Mẹ tôi kể hết mọi chuyện với người ngoài. Hôm nay tan làm, tôi chỉ buột miệng than thở một câu, bà ấy cũng mang kể với hàng xóm.

Kết quả là tôi bị kẻ x/ấu báo cáo, mất việc.

Bà ấy há hốc: 'Sao lại thế này, mẹ chỉ kể với vài người thôi mà'.

Bố tôi gi/ận dữ đ/ập bàn: 'Vài người? Không ngăn mày lại thì mày còn loan ra nước ngoài nữa à!'

1

Việc mẹ tôi hở miệng đã được cả nhà công nhận.

Bà ấy thích kể lể đủ thứ chuyện: xích mích gia đình, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, đến cả chiếc quần l/ót thủng của bố tôi cũng không tha.

Bố tôi đã cãi nhau với bà vô số lần, dặn dò chỉ nên tán gẫu chứ đừng tiết lộ chuyện riêng.

Bà luôn chối phắt: 'Mẹ đâu có, chỉ tán nhảm chút chuyện phiếm thôi'.

Nhưng hễ nhà xảy ra chuyện gì là chưa tối cả khu phố đã biết.

Tôi cực kỳ khó chịu với tính cách này của bà.

Nhưng đó là mẹ đẻ, biết làm sao được? Chỉ đành nhẫn nhịn.

Thế mà đề phòng mãi vẫn không tránh được họa.

Hôm nay về muộn, tôi buột miệng than về chuyện tăng ca.

Không ngờ một câu nói bâng quơ đó lại lọt vào tai mẹ.

Hôm sau đã nghe người ta xì xào sau lưng tôi hay càm ràm.

Thấy bất ổn, tôi về nhà tra hỏi bố mẹ.

Cả hai đều lắc đầu.

'Bố làm gì đi kể chuyện của con? Chuyện này lớn bé thế nào cũng xong, lỡ kẻ x/ấu lợi dụng thì toi đời' - Bố trả lời xong chợt nhớ ra điều gì, quay sang mẹ: 'Còn em? Em có nói gì bên ngoài không?'

'Tôi? Làm gì có!' - Mẹ phủ nhận gay gắt, bực tức vì bị nghi ngờ.

Nhớ lại tiền án của bà, tôi hỏi dò: 'Mẹ ơi, đây không phải chuyện đùa. Sếp đang đ/á/nh giá cao con, bà ấy về hưu thì con có cơ hội thăng tiến. Mẹ đừng phá con được không? Con van mẹ đó'.

Tôi nói nhỏ nhẹ vì biết chắc thủ phạm là bà.

Em trai đi học xa nhà, nhà chỉ còn ba bố con. Bố thì suốt ngày chạy đòi n/ợ công trình, chỉ có mẹ hay tán gẫu với hàng xóm.

Tôi khẩn thiết c/ầu x/in bà đừng bép xép nữa, thương cho công sức tăng ca của con.

Ai ngờ bà nổi đóa: 'Sao cứ khăng khăng đổ tội cho mẹ? Có chuyện gì x/ấu là các người đổ đầu mẹ! Mẹ ăn cơm hại đường à mà hở mồm? Suốt ngày nghi ngờ mẹ! Mẹ là tội phạm hay nô lệ nhà các người? Có khi chính con lỡ miệng không biết, sao cứ đổ thừa mẹ!'.

Bà gào thét đến đỏ mắt. Bố con tôi hoảng hốt xin lỗi rối rít.

Thấy chúng tôi thành khẩn, mẹ ng/uôi gi/ận nhưng bắt tôi thề: 'Con thề đi, thề sau này không vô cớ nghi ngờ mẹ nữa'.

Để bà vui, tôi đành giơ tay thề: 'Con thề, sau này có chuyện gì tuyệt đối không nghi ngờ mẹ trước. Bằng không trời tru đất diệt'.

'Thế mới đúng chứ!' - Mẹ cười tươi, vết chân chim đuôi mắt giãn ra.

Đang cười bỗng bà ngập ngừng: 'Nhưng... thật sự nghiêm trọng thế sao? Mấy câu xì xào thôi mà, sếp con hẹp hòi thế à?'

Tôi thở dài: 'Không phải hẹp hòi. Than thở tăng ca là chuyện nhỏ, nhưng giữ bí mật không xong thì lãnh đạo nào trọng dụng?'

Mẹ im bặt.

2

Tôi tưởng chuyện đã qua.

Dù sao sau một tuần cũng ng/uội dần.

Nhưng tôi đã quá chủ quan, đ/á/nh giá thấp sự đ/ộc á/c của con người.

Một ngày gần tan làm, nhóm nhận được tài liệu khẩn cần xử lý gấp.

Tôi phân công nhiệm vụ để mọi người cùng làm cho nhanh.

Ai ngờ sếp đột ngột bảo: 'Cần gì em tăng ca? Về đi'.

Giọng điệu chua ngoa khiến đồng nghiệp ngơ ngác nhìn sang.

Chưa kịp giải thích, sếp lại mỉa mai: 'Chị đâu dám bắt em làm thêm, biết đâu lại bị bịa chuyện sau lưng. À phải rồi, chị không ưa nhân viên lắm mồm'.

Nói rồi bà bỏ đi, để mặc tôi đứng ch/ôn chân giữa những ánh mắt tò mò.

X/ấu hổ và tủi nh/ục dâng trào, tôi muốn khóc mà không được.

Nh/ục nh/ã đã đành, bị chính người thân phản bội còn đ/au hơn.

Dặn đi dặn lại mà mẹ vẫn kể lể với người ngoài...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
5 Vợ Người Máy Chương 15
9 Nữ Đào Chương 11
12 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm