Tôi gật đầu, nước mắt lưng tròng. Vừa chìm xuống đáy vừa giải thích: "Năm sáu tuổi... từng bị kẹp một lần ục ục...".

Thuở nhỏ tôi da trắng dễ thương, được chọn làm diễn viên nhí. Ngoài quay phim, bố không cho tôi ra ngoài. Có lần định trốn chơi, nào ngờ bố đóng cửa quá nhanh kẹp trúng đầu. Nằm việt mấy ngày. Tỉnh dậy thấy bố mừng rỡ: "May mà mặt không sao, còn quảng cáo được".

Trước khi ngất đi, hình như tôi nghe tiếng t/át đôm đốp.

Mặc D/ao thở dài bên Lao Trạch: "Ta đúng là tội đồ".

Trong đầu vang lên giọng Hệ Thống đ/ứt quãng: "Sao cậu rơi vào đó xong tín hiệu lại mất! Ch*t chắc rồi, Giao Nhân có ch*t đuối không?".

Uống no bụng mới biết chất lỏng trong Lao Trạch là rư/ợu. Mặc D/ao thấy tôi chìm sâu, định nhảy xuống vớt. Nhưng Lao Trạch với Khổng Tước như rư/ợu hùng hoàng với rắn. Bản năng ngăn nàng tiến lại.

Rư/ợu vào người hóa thành hơi nóng, má tôi ửng đào. Đuôi giao hiện ra. Môi tôi hé mở, ngộp thở trong men rư/ợu ngút trời. Mọi giác quan mờ nhạt như qua lớp sương trắng.

Trước khi ngạt thở, có vật mềm mại áp vào môi - mát lạnh truyền linh khí. Eo tôi bị đôi tay lớn siết ch/ặt, móng rồng đen đ/è lên đuôi cá r/un r/ẩy.

Doãn Uyên.

Hắn tạo bong bóng cách ly rư/ợu. Trong quả cầu nước, vòng tay ôm lấy tôi. Về sau tôi mới biết, "chuyện giang hồ" hệ thống nhắc đến chính là Hợp Hoan đạo.

Truyền linh khí hồi lâu, Doãn Uyên buông ra. Mắt đen ngời d/ục v/ọng, giọng khàn khàn: "Cô s/ay rư/ợu này, còn nhận ra ta không?".

Đồng thời, Hệ Thống đ/ứt quãng vang lên: "Đồ nghiện rư/ợu tỉnh lại đi!".

Mắt tôi đỏ hoe, không biết vì rư/ợu hay Doãn Uyên quá mạnh bạo. Ngơ ngác nhìn hắn. Nửa trên người hắn là người, nửa dưới là đuôi rồng, vẻ đẹp hoang dã. Trên trán mọc sừng rồng chưa hoàn chỉnh - ngắn tròn như nai non.

Tôi với tay chạm vào. Doãn Uyên né tránh: "Đừng đụng, x/ấu lắm". Hắn không biết mình có thật hóa rồng không, cha rồng mẹ rắn. Khổ luyện mãi mới mọc sừng quái dị.

Men say khiến tôi táo bạo, cố sờ sừng hắn: "Không x/ấu, dễ thương mà". Nhớ lúc nãy hắn hỏi nhận ra không, tôi thì thào bên tai: "Như hắn vậy - Viên Viên".

Chưa dứt lời, nụ hôn của Doãn Uyên đã ập xuống. Lưỡi mát lạnh mút tai tôi, luồn dọc má đến môi. Lông mi ướt đẫm, nước mắt hóa ngọc trắng. Doãn Uyên ngậm viên ngọc đưa vào miệng tôi. Hạt châu lấp ló trong môi đỏ.

Suýt nuốt mấy lần, đều bị hắn dùng lưỡi lôi ra. Hắn quá hung mãnh, tôi chống tay lên ngựk - chạm phải vảy hộ tâm. Nửa thân trên hắn trần trụi. Mắt mờ lệ, thoáng thấy hai mảnh vảy đỏ. Tôi lắc đầu - chắc say quá sinh ảo giác.

Tỉnh dậy trong giường sò Long Cốc. Doãn Uyên đi tu luyện. Hệ Thống báo tin vui: "Cốt truyện 2 đạt điểm tối đa! +30 điểm! Làm thêm 2 nhiệm vụ nữa, trên 40 điểm là về được quê hương rồi!".

Tôi mừng rỡ: "Có phải cứ nhảy Lao Trạch là được điểm không?".

"Không, hôm qua cậu rơi xuống, tình cảm nam chủ tăng vọt. Bảng hiển thị đạt mục tiêu, thúc đẩy tình cảm nên được cộng điểm".

Hệ Thống giải thích: Lúc tôi rơi xuống mất tín hiệu, Doãn Uyên tìm Mặc D/ao cũng nhào xuống. "Rồng chắc mắt kém, Mặc D/ao đứng ngay bờ mà không thấy, cứ lao xuống nước. Hóa ra hắn không tìm nàng ấy - mà tìm cậu! Sợ con tin chạy mất! Tau dùng th/uốc khóa cảm giác ngay. Giờ còn đ/au không?".

Tôi vặn vai cười: "Thật sự không đ/au!". Hệ Thống phấn khích: "Về xong muốn gì cứ nói, tau hơi bị giàu". Tôi ấp úng: "Muốn... muốn...". "Cứ nói đi!". Tôi hét: "Không dám đâu!". Giọng hệ thống cười khúc khích: "Vậy về cùng đá/nh bài nhé".

Mặc D/ao hối hả tìm tôi. Tưởng bị m/ắng, nào ngờ nàng nắm tay tôi: "Cưng ơi, cậu làm host ở đây bao lâu rồi?".

Tôi lúng túng hỏi ý hệ thống. Hệ Thống nghiến răng: "Vừa gặp đã gọi 'cưng' lại nắm tay, cậu không địch nổi đâu. Đừng lộ thân phận". Tôi xoa xoa ngón áp út: "Tôi... không phải".

Mặc D/ao xoa đầu tôi: "Trời ơi, tôi gặp toàn cao thủ nói dối. Cho mượn hết tâm nhãn cũng thành số âm. Hôm qua cậu cố ý rơi xuống để bảo vệ tôi đúng không?". Nàng nói mình xuyên qua tháng trước, tên thật là Mạc D/ao...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm