Hai tên tóc vàng và trọc đầu dẫn chúng tôi đến tầng một của tòa nhà xa nhất về phía bắc.
Không hiểu chúng mắc điện từ đâu, mấy bóng đèn vàng ố treo lủng lẳng trên trần nhà tỏa ánh sáng mờ ảo. Dọc bức tường bê tông kê một dãy ghế sofa, phía trước còn đặt bàn trà gỗ. Trong phòng thoang thoảng mùi nước tiểu khiến người ta nhăn mặt.
Phải công nhận tên trọc đầu chọn địa điểm khá hiểm. Chốn m/a q/uỷ này gần như không có bóng người, hễ nhắc đến ai cũng kh/iếp s/ợ, coi như vùng cấm địa. Nếu tôi và Tống Phi Phi ch*t ở đây, chắc đến lúc th/ối r/ữa cũng chẳng ai phát hiện. À không, Tống Phi Phi con nhà giàu có m/ua bảo hiểm. Có khi vừa tắt thở đã bị phát hiện ngay.
Tên trọc đầu ngồi phịch xuống sofa thở phào: "Trương Bân, đi l/ột đồ hai c/on m/ẹ chúng nó đi, đỡ phải sinh chuyện lúc sau."
***
27.
Tôi và Tống Phi Phi vốn chẳng rời pháp khí bùa chú. Nhưng trong nhà đã có sao x/ấu, vận đen của nó làm suy yếu linh lực pháp khí. Chúng tôi đặc biệt cất kỹ bùa chú, ki/ếm gỗ đào... trong biệt thự giữa trung tâm thành phố của Tống Phi Phi. Giờ trên người ngoài con d/ao găm nhỏ chẳng có thứ gì khác.
"Trương Bân! Còn đứng hình làm gì nữa?!" Tên trọc đầu cầm sú/ng gằn giọng: "Mau lên! Chậm là sinh biến!"
Thì ra tên tóc xanh này tên Trương Bân. Hắn... cũng họ Trương. Có thứ gì đó lướt nhanh trong đầu tôi. Tôi chăm chú nhìn khuôn mặt xanh xao g/ầy guộc của hắn, càng nhìn càng thấy quen.
"Anh là anh trai của Trương Hiểu Hiểu - con m/a nữ đó!"
"C/âm mồm!" Mặt Trương Bân đột nhiên biến sắc, đôi mắt híp trợn trừng: "Mày có tư cách gì nhắc đến em gái tao!"
Thì ra tất cả đều do hai anh em hắn dàn dựng? "Mấy tên tóc vàng ch*t cũng do anh làm đúng không?" Tôi hỏi: "Anh đã bảo chúng m/ua thứ gì ở chợ âm?"
Tôi nhớ trước khi vào chợ âm, Trương Bân đeo một sợi dây chuyền vàng không dày lắm. Lúc ra khỏi đó, dây chuyền đã biến mất. Đồ của lũ tóc vàng chắc dùng sợi dây đó m/ua được.
Trương Bân cười khẽ, cúi người nhặt cây gậy bóng chày để gần đó: "Khá lắm, Lục Linh Châu. N/ão mày cũng không đến nỗi ng/u lắm."
***
28.
Tên trọc đầu ngẩn người hồi lâu mới hiểu mình bị Trương Bân lừa: "Trương Bân! Mày dám lừa bố!" Hắn gi/ận dữ chĩa sú/ng về phía Trương Bân, mắt như phun lửa: "Bố đối xử với mày không bạc, mày dám phản bội!"
Tống Phi Phi nghe hiểu chuyện cũng tức gi/ận: "Mày bị đi/ên à? Băng đảng của tên trọc này là Long Hổ Bang đúng không? Bọn cho v/ay nặng lãi năm đó? Em gái mày t/ự s*t là do chúng nó hại, liên quan gì đến bọn tao!"
Tôi không nói gì, lén liếc nhìn khẩu sú/ng. Giờ tôi đã biết lũ tóc vàng ch*t thế nào. Khẩu sú/ng này là Vật Oán - thứ người đầy oán niệm dùng để t/ự s*t. Sau khi ch*t, h/ồn m/a sẽ bám vào vật này cho đến khi tìm được người thế mạng mới xuống địa phủ.
