Họ thu thập h/ài c/ốt của tôi rồi đặt vào một chiếc qu/an t/ài tinh xảo, tôi nghĩ, trở về địa phủ chắc là mình sẽ có một chiếc giường vừa chắc chắn vừa đẹp đẽ rồi.
Thật mãn nguyện.
Minh Hoài Cẩn dời m/ộ của tôi đến dưới gốc cây lớn gần đó.
Tôi lượn quanh hai vòng, vô cùng hài lòng.
Mùa hè cũng chẳng lo ánh nắng xuyên qua lỗ hổng trên mái nhà chiếu vào nữa.
Dời m/ộ xong, tôi chuẩn bị về địa phủ đi làm.
Minh Hoài Cẩn lại tìm đến.
"Tổ tiên vẫn đ/au đớn không lật mình nổi."
"Cô tạm thời chưa về được đâu."
Tôi không đồng ý.
"M/ộ đã dời xong rồi, vậy thì không phải do lỗi của tôi."
Minh Hoài Cẩn cau mày.
"Không thể nào, người trong tộc đã kiểm tra rất nhiều lần, chính là do nấm mồ nhỏ này."
Gió trên núi thổi mạnh, tóc tai tôi rối bời.
Minh Hoài Cẩn đột ngột nắm lấy tay tôi.
"Đừng cử động."
Ngón tay anh vạch đám tóc sau gáy tôi ra, ấn vào một vị trí.
Tôi lập tức cảm thấy tứ chi bách hài như bị búa nện, đ/au đến mức khom lưng xuống.
"Anh làm gì tôi đấy?"
Biểu cảm của Minh Hoài Cẩn vô cùng nghiêm túc.
"Bình thường cô có biểu hiện gì bất thường không? Ví dụ như đ/au đầu."
"Hai năm trước thì thường xuyên đ/au, năm nay không đ/au mấy nữa."
Anh nhìn tôi một cách kỳ quái, ánh mắt d/ao động.
Hồi lâu sau, anh lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh vào sau gáy tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, hít một hơi lạnh.
Dưới lớp tóc đen dày đặc, ẩn giấu một chiếc đinh.
"Đây là thứ gì!"
"Đinh Trấn H/ồn."
Đinh Trấn H/ồn, trấn h/ồn phá sát, thường đóng trên qu/an t/ài, và phải dùng bảy chiếc cùng lúc.
Bị đóng vào t/.ử th/i chỉ có một trường hợp duy nhất: ngăn chặn thi biến.
Từ xưa đến nay, chỉ những người ch*t thảm có khả năng trở thành lệ q/uỷ mới bị người ta đóng đinh Trấn H/ồn vào sau gáy.
Người ch/ôn tôi, là sợ tôi biến thành lệ q/uỷ.
"M/a bị đóng đinh Trấn H/ồn thường rất mê muội, loại như cô, hiếm thấy đấy."
Trên người tôi chỉ có một chiếc đinh Trấn H/ồn.
Thế là nấm mồ nhỏ của tôi lại bị đào lên.
Người nhà họ Minh đào sâu ba thước, tìm thấy những chiếc đinh Trấn H/ồn còn lại ở sáu phương vị của ngôi m/ộ.
Ngay ngày hôm đó, tổ tiên báo mộng nói rằng đã có thể tự do hành động, người nhà họ Minh ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
15
Chiếc đinh Trấn H/ồn trên đầu tôi, Minh Hoài Cẩn không dám tùy tiện rút, nên đưa tôi đến nhà họ Minh.
Gia chủ nhà họ Minh là một ông lão tóc bạc trắng.
Ông tặc lưỡi kinh ngạc nhìn chiếc đinh trên đầu tôi.
"Cô bé, chiếc đinh Trấn H/ồn này của cháu không tầm thường đâu."
Bảy chiếc đinh Trấn H/ồn, chiếc ở giữa là đinh chủ, t/.ử th/i bị trấn càng hung dữ thì chất liệu càng hiếm.
Chiếc này của tôi, ngay cả gia chủ nhà họ Minh cũng thấy lạ, có thể thấy nó thực sự không đơn giản.
Nhưng tôi chỉ là một người bình thường.
"Ông ơi, ông có thể giúp cháu rút nó ra không ạ?"
Ông lão không nói gì, nhanh như chớp điểm vào người tôi, tôi cảm thấy m/áu toàn thân đều dồn lên đầu, da đầu đ/au đến tê dại.
Đang định hét lên thì "tinh" một tiếng, kim loại rơi xuống đất, m/áu đột ngột rút về, tôi ngã bệt xuống sàn.
Trên đầu bỗng chốc nhẹ bẫng, có làn sương trắng đi/ên cuồ/ng ùa vào vết thương trên đầu tôi.
Minh Hoài Cẩn nhìn tôi đầy khó tin.
"Cô, cô vậy mà có thể tự hấp thụ linh khí!"
Làn sương trắng chảy theo vết thương vào tứ chi, tôi cảm thấy ấm áp, như thể vừa sống lại lần nữa.
Ông lão cười ha hả:
"Hóa ra là thiên sinh linh thể!"
"Cô bé, cháu có muốn bái ta làm thầy không?"
Tôi bắt đầu suy tính.
Minh Hoài Cẩn là một vãn bối mà còn có thể tự do ra vào địa phủ, Diêm Vương còn quan tâm đến anh ta.
Tôi tuy không hiểu nhà họ Minh làm gì, nhưng cũng biết lai lịch không nhỏ.
Bái sư, chỉ có lợi không có hại!
Kẻ ngốc mới không bái!
Đang định quỳ xuống.
Một giọng nói tựa vàng ngọc vang lên:
"Lão Minh, ông muốn tranh đồ đệ với ta sao?"
Tôi quay đầu lại, một nữ tiên mặc y phục lộng lẫy bước ra từ trong ánh ráng chiều, lông mày như vẽ, đôi mắt như sao, chứa đựng ánh sáng vô tận.
Bà mỉm cười nhìn tôi:
"Con có muốn bái ta làm thầy không?"
Tôi từng gặp bà.
Khi mới biết nhận thức, Tạ Đại Sơn và Trương Thúy Hoa đưa tôi đi chùa cầu khấn, mong thần linh phù hộ nhà họ Tạ sinh được con trai.
Tôi hồi nhỏ chỉ vào vị thần giữa điện ngây ngô hỏi: "Thần tiên này là nữ, cũng là đồ lỗ vốn, bố mẹ bái bà ấy làm gì?"
Tạ Đại Sơn đ/á tôi một cái đ/au điếng.
Giờ đây, vị nữ thần tiên đó đang đứng ngay trước mặt tôi.
Ông lão ấn tôi quỳ xuống đất: "Đứa trẻ ngốc, đây là Xươ/ng Diệu Tiên Nhân, còn không mau bái sư!"
Tôi vội vàng quỳ xuống dập đầu.
Sư phụ rất vui, cho tôi một đống quà ra mắt.
Bà còn đổi tên cho tôi.
"Từ nay về sau, con sẽ theo họ của sư phụ, Xươ/ng Minh Ngọc."
Ông lão nhà họ Minh cũng nhét một đống quà cho tôi, nheo mắt cười.
"Từ nay về sau, đây chính là nhà của cháu. Minh Ngọc, chữ Minh trong nhà họ Minh."
Tôi bật khóc.
16
Nhiều năm sau, tôi hỏi sư phụ, tại sao lại nhận tôi làm đồ đệ.
Sư phụ nói, một ngày nọ bà rảnh rỗi đi dạo địa phủ, đúng lúc gặp cuộc thi diễn thuyết ở Diêm Vương Điện.
Những con m/a khác đều cầm bản thảo diễn thuyết để đối phó, chỉ có tôi là tràn đầy nhiệt huyết, nói chuyện xưa bàn chuyện nay.
Bà bị sự hào hùng của tôi làm cho h/oảng s/ợ.
Lén hỏi Diêm Vương, con m/a trẻ này là thế nào?
Diêm Vương trầm tư một hồi: "Có lẽ là do người tỉnh Thông (Sơn Đông)."
Tôi x/ấu hổ vô cùng.
Nhưng nghĩ lại, cũng tốt.
Tôi là nữ, sư phụ tôi cũng là nữ.
Thì đã sao chứ.
Tôi là công chức địa phủ, sư phụ tôi là nữ thần tiên.
Chúng tôi siêu cấp lợi hại đấy!
Ha ha ha ha!