Tôi bị sốt, 39 độ, suýt nữa là gặp bà cố. Tôi còn ngốc nghếch nghĩ rằng nỗi buồn khiến mình mất khả năng hấp thụ dinh dưỡng.

Anh Tiểu Bắc công việc quá bận nên phải quay lại, dạo này anh ấy đang mở rộng kinh doanh. Tôi không muốn nói với bố mẹ để họ lo lắng, nghĩ rằng truyền nước xong là có thể về nhà.

Truyền nước xong đúng là về được nhà, nhưng đường phố lúc 11 giờ đêm đầu thu thật lạnh lẽo. Tôi hơi đói, nhưng cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần b/ệnh viện chẳng có cháo nóng. Đành m/ua ít gạo và trứng vịt muối, về tự nấu.

Về đến nhà, lôi cái nồi áp suất điện trúng thưởng lần trước ra, làm theo hướng dẫn sử dụng từng bước một.

Anh Đại Hiên gọi điện đến:

"Con bé, đang ở đâu đấy? Nghe Tiểu Bắc nói em b/ệnh, không sao chứ?"

"Không sao anh Đại Hiên ơi, em chỉ bị viêm phế quản tái phát thôi, em đang tự nấu cháo đây."

"Ơ, em biết nấu cháo à?"

Thật ra tôi không biết, nếu không nhờ anh nhắc thì tôi đâu biết nồi mới phải đun sôi nước trước để khử mùi dầu máy.

Cuối cùng, một nồi cháo trắng cũng hoàn thành nhờ sự trợ giúp của anh Đại Hiên, anh ấy nhìn tôi qua video mà ngập ngừng.

"Anh muốn nói gì thì nói đi."

"Bao nhiêu năm nay em sống thế nào? Sao lại không biết nấu nướng tí nào?"

"Sau khi tốt nghiệp em chưa từng nấu ăn, không thì công ty có cơm, không thì gọi đồ ăn, thậm chí còn có Chu Mặc."

Nói đến đây, tôