Hay có lẽ, vì người phải dọn dẹp đống đổ nát hết lần này đến lần khác không phải nó, nên nó không cảm thấy xót xa và vất vả chăng?
Hay có lẽ, vì bố nó hung dữ hơn tôi, nó không dám phản kháng, nên chỉ biết nịnh nọt ông ta mà b/ắt n/ạt tôi?
Tôi bước đến trước bàn ăn, nhìn xuống chồng mình: "Ly hôn đi. Những năm qua, tôi đã quá đủ với cuộc sống thế này rồi!"
Khung cảnh náo nhiệt bỗng chốc trở nên gượng gạo và tĩnh lặng vì tôi.
Chồng tôi là người nổi gi/ận đầu tiên, ông ta đ/ập vỡ chiếc cốc, định hất tung bàn ăn, nhưng sau khi nhìn thấy con dâu và cháu trai nhỏ, ông ta lớn tiếng quát tháo: "Bà già kia, làm cái trò gì thế, ngần này tuổi đầu rồi còn đòi ly hôn cái gì?"
Con trai cũng ngồi bên cạnh nói: "Mẹ, mẹ phát đi/ên gì thế? Cả nhà đang yên ấm vui vẻ, sao tự nhiên mẹ lại gây chuyện?"
Con dâu ôm lấy cháu trai nhỏ, ngồi bên cạnh làm người ngoài cuộc.
Tôi mỉm cười, cảm thấy bản thân mình những năm qua sống thật là thất bại.
"Hôm nay tôi sẽ ra ngoài ở khách sạn, ngày mai ông đi cùng tôi làm thủ tục ly hôn." Tôi không thèm để ý đến lời lẽ của họ, tiếp tục bày tỏ ý nguyện của mình.
Chồng tôi trừng mắt nhìn tôi: "Tôi không đồng ý! Bà là đàn bà con gái, cuộc sống tốt đẹp không muốn lại còn bày đặt ly hôn ở cái tuổi gần đất xa trời này, không sợ người ta chê cười con trai và thằng Tùng à!"
Con trai cũng hùa theo: "Đúng, bố nói đúng đấy. Hai người đều đã ngần này tuổi rồi, ly hôn thì người ngoài nhìn vào nhà mình thế nào? Mẹ không vì con thì cũng phải vì thằng Tùng chứ? Người ta sẽ nghĩ sao khi bà nội nó ngần này tuổi rồi còn gây sự ly hôn với ông nội? Con cũng không đồng ý chuyện mẹ ly hôn với bố!"
Thấy con trai đứng về phía mình, chồng tôi đắc ý lấy thêm một chiếc ly mới, tự rót cho mình đầy rư/ợu, nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ kh/inh bỉ.
Có một khoảnh khắc, tôi muốn lao lên cư/ớp lấy ly rư/ợu trong tay ông ta rồi hất thẳng vào mặt ông ta.
Con trai thấy ánh mắt tôi, dường như hiểu ý ngay lập tức, nó lại lên tiếng: "Mẹ, không phải vì bố hôm nay uống chút rư/ợu mà mẹ đòi ly hôn đấy chứ? Hầy, mẹ yên tâm, hôm nay con ở đây trông bố, bố uống xong con sẽ canh chừng bố.
Sau khi mẹ ăn xong bữa cơm này, không cần phải bận tâm gì nữa, mọi việc còn lại cứ để con lo. Chỉ cần mẹ không đòi ly hôn với bố nữa, con làm gì cũng được!"
Làm gì cũng được sao? Ha ha, con trai lúc nào cũng chỉ biết dùng miệng lưỡi để lừa dối tôi, không ai hiểu nó bằng tôi.
Tôi cười lạnh thành tiếng: "Con trai, con còn nhớ sinh nhật của mẹ là ngày bao nhiêu không?"
Con trai thoáng ngẩn người, miệng lẩm bẩm, không biết phải nói gì.
Phải rồi, nó không nhớ.
Kể từ khi nó kết hôn, nó đã không còn nhớ sinh nhật của tôi nữa.
Thực ra tôi cũng chẳng để tâm, chỉ là gần đây xảy ra một vài chuyện, cộng thêm những biểu hiện của họ tối nay, tôi đột nhiên không muốn nhẫn nhịn nữa.
Tôi không muốn phải nghĩ cho người khác, sống vì người khác nữa, tôi muốn sống cho chính mình một lần!
Ở cái tuổi 58 này, cái năm mà bác sĩ đã đưa ra thông báo b/ệnh tình nguy kịch, chỉ còn lại nửa năm cuộc đời, tôi muốn sống cho chính mình một lần!
3
Tôi bỏ mặc họ, không thèm đoái hoài, chuẩn bị đẩy cửa bước ra ngoài.