Vì thế, viên đạn từ khẩu sú/ng này chỉ b/ắn trúng người cầm nó. Đó cũng là lý do Trương Bân bỏ ngoài tai lời tên trọc đầu. Hắn chỉ chằm chằm Tống Phi Phi, ánh mắt đ/ộc á/c như rắn đ/ộc: "Tốt... tốt lắm! Lục Linh Châu, mày cũng quên rồi phải không? Quên mình đã hại ch*t em gái tao thế nào?!"
Tên trọc đầu thấy mình cầm sú/ng mà không ai thèm để ý, gi/ận đi/ên người: "Đ** mẹ! Tìm ch*t à?!"
Đoàng!
Trước khi bóp cò, hắn giẫm phải chai bia văng người về phía trước. Khi ngã, tay hắn loạng choạng trên không. Viên đạn xuyên thẳng qua thái dương. M/áu cùng chất n/ão b/ắn tung tóe trước mặt tôi.
***
29.
Tống Phi Phi hít một hơi lạnh, nhưng Trương Bân thậm chí chẳng thèm ngoảnh lại. Hắn chăm chú nhìn tôi như muốn tìm ki/ếm thứ gì trên khuôn mặt tôi: "Lục Linh Châu! Mày nói đi! Mày cũng không nhớ em gái tao sao?!"
Tôi nhìn thẳng vào hắn: "Tôi nhớ."
Đến giờ, tôi đã hoàn toàn nhớ ra.
Hai năm trước, tôi thấy một cô gái trên phố, trên mặt phủ đầy khí đen. Tôi gọi cô ấy lại, khuyên đừng v/ay tiền người khác kẻo mất mạng. Cô gái mỉa mai lời tôi. Tôi tặng cô ấy tấm bùa hộ mệnh, cô ta x/é nát trước mặt tôi ném vào thùng rác: "Đồ l/ừa đ/ảo! Tránh xa tao ra!"
Cô gái đó chính là Trương Hiểu Hiểu.
Mỗi người đều có số phận và nhân quả riêng. Thấy thái độ cương quyết của cô, lại thêm tôi đang bận việc khác nên không ép buộc thêm.
"A!" Nghe tôi kể xong, Trương Bân dùng gậy bóng chày đ/ập đi/ên cuồ/ng vào tường bê tông: "Chính là mày! Mày đã gi*t em tao! Lúc đó mày rõ ràng có thể c/ứu nó! Thấy ch*t không c/ứu, mày đáng phải ch*t cùng nó!"
Tống Phi Phi nghe mà há hốc: "Mày đi/ên thật rồi! Cái này cũng đổ lỗi cho Linh Châu? V/ay mạng là em gái mày tự ý, bùa chú là nó tự tay x/é. Liên quan gì đến bọn tao? Lời hay khó khuyên được kẻ đáng ch*t, mày..."
Trương Bân vung gậy lao về phía Tống Phi Phi khiến tôi toát mồ hôi lạnh.
***
30.
Tống Phi Phi nhanh nhẹn né sang bên, quên mất hai tay chúng tôi đang bị trói chung. Cô chạy khiến tôi lao thẳng vào cây gậy của Trương Bân. Tôi đ/á bay Trương Bân nhưng cũng mất thăng bằng, kéo Tống Phi Phi lăn xuống đất.
Chẳng biết ai đặt mấy viên gạch vỡ dưới đất. Chúng tôi rơi đúng vào đống gạch, đ/au đến mức hồi lâu không cựa quậy được.
Trương Bân ôm ng/ực đứng dậy, bỗng cười quái dị: "Lục Linh Châu, đoán xem tao chuẩn bị gì cho mày?"
Hắn vừa nói vừa lôi từ sau sofa một bao tải. Trong túi là chiếc lồng sắt cao quá nửa người. Bên trong nằm con mèo đen to như chó ngao, lông đen bóng, một mắt xám một mắt đen. Thấy chúng tôi, con mèo đứng phắt dậy vẫy đuôi đi vòng trong lồng.
Đây là... Cửu Dương Miêu!
Tà thuật sư thời xưa nuôi loại mèo q/uỷ này để gi*t người. Chúng được cho ăn thịt người sống, sau khi ăn đủ chín người sẽ thành hình. Tính tình hung bạo, sức mạnh ngang hổ báo, đặc biệt thích ăn thịt người.