "Đừng nhìn, không tốt cho thai giáo." Chồng cũ vỗ về tam tỷ: "Thật xui xẻo, lại đâm phải kẻ sắp chết." Tôi tắt thở vì uất ức. Mở mắt lần nữa, tôi trở về ngày con trai dẫn con gái tam tỷ về nhà. Để xem, không có tôi, những người đó có coi mày là người không.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Ưu ái Chương 7