Mờ Mịt Và Diệu Vợi

Chương 6

10/09/2025 18:23

Lúc này, hai trái tim dù cách biệt vẫn đồng điệu nhịp đ/ập.

Tôi áp má vào ngựk anh, "Hứa Nguy, chuyện trong mộng em đã biết rồi, từ nay đừng làm chuyện dại dột nữa, sức khỏe quan trọng lắm."

"Không sao, anh không bận tâm."

"Em bận tâm! Nếu anh gặp chuyện vì em, làm q/uỷ em cũng không yên!"

Tống Vân Lễ cúi nhìn tôi, ánh mắt ngập ngừng nhưng im lặng.

Tôi sốt ruột, "Hứa với em đi mà?"

"Nhưng anh rất muốn gặp em."

Tôi chỉ vào trái tim anh, "Hứa Nguy, em luôn ở đây mà, chỉ cần anh nghĩ đến, em sẽ hiện hữu."

"Anh là người em trân quý nhất thế gian này, anh phải trân trọng bản thân, hứa đi."

Tống Vân Lễ trầm mặc hồi lâu, sau nhiều lần nài nỉ, cuối cùng anh gật đầu miễn cưỡng.

Chúng tôi ngồi bệt dưới đất, rồi đổ người nằm dài.

Tôi gối đầu lên cánh tay anh, cùng nhau đếm sao trời.

Ngày trước không hiểu vì sao anh thích ngắm sao, giờ mới biết đó là vì mẹ anh từng nói:

Sau khi ch*t sẽ hóa thành vì sao sáng nhất trên trời để mãi bên anh.

Tôi nghiêng người vuốt ve gương mặt anh, "Hứa Nguy, những năm qua anh có khổ không?"

Tống Vân Lễ nắm lấy đầu ngón tay tôi, đưa đến môi mình khẽ hôn.

17

Giọng anh bình thản như đang kể một câu chuyện.

Hứa Nguy bảy tuổi mất đi người thân, chìm vào bóng tối, may mắn bắt được sợi ánh sáng mong manh.

Anh bám theo tia sáng leo lên suốt mười mấy năm, khi sắp chạm đến lối thoát thì lại rơi vào vực thẳm vô tận.

Cuối cùng hiểu ra có lẽ mình sinh ra đã thuộc về bùn lầy đen tối, cũng bắt đầu yêu thích và khao khát nơi ấy, vì có người anh yêu nhất.

Trái tim tôi quặn thắt nghẹn ngào, cúi người hôn lên môi anh.

đ/au lòng nói:

"Đừng nói nữa..."

Tống Vân Lễ chớp mắt, tay đỡ lấy gáy tôi, hôn sâu hơn.

Cơn mưa gió cuồ/ng nhiệt, cả hai đều ham hố vồ vập.

Anh bắt đầu cởi khuy áo tôi, một, hai, ba...

Bỗng tay dừng lại, cả người trượt vào lòng tôi, mi mắt rung rung trong giấc ngủ yên bình.

Là tôi đã bôi chút th/uốc mê lên môi.

Tôi đặt anh nằm xuống, âng mặt anh ấy lên tỉ mỉ ghi nhớ từng đường nét, khắc sâu vào trong đầu.

Thời gian, cũng sắp hết rồi.

Hứa Nguy là người giữ chữ tín, tôi tin anh sẽ không dùng mộng cảnh nữa.

Nhưng lời lúc nãy rõ ràng ẩn ý khác.

Tôi từng tốn tiền xem thọ mệnh anh, còn năm mươi năm nữa.

Người t/ự v*n sẽ không được luân hồi, lại còn phải chịu hình ph/ạt ở địa ngục.

Hồi mới dọn đến m/ộ mới, mẹ Hứa Nguy hay cho tôi ăn cơm, vô tình nói về chuyện bà ấy hay khóc.

Vì lúc đó bà ấy đi đột ngột, luôn lo lắng cho đứa con còn nhỏ, sợ anh ấy chịu khổ ở dương gian.

Ngay cả khi anh ấy đã thành công, bà ấy cũng vẫn lo lắng.

Làm m/a, bà ấy cũng vì Hứa Nguy mà rơi nước mắt gần hai mươi năm, ngày đêm mong nhớ.

Bây giờ tôi, làm sao nỡ để anh ấy phải chịu khổ hình ở địa ngục.

Giờ tý đã điểm, tôi dùng điện thoại của anh ấy nhắn tin cho quản gia.

Cuối cùng cúi đầu hôn lên môi anh ấy:

"Hứa Nguy, ngủ ngon."

18

Về q/uỷ giới, dù lưu luyến nhưng không sánh bằng niềm hân hoan ngọt ngào.

"Ồ, vui thế? Xong việc rồi hả?"

Mạnh Bà trêu chọc.

Tôi chất củi vào lò, "Ừ, xong cả rồi!"

Mạnh Bà nhìn tôi càng lúc càng nhíu mày, "Sao trạng thái cháu kỳ vậy? Người ta chia ly khóc lóc vật vã, cháu lại hát nghêu ngao."

Nói rồi bà nắm cổ tay tôi xem xét.

Cuối cùng lắc đầu:

"Cháu cứ thế bỏ hắn lại trên cỏ, hắn tỉnh dậy sẽ không t/ự t* để tìm cháu chứ?"

Tôi tự tin:

"Không, cháu đã để lại một lá thư cho anh ấy, sau khi đọc xong anh ấy nhất định sẽ làm theo, sống thật tốt."

"Ồ, chắc chắn vậy sao?"

"Đương nhiên, Hứa Ngụy rất ngoan, luôn nói được làm được."

Hơn nữa, chúng tôi sẽ còn gặp lại mà, tôi có thể đợi anh ấy, dù bao lâu đi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7