Cô con dâu vốn dĩ đang đứng ngoài cuộc liền kéo con trai chặn trước mặt tôi.
"Mẹ, có chuyện gì từ từ bàn bạc, người một nhà ai chẳng có lúc va chạm, chúng ta ngồi xuống giải quyết không phải là xong sao?"
Cách nói chuyện của con dâu vẫn như mọi khi, giọng điệu dịu dàng, mặt nở nụ cười. Sau đó, cô ta tiến lại gần tôi, hạ thấp giọng, ghé vào tai tôi nói: "Chẳng phải đã thỏa thuận là không nhắc đến chuyện ly hôn nữa rồi sao?"
Tôi lùi người ra xa khỏi cô con dâu: "Tôi đổi ý thì không được à? Sau khi tôi ly hôn, tốt nhất là không ai trong các người liên lạc với tôi nữa."
Cuộc hôn nhân này hôm nay nhất định phải chấm dứt, người trong cái nhà này, tôi không muốn dây dưa với bất kỳ ai nữa!
"Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy, cái gì mà không ai trong chúng con được liên lạc với mẹ nữa?"
Con trai nghe thấy lời tôi, đột ngột đứng dậy, cũng chạy đến chặn cửa: "Mẹ rốt cuộc là có ý gì? Còn nữa, mẹ đổi ý cái gì cơ?"
"Chính là nghĩa đen đấy, hiểu được thì hiểu, không hiểu được thì đi tra từ điển. Tránh ra, tôi muốn ra ngoài!"
Tôi đẩy chiếc vali về phía trước, ra hiệu cho nó nhường đường.
"Mẹ, mẹ không được đi!" Cô con dâu đột nhiên ôm lấy tôi, nước mắt rơi lã chã, tỏ vẻ như tình cảm với tôi sâu đậm lắm.
"Mẹ đi rồi thì Tùng Tùng phải làm sao? Chuyện xa xôi thì không nói, mai này thằng bé va chạm bị thương không ai chăm sóc thì sao? Chuyện trước mắt thôi, bữa sáng của thằng bé sau này ai lo? Mẹ chẳng lẽ nỡ lòng để Tùng Tùng cứ ăn mãi đồ ăn ngoài bẩn thỉu đó sao? Đến lúc thằng bé đổ b/ệnh, người đ/au lòng chẳng phải là mẹ sao?
"Nó là đứa cháu do một tay mẹ nuôi nấng, là cháu nội bảo bối của mẹ mà! Mẹ chắc chắn sẽ không nỡ lòng nào đúng không?"
Hai câu nói này của con dâu khiến tôi cảm thấy vô cùng nực cười, khóe miệng tôi không khỏi nhếch lên.
Con dâu thấy tôi lộ vẻ cười, lại tiếp tục tấn công.
"Mẹ cũng nghĩ giống con đúng không?
"Hơn nữa, con và con trai mẹ cũng không thể thiếu mẹ được! Nếu không phải mẹ thường xuyên qua giúp chúng con dọn dẹp, thì với tính cách lười biếng của chồng con, nhà chúng ta đã bẩn thỉu như cái nhà vệ sinh rồi, làm sao mà mẹ đẻ con mỗi lần đến thăm nhà lại khen anh ấy là người chăm chỉ, tháo vát được chứ.
"Mẹ không biết đâu, mẹ con đã không ít lần bảo con phải học tập chồng con đấy, bà ấy thường xuyên khoe với hàng xóm trong khu nhà bà ấy là mẹ đã sinh được một người con trai tốt thế nào!"
Nói đến đây, con dâu liếc nhìn người con trai đang cười đắc ý, rồi lại ghé sát tôi nói:
"Thực ra mẹ con không biết, tất cả đều là mẹ giúp làm, vậy mà anh ấy lại được tiếng thơm.
"Nhưng con biết, khen con trai mẹ cũng bằng như khen mẹ, chắc chắn mẹ cũng thấy vui mà.
"Ngoài ra..."
"Cô còn nói đủ chưa? Có thể ngậm miệng lại không?" Tôi thực sự không muốn xem màn kịch của cô ta nữa, cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây thêm nữa.
Nghe xong lời tôi, con dâu kinh ngạc nhìn tôi, như thể đây là lần đầu tiên cô ta biết tôi vậy.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy tôi nổi gi/ận bao giờ à? Cái gì gọi là Tùng Tùng phải làm sao? Cô không phải mẹ nó à? Chuyện của nó thì liên quan gì đến tôi? Còn cái gì gọi là cô và con trai tôi không thể thiếu tôi? Hai người đều đã ngoài ba mươi rồi, vẫn chưa cai sữa à?
"Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của cô ra khỏi người tôi!
"Diễn vở kịch người tốt ngần ấy năm, cô không thấy phiền, tôi cũng thấy ngán đến tận cổ rồi!"