Ngộ Xuân Đường

Chương 6

12/06/2025 15:59

Thị nữ bưng th/uốc đến, vô ý làm đổ cả lên người ta.

Ta đành thay một bộ y phục khác rồi quay lại, thì thấy A nương đã uống th/uốc xong, ngủ thiếp đi.

Ta ngồi lặng lẽ bên giường suốt buổi chiều.

Chợt trong lòng thoáng động, ta lập tức rời đi, trở về vương phủ.

Vừa đến cửa phủ, thị vệ đã chặn lại, nghi hoặc hỏi:

"Vương phi chẳng phải vừa hồi phủ lúc giữa trưa sao? Khi nào lại đi ra ngoài?"

Một thị vệ khác vội nhắc:

"Đây là muội muội của vương phi mà."

Lòng ta liền sáng tỏ.

Triệu Ngọc Châu thừa lúc ta vắng mặt, lại một lần nữa thay ta làm Yến vương phi.

Ta hỏi:

"Lâm Hạnh có theo về cùng không?"

"Phải, có trở về cùng đấy." – thị vệ gật đầu.

Vậy thì đúng rồi.

Người trong phủ có thể không phân biệt được hai tỷ muội ta.

Nhưng họ chắc chắn nhận ra Lâm Hạnh – thị nữ thân cận mà vương phi mang theo từ nhà mẹ đẻ.

Nàng ta theo ai, thì người đó chính là vương phi.

20

Ta bước vào vương phủ.

Quả nhiên thấy Triệu Ngọc Châu và Lâm Hạnh.

Y phục nàng ta mặc giống hệt bộ ta đã mặc khi rời phủ sáng nay.

Ngay cả lối trang điểm cũng đã thay đổi, những chỗ khác biệt so với ta đều bị cố tình xóa bỏ.

Lúc đầu nàng ta chưa nhận ra ta, đang cúi đầu gảy đàn.

Mà người cầm sư dạy ta ngày trước, lúc này đang quỳ một bên dạy nàng.

Triệu Ngọc Châu chẳng phải vô cớ muốn học đàn.

Nàng ta là đang cố tình trở thành ta.

Lâm Hạnh thấy ta liền quát lớn:

"Vì sao không báo đã tự tiện vào?"

Triệu Ngọc Châu nghe tiếng ngẩng đầu, khẽ mỉm cười:

"Muội đến rồi à."

Rồi quay đầu trách Lâm Hạnh:

"Mắt ngươi m/ù rồi sao? Đây là muội muội ta đến thăm, nào cần thông báo?"

Lâm Hạnh liên tục nhận lỗi.

Ta điềm tĩnh nói với Triệu Ngọc Châu:

"Học thì cũng nên có đạo lý, sao không mang cho tiên sinh một chiếc ghế?"

"Ta thấy hắn dạy ta không chuyên tâm bằng dạy ngươi, nên để hắn quỳ vậy."

Ta lạnh giọng:

"Triệu Ngọc Châu, để người đứng dậy."

Tay nàng ta khựng lại, một dây đàn đ/ứt phựt.

Sau đó, nàng sai Lâm Hạnh mang ghế tới.

Cầm sư nhỏ giọng nói:

"Ta đi lấy cây đàn khác."

Khi ông đi ngang qua ta, chầm chậm ngẩng đầu, nhẹ nhàng gật đầu với ta.

Ta không nói gì, lặng lẽ rời đi.

Trên đường về, ta cúi xuống nhặt một viên đ/á.

Khóe mắt, khóe miệng đều bị xước da.

Mặt mũi lấm lem.

21

"A phụ, A nương!" – ta lảo đảo nhào vào lòng song thân.

"Ngọc… Ngọc Châu?" – phụ thân nghi hoặc nhìn ta – "Làm sao lại thành ra thế này?"

"Chính là con, con là Ngọc Châu!" – ta khóc lóc nức nở – "Cha mẹ c/ứu con, Xuân Đường không chịu trả lại vị trí vương phi cho con, còn sai thị vệ đá/nh đuổi con ra khỏi phủ."

