Phu Nhân Tướng Quân Không Rời Đi

Chương 7

13/07/2025 01:23

Bỗng nhiên ta nhận ra nhân sinh thoáng chốc...

Lại càng nên trân trọng người trước mắt.

Lễ tắm ba ngày Ngôn Tín muốn tổ chức linh đình, bị ta khuyên can. Đến tháng đầy cữ hắn lại muốn đại tiệc, ta vẫn khuyên hắn dừng lại.

"Vậy đến lễ đầy năm, không được ngăn ta nữa đâu nhé."

Con gái đầy năm, vụ án Lễ Thân Vương cũng đã qua hơn một năm, dần chìm vào quên lãng.

Ngôn Tín nghe lời khuyên của ta, rõ ràng cũng vì những điều này.

"Lúc đó sẽ không ngăn cản ngươi nữa, Ngọc Nhi cũng là con của ta, ta mong nàng lớn lên vinh hoa phú quý, mạnh khỏe bình an."

Có lẽ khi sinh nàng, thân thể ta khỏe mạnh, Ngọc Nhi nuôi dưỡng trắng trẻo bụ bẫm, hoạt bát hiếu động, ai thấy cũng yêu quý.

Ngôn Tín sáng sớm lưu luyến đi đương sai, xế trưa đã về rất sớm.

Trong doanh trại thường bốn phó tướng đã là nhiều, hắn đề bạt tới tám phó tướng xử lý công vụ, thậm chí bắt đầu làm việc cầm chừng, ngày ngày ở nhà bế con gái.

Nhiều người khuyên ta nhân lúc Ngôn Tín ngày ngày ở nhà, sớm mang th/ai đứa nữa. Nhưng hắn nhịn suốt nửa năm, đợi Ngọc Nhi nửa tuổi mới nóng lòng hành sự một lần. Nếu không phải hắn ngày đêm quanh quẩn trong nhà, thư phòng, luyện công phòng, bế con, hầu hạ nãi nãi, ta còn tưởng hắn ngoại tình.

Ta cũng từng hỏi Ngôn Tín, hắn nói thế nào?

"Nàng mang th/ai vất vả thế, đi đứng không vững, sinh con đ/au đến ngất đi. Ta đâu phải thú vật vô tình? Thân thể nàng chưa hồi phục đã chạm vào, lỡ nàng lại mang th/ai thì sao? Ta chẳng làm gì đã làm cha. Nếu ta không thương nàng, bắt nàng đẻ như heo nái, sợ thân thể nàng sớm suy kiệt mất.

Hãy dưỡng cho tốt, chúng ta không theo lệ 'ba năm hai đứa, năm năm ba con'. Vạn sự tùy duyên, ta có thể từ biên cương sống sót trở về, được đoàn tụ với nàng, lại còn có đứa con gái ngoan, thế là đủ rồi."

Ta nhìn hắn cười, cười đến nước mắt rơi.

Ta không biết nữ nhân khác cầu gì. Chỉ biết rõ điều ta mong, chẳng qua là có một người biết lạnh biết nóng, hiếu thuận, có trách nhiệm, có thể chống đỡ gia đình, che mưa chắn gió cho chúng ta.

Hắn có vài khuyết điểm ta có thể chấp nhận, vì ta không phủ nhận ưu điểm của hắn.

"A Nặc, A Nặc! Ngọc Nhi vừa gọi ta bằng cha rồi!"

Ngôn Tín bồng con, hớn hở bước đến. Dáng vẻ hắn dần hiện rõ, như thuở hắn còn trẻ.

Chưa từng thay đổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
4 Mất Nét Chương 10.
5 Chúc Thanh Sơn Chương 17
7 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
9 Tham Lam Chương 12
10 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
11 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lỡ Nuôi Trúc Mã Thành Vợ Mất Rồi

8
Từ nhỏ tôi đã muốn có một đứa em trai. Nhưng ba tôi đã thắt ống dẫn tinh, còn không cho mẹ tôi sinh với người khác. Thế là tôi chuyển mục tiêu sang trúc mã nhà bên cạnh. Du Phóng da trắng, mắt to, ngày nào cũng chạy theo sau tôi, mềm mềm dính dính gọi anh ơi. Tôi thích cậu ấy muốn chết. Làm anh trai của Du Phóng hơn mười năm, tôi trưởng thành rồi, lại muốn có một cô vợ. Du Phóng đang chơi game lập tức quay đầu lại, đôi mắt to long lanh nhìn tôi, muốn nói lại thôi. “Anh, mông anh ngứa thì gãi mông anh đi, gãi mông em làm gì?” Từ nhỏ tôi đã muốn có một đứa em trai, nhưng ba tôi đã thắt ống dẫn tinh. Mắt tôi đảo một vòng, lập tức nảy ra cách. Hôm sau, tôi tìm một anh đẹp trai ở bên ngoài, đưa tới trước mặt mẹ tôi. “Mẹ, ba lớn không sinh được, chú này sinh được. Mẹ với ba hai sinh cho con một đứa em trai đi.” Mẹ tôi che miệng cười. Ba tôi cầm gậy nổi giận. Tôi ôm mông khóc. Sau nhiều lần khóc lóc làm loạn không có kết quả, tôi chuyển ánh mắt sang trúc mã nhà bên cạnh.
Boys Love
Hiện đại
0
Sâu Nơi Người Sống Tình báo có thể công khai: Nguỵ nhân trưởng thành
Bí mật vỡ lở Chương 15
Thay Muội Gả Chương 18