Tống Lai

Chương 2

07/06/2025 19:11

「Cô bé này, đầu óc trẻ trung mà toàn nghĩ chuyện gì thế hả?」

Còn nghĩ gì nữa? Chỉ cần một chút không nghĩ mấy chuyện nhảm nhí thì đã không đến nỗi x/ấu hổ muốn ch*t thế này. Haizz, lần đầu sống thiếu kinh nghiệm, mắc lỗi chút đã muốn đội đất chui xuống.

「Không sao đâu mà, không! Sao! Đâu!」

「Em đi m/ua lại cho anh ngay đây.」

Sắc mặt anh chàng sếp mới dịu xuống chút. Trước khi đi, tôi khúm núm năn nỉ: 「Đừng kể với ba em nhé.」

「Xin anh đấy.」

4

Vì là lỗi của mình, tiền bao cao su tôi chẳng dám đòi bồi thường, đành mang về cho cún cưng dùng. Để tiện đi làm, tôi thuê nhà trong khu chung cư gần công ty.

Cún cưng là tôi nhặt được từ thùng rác hai hôm trước, chắc chủ cũ thấy nó yếu ớt khó nuôi nên vứt đi. Thương quá, tôi đem về nuôi.

Bé cún chưa mở mắt, tôi m/ua sữa dê và bình sữa nhưng miệng nó nhỏ không ngậm được, sợ dùng xi lanh làm trầy miệng nên học theo mạng dùng bao cao su đục lỗ cho bú. Phải công nhận dân mạng đúng là thiên tài, bé cún bú ừng ực.

Về nhà phát hiện đèn phòng khách hỏng, tôi nhắn chủ nhà: 「Dì ơi, đèn phòng khách hỏng rồi, tối om! Sợ quá!」

Dì trả lời ngay: 「Cháu gái đừng sợ, dì nhờ người qua xem sao.」

Dì chủ nhà tốt bụng, thấy tôi ở một mình nên bảo có gì cứ gọi. Trong lúc chờ thợ, tôi cho cún bú rồi giấu vào tủ quần áo, đóng ch/ặt cửa phòng.

Hợp đồng thuê không cấm nuôi thú nhưng không chắc dì có đồng ý không, nếu bị đuổi thì tìm nhà mới sẽ rất phiền. Cẩn tắc vẫn hơn.

Hai mươi phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. Mở cửa, tôi ch*t sững.

「Sao lại là anh?」

Sếp thoáng ngạc nhiên rồi bình thản: 「Nhà này của gia đình tôi.」

Đúng lúc dì chủ nhà nhắn tin: 「Cháu gái, quán đông khách chú không đi được, dì nhờ con trai qua sửa nhé.」

Tôi biết nhà dì mở quán cơm gần đây, đắt khách lắm.

「Yên tâm đi, thanh niên to khỏe sửa không được thì ôm cũng an tâm.」

Tôi: 「...」

Thôi khỏi đi dì!

「Vậy tiền lương anh trả em, xoay vòng qua tay em rồi lại về túi anh? Anh được không một nhân công miễn phí?」

Sếp gật đầu: 「Em hiểu thế cũng đúng.」

Tôi uất ức không thốt nên lời! Trời ơi, đáng lẽ đừng sửa đèn làm gì, giờ toang rồi!

「Anh cũng không ngờ, trùng hợp thật.」

Sếp vừa nói vừa bước lên ghế, vặn bóng đèn cũ thay cái mới.

5

Phòng khách sáng trưng, sếp liếc nhìn xung quanh hỏi: 「Em có bạn trai rồi?」

「Anh chỉ thay ba em quan tâm thôi.」

「Không nói cũng được,」 anh ngập ngừng, 「anh cũng không để tâm lắm.」

「Dạ không có.」 Tôi trả lời dứt khoát, thấy anh nhìn bao cao su trên bàn vội giải thích: 「Cái này để cho bé cún em nuôi dùng ạ.」

Linh tính mách bảo anh ta không phải loại đuổi người vì nuôi chó.

Ai ngờ sếp đùng đùng nổi gi/ận: 「Cái gì?! Em nuôi trai trẻ à?!」

「Tuổi này đã dám chơi đỏ đen rồi?!」

Tôi: 「Sao ạ?」

Nuôi chó con ở tuổi em có phạm pháp không? Có gì đáng làm om sòm thế?

Trông như ai đ/ốt đít anh ta vậy.

「Nuôi nó tốn bao nhiêu? Em đủ tiền không?」

「Không mất tiền ạ, chỉ lo cơm nước. Nó ăn ít lắm.」

Tôi tuy chưa giàu nhưng có học bổng, lương tháng, miễn bản thân no đủ thì cún cũng có phần.

「Giỏi lắm, còn được trai trẻ theo đuổi miễn phí.」 Sếp mặt càng đen: 「Vậy hôm nay em m/ua đồ này theo size của nó?」

「Không ạ, to nhỏ nó dùng đều được.」

Mạng cũng không bảo dùng bao cao su làm bình sữa cần chọn size.

「Nhu cầu của nó... không nhỏ nhỉ...」 Anh liếc nhìn thùng rác lẩm bẩm.

Trong thùng rác lẫn ba cái bao cao su dính sữa với khăn giấy đã dùng - đồ hôm nay cho cún bú chưa kịp đổ.

Tôi gật đầu: 「Dạo này nó bú nhiều, vài hôm nữa sẽ đỡ.」

Khi nào cún biết dùng bình sữa thì ổn.

Sếp: 「Em thích mấy đứa non choẹt?」

Tôi: 「Anh có từ chối được mấy em cún không chứ?」

Sếp: 「Lẽ nào tôi không nên từ chối?」

Tôi: 「Phải rồi, chắc anh thích mấy anh chó lớn.」

Con trai thường thích chó to.

Sếp: 「Tôi thích con gái.」

Tôi: 「Thích chó cái cũng bình thường, nam nữ hấp dẫn nhau mà.」

「Em cũng thích chó lớn, sau này có điều kiện nuôi vài bé ôm bên trái ẵm bên phải, nghĩ đã sướng.」

Tưởng tượng cảnh tượng ấy, tôi bật cười. Đáng lẽ đợi ổn định sẽ nuôi thú cưng, ai ngờ cún con tự đến với mình.

Sếp tái mặt, ôm ngựk như lên cơn đ/au tim: 「Tốt! Rất tốt!」

「Một đứa chưa đủ, còn muốn ôm cả đàn.」

Tôi: 「Sao ạ?」

「Giới trẻ bây giờ chẳng đều thế sao?」

6

Ai mà cưỡng lại được cún chứ?

Sếp: 「Ba em có biết không?」

Tôi: 「Dĩ nhiên là không.」

Mẹ tôi sợ chó, ba từng bị chó lớn cắn nên cấm tiệt nuôi chó. Nhưng tôi lại cực thích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thay chị gái viết thay, ta trở thành Nhiếp chính vương phi

Chương 6
Đích tỷ trước khi nhập cung, nắm lấy tay ta, vẻ mặt thần bí nhét vào tay ta một xấp giấy viết thư. "Đây là người ta thư từ qua lại ba năm nay, kẻ này ngốc nghếch mà lại lắm tiền. Ngươi hãy bắt chước nét chữ của ta mà trò chuyện cùng hắn, bảo đảm cả đời này ngươi ăn sung mặc sướng." Vì không phụ lòng tốt của đích tỷ, ta đường hoàng mở ra con đường lừa tiền. Ta bắt chước nét chữ của đích tỷ, trong thư miệng đầy "hảo ca ca", hôm nay muốn cửa tiệm ở Đông phố, ngày mai muốn minh châu ở Tây sơn. Ba năm trôi qua, số tiền riêng ta gom góp được còn nhiều hơn cả kho của Hầu phủ. Thấy đã đến tuổi cập kê, ta quyết định rửa tay gác kiếm, tìm một người thành thật mà gả đi. Tiện thể gửi cho kẻ ngốc kia một phong thư tuyệt mệnh, nói rằng bản thân mắc bệnh nan y, sắp sửa lìa đời. Nào ngờ ngày đại hôn, Nhiếp chính vương Tiêu Thương Lan vốn dĩ phải ở đất phong, lại mang theo mười dặm hồng trang, chặn đứng kiệu hoa của ta. Chàng xuống ngựa, nhìn ta cười như không cười: "Thẩm nhị tiểu thư, nhận sính lễ của bản vương rồi, giờ đây nàng muốn gả cho kẻ nào?"
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Ngược sáng Chương 6