Cha mẹ đ/au lòng khôn xiết.

"Xuân Đường sao lại to gan đến thế…" – phụ thân nghiến răng.

Ta khóc không ngừng, A nương vội ôm ta dỗ dành.

Phụ thân lập tức sai người đến vương phủ gọi “Xuân Đường” về.

Nửa canh giờ sau, người được đưa về.

Triệu Ngọc Châu vừa xuống kiệu, đã bị phụ thân m/ắng xối xả:

"Ngọc Châu tỷ tỷ ngươi lòng dạ hiền lành, thấy ngươi yêu mến Yến vương, mới nhường vị trí vương phi tạm thời. Nay ngươi chẳng những không chịu trả lại, còn chiếm làm của riêng!"

Triệu Ngọc Châu ngơ ngác.

Khi hoàn h/ồn, nàng ta vội chỉ vào ta đang thút thít:

"Nó nói bậy! Con mới là Ngọc Châu, nó là Xuân Đường!"

A nương ôm ta, nghiêm giọng:

"Bớt ngụy biện đi."

Lúc này Triệu Ngọc Châu mới thật sự cuống quýt:

"Cha mẹ! Nhìn kỹ lại đi, con thật là Ngọc Châu!"

Lâm Hạnh lập tức dẫn cầm sư tới, vội vàng nói:

"Lão gia, phu nhân, xin đừng nghe lời Xuân Đường tiểu thư, chi bằng hỏi người ngoài."

Nàng hỏi cầm sư:

"Người vừa dạy đàn, là Ngọc Châu tiểu thư, đúng không?"

"Cách đây vài năm, Hầu gia từng mời ta đến dạy đàn cho Ngọc Châu tiểu thư," – cầm sư chỉ về phía ta – "vào phủ rồi, người ta dạy chính là nàng."

Ông dừng lại một thoáng – "Còn hôm nay, là vương phi cho người mời ta."

Ông quả thực từng được mời đến dạy cho Ngọc Châu.

Nhưng suốt thời gian sau đó, người ông dạy là ta, điều đó là thật.

Mà hôm nay, người mời ông vào phủ chính là “vương phi” cũng là thật.

Triệu Ngọc Châu nghe ra mấu chốt, trợn mắt nhìn cầm sư:

"Ngay cả ngươi cũng theo phe Triệu Xuân Đường?"

"Đủ rồi!" – phụ thân hoàn toàn nổi gi/ận.

Ông chỉ vào Triệu Ngọc Châu:

"Nếu sớm biết ngươi vô đạo đến thế, chẳng thà đưa về quê tu thân dưỡng tính, hơn là ở đây gây sóng gió."

"Cha! Con không phải nàng, con không phải…" – chưa dứt lời, Triệu Ngọc Châu đã bị mấy bà tử bắt trói.

Vừa bị nhét vào xe ngựa, Tần Lâm Hoài đã đến.

Thấy cảnh hỗn lo/ạn trước mắt, chàng cau mày:

"Làm sao mà náo lo/ạn thế này?"

Phụ thân vội giải thích:

"Tiểu nữ Xuân Đường bất ngờ phát đi/ên, muốn xúc phạm vương phi, nay đã trói lại đưa đi."

Khi thấy xe ngựa chạy xa, Tần Lâm Hoài bỗng hỏi:

"Triệu gia có mấy người con gái nhỉ?"

"Hai… à không, một, chỉ một, chính là vương phi."

Tần Lâm Hoài gật đầu:

"Đã biết."

Chàng đi thẳng về phía ta:

"Sao mặt mày lấm lem vậy?"

"Ngã một cái." – ta đáp – "Sao chàng lại tới?"

"Ương Ương, ta đến đón nàng về nhà."

Nghe đến hai chữ “Ương Ương”, phụ mẫu ta lập tức nhìn sang, ánh mắt sững sờ.

Khi họ kịp hiểu ra, môi đã run lẩy bẩy.

Muốn bước ra ngăn xe ngựa, nhưng vì e dè Tần Lâm Hoài đứng đó, chỉ đành trơ mắt nhìn xe đưa Triệu Ngọc Châu đi xa.

22

Tần Lâm Hoài đang thoa th/uốc cho ta.

Ta nhìn chàng, chậm rãi nói:

"Ta là Triệu Xuân Đường, không phải Triệu Ngọc Châu."

Chàng thoáng khựng tay, rồi đưa tay vén lọn tóc tán lo/ạn sau tai ta, dịu dàng nói:

"Xuân Đường nhiều năm gảy đàn, đầu ngón tay có vết chai. Ngọc Châu thì không."

Ta gi/ật mình:

"Hôm đầu tiên ta đưa tay cho chàng, chàng đã biết rồi sao?"

"Biết."

"Chàng cũng biết ta biết đàn?"

Tần Lâm Hoài bước ra ngoài, khi trở về trong tay ôm một cây đàn.

"Hắn nói cây đàn cũ bị Triệu Ngọc Châu làm đ/ứt dây, nên mang đàn mới tới cho nàng."

Ta sững người:

"Chàng cũng quen tiên sinh sao?"

Tần Lâm Hoài mỉm cười:

"Nàng thật sự không nhớ ta sao?"

Lời chàng vừa dứt, những mảnh ký ức vụn vặt suốt bao năm dần dần ráp lại trong đầu ta.

Trong Tiểu viện Bích Đồng, ta cùng cầm sư đang nghiên c/ứu bản nhạc mới.

Một vài đoạn, ngay cả ông cũng thấy khó xử.

"Ta đi hỏi Ngọc Thanh." – Ông nói.

Vài lần như thế, ta lấy làm tò mò:

"Ngọc Thanh là ai vậy tiên sinh?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 Khỉ báo tang Chương 13
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Làm Vợ Anh Được Không?

Chương 13
Ở cô nhi viện, tôi ỷ mình đáng yêu nên ngày nào cũng bắt nạt Thẩm Dực Sùng. Cho đến ngày anh được gia đình hào môn giàu nhất tìm về nhận lại. Tôi nhìn thấy những dòng bình luận hiện lên trước mắt. 【Tên pháo hôi ngốc nghếch này không ngờ đúng không? Người mình bắt nạt hóa ra lại là cậu chủ thật của nhà giàu nhất. Ngày nào cũng sai nam chính công mang giày cho mình, chẳng lẽ chưa từng nghĩ sau này sẽ bị trả thù sao?】 【Thật ra còn chưa kịp bị nam chính trả thù thì cậu ấy đã chết sớm vì bị gia đình nhận nuôi phân biệt đối xử rồi.】 【Tiếc thật. Chỉ cần pháo hôi chịu làm thân với nam chính, ôm chặt đùi anh ấy thì kiểu gì nam chính cũng sẽ đưa cậu ấy về nhà. Nuôi thêm một đứa trẻ thì có đáng là bao.】 【Mấy người thật sự nghĩ nam chính sẽ vì pháo hôi mà mang cậu ấy đi à? Trước đây cậu ta bắt nạt nam chính dữ vậy, cho dù đúng là pháo hôi rất đáng yêu đi nữa.】 Tôi chẳng còn tâm trí để ý đến mối thù trước đây với Thẩm Dực Sùng. Nhân lúc anh còn đang thu dọn đồ đạc, tôi vội vàng ôm lấy cánh tay anh. "Anh ơi, em làm vợ anh nhé. Anh đưa em đi cùng được không?" Lúc ấy tôi hoàn toàn không hiểu "làm vợ" nghĩa là gì. Nhưng cuối cùng, Thẩm Dực Sùng thật sự đưa tôi đi cùng. Tôi thành công thay đổi số phận, bình an lớn lên. Nào ngờ một ngày, vừa hẹn hò với người khác trở về, tôi đã bị Thẩm Dực Sùng chặn trong nhà vệ sinh. "Chẳng phải em đã hứa sẽ làm vợ anh sao?" "Vậy bây giờ... em tính là gì?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Đỉa Thành Tinh Chương 12.
Sống Chung Chương 07