Từ hôm đó trở đi, tôi bắt đầu chạy đi chạay lại giữa lớp 3 và lớp 5.

Có lẽ vì đã chứng kiến sự nguy hiểm của tôi.

Thẩm Minh Châu và đám bạn đã im hơi lặng tiếng suốt một thời gian dài.

Dù gặp chúng tôi, chúng vẫn buông lời châm chọc.

Nhưng xét cho cùng chưa làm gì quá đáng.

Cuối tuần, trường cho nghỉ phép.

Giáo viên chúng tôi kéo dài tiết học hơi muộn.

Khi tôi vội vàng thu xếp đồ đạc, chạy đến lớp 3 thì Thẩm Nam Âm đã biến mất.

Tôi hoảng hốt, nỗi bất an dâng trào.

Tôi chặn bạn cùng lớp hỏi:

- Các cậu có thấy Thẩm Nam Âm không?

Hắn là học sinh ưu tú của trường, cũng không ưa đám con nhà giàu này.

Thì thầm đáp:

- Cô ấy vừa tan học đã bị Thẩm Minh Châu dẫn đi, nói là tính sổ chuyện cũ. Hình như lên sân thượng rồi.

Tôi cảm ơn rồi lao lên sân thượng.

Chưa kịp mở cửa.

Đã nghe ti/ếng r/ên rỉ.

Tiếp theo là tiếng đ/á đạp vào người, lẫn tiếng gậy vun vút và khóc nức nở.

M/áu trong người tôi như đóng băng!

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại: Thẩm Minh Châu muốn ch*t!

Tôi gi/ận dữ đạp tung cửa sân thượng.

Xông thẳng đến góc phát ra tiếng động.

Nhưng cảnh tượng Thẩm Nam Âm bị vây đ/á/nh không hề xảy ra.

Thay vào đó, Thẩm Nam Âm tay trái cầm cây gậy không rõ ng/uồn gốc.

Tay phải nắm ch/ặt cổ áo đồng phục Thẩm Minh Châu.

Gương mặt lạnh lùng:

- Còn khóc nữa, muốn ta nhổ từng cái răng của ngươi không?

Những kẻ khác.

Đều run sợ nhìn nàng.

Muốn chạy nhưng không dám.

Ánh mắt nhìn nàng như nhìn quái vật.

Tôi sửng sốt trước cảnh tượng.

Đứng hình hồi lâu mới lắp bắp:

- Tiểu... tiểu thư?

Thẩm Nam Âm quay lại.

Chỉ một cái liếc, vẻ mặt hung tợn biến thành nụ cười rạng rỡ.

- Lạc Hà, em cũng ở đây à?

13

Tiểu thư ném gậy xuống, cảnh cáo Thẩm Minh Châu rồi bước về phía tôi.

Tôi đờ đẫn tại chỗ, lặp lại:

- Tiểu thư?!

Nàng mỉm cười gật đầu.

Không nói lời nào.

Nhưng tựa hồ đã nói cả ngàn lời.

Mắt tôi đỏ hoe, nước mắt giàn giụa.

Đây chính là tiểu thư!

Là vị hoàng hậu Đại Chu từ đích nữ thừa tướng phủ bước lên ngôi vị.

Tôi ôm chầm nàng vừa khóc vừa cười.

Chợt nhớ điều gì, hỏi nhỏ:

- Nàng tới đây, vậy Thẩm Nam Âm nguyên bản thì sao?

Cô bé tuy mềm yếu nhưng đối xử rất tốt với ta. Nếu nàng ấy mất... tôi cũng đ/au lòng.

Tiểu thư búng trán tôi:

- Ta và Thẩm Nam Âm vốn là một. Chỉ là ở Đại Chu, chủ h/ồn thuộc về ta, còn thân thể này là tàn h/ồn. Sau khi em mất, ta u uất trong cung rồi tỉnh lại ở đây. Nay hai h/ồn phách hợp nhất, linh h/ồn này mới trọn vẹn.

- Thì ra vậy.

Chúng tôi tâm tình ngắn ngủi.

Tiểu thư quay lại nhìn Thẩm Minh Châu:

- Không ngờ kẻ ngoại tộc như ngươi dám trèo lên đầu ta. Ngươi tưởng sau khi ta về, có thể tiếp tục sống bám như chó ghẻ ở Thẩm gia sao?

Thẩm Minh Châu và tiểu thư đã x/é mặt.

Cô ta gân cổ:

- Đồ nhà quê như ngươi sao sánh được với ta? Ba mẹ nhất định sẽ chọn ta.

- Hừ, họ đối xử lạnh nhạt với đích nữ ruột thịt đủ thấy bản chất vô tình. Giữ lại ngươi chỉ vì giá trị lợi dụng.

- Nhưng ta có giá trị! Đồ vô dụng như ngươi đời đời không sánh bằng.

- Một tháng.

Tiểu thư lạnh lùng: - Ta sẽ đuổi ngươi khỏi Thẩm gia.

14

Tôi và tiểu thư trở về.

Thẩm Tư Duệ ngồi vắt vẻo trên sofa.

Thấy chúng tôi, hất hàm:

- Ai kia! Đem cho ta ly nước.

Tiểu thư bước tới, nhìn hắn từ trên xuống cười khẩy.

Thẩm Tư Duệ: ???

Hắn định ch/ửi.

Liếc thấy tôi lại thôi.

Tiểu thư lạnh giọng: - X/ấu xí. Nếu không cùng huyết thống, ta không muốn nhận thứ em trai vô dụng này.

Thẩm Tư Duệ: ???

Hắn giậm chân: - Đồ nhà quê! Mày nói cái gì thế?!

Tiểu thư đ/è hắn xuống sofa.

Tự nhiên ngồi xuống vỗ chỗ bên cạnh bảo tôi ngồi.

Quay sang bảo Thẩm Tư Duệ:

- Đi pha nước cho ta và Lạc Hà. Nhanh!

Thẩm Tư Duệ: ...

Hắn không muốn đi.

Nhưng gặp ánh mắt tiểu thư, đành cúi đầu làm theo.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên.

Ông Thẩm mặt lạnh như tiền đi xuống.

Ánh mắt quét qua chúng tôi:

- Nghe nói các con đ/á/nh nhau ở trường?

Thẩm Nam Âm nghiêng đầu: - Vâng.

Ông Thẩm gằn giọng: - Thẩm Minh Châu học hai năm chưa từng gây chuyện. Con mới vào trường một tuần đã náo lo/ạn. Đúng là làm nh/ục Thẩm gia! Nếu không muốn học thì đừng đi nữa. Cả con người giúp việc này...

Chưa nói hết câu, tiểu thư đã ngắt lời:

- Phụ thân, Thẩm Minh Châu là con ruột của người à?

Ông Thẩm gi/ật mình: - Gì cơ?

Tiểu thư mỉm cười: - Nàng ta là con ngoài giá thú. Bằng không sao phụ thân thiên vị đến thế? Bỏ mặc đích nữ bị b/ắt n/ạt?

Ông Thẩm gi/ận dữ: - Bố mẹ con yêu nhau sâu đậm, làm gì có chuyện đó!

- Yêu nhau mà ng/ược đ/ãi con ruột? Nếu chuyện này lộ ra, việc chúng con đ/á/nh nhau và hành vi của phụ mẫu - cái nào nh/ục nh/ã hơn?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng vườn hoa đã phạm sai lầm

Chương 7
Trong yến tiệc thưởng hoa, phu quân Hầu Tước Thừa Ân cùng tiểu thiếp của lão Hầu gia lén lút tư thông trong phòng hoa. Khi ta vô tình bắt gặp, Tạ Tri An cùng ả tiểu thiếp ấy đã đồng mưu, nửa đêm dùng chiếc khăn lụa trắng siết cổ ta đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mẫu đơn làm phân bón hoa. "Hi Nhi, ngươi đừng trách ta, ai bảo ngươi phát hiện chuyện giữa ta với Trinh Nương? Việc này nếu để lộ, Trinh Nương làm sao còn đường sống!" Trinh Nương càng đắc ý: "Con dâu hiền, cứ yên tâm mà đi. Con của ngươi ta sẽ nuôi nấng tử tế, lo cho nó một tương lai xán lạn." Linh hồn ta vương vấn mãi nơi phủ Hầu, chứng kiến cảnh họ đóng cửa sống cuộc đời quấn quýt như hình với bóng, thậm chí còn sinh ra đứa con hoang, giả xưng là con của thiếp thất nuôi trong phủ Hầu. Chúng bày mưu khiến con trai ta ngã ngựa mà chết, để đứa con của chúng thế tập tước vị. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh về ngày diễn ra yến tiệc thưởng hoa. Lần này, ta mở cửa phòng hoa từ trước, rắc lên những đóa mẫu đơn rực rỡ một lớp mật hoa đặc quánh. Mùa xuân mẫu đơn khoe sắc, kim châm đậu nhụy hoa. Vừa hay để mời các vị khách thưởng thức vở kịch tuyệt diệu này!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
độc nô tì Chương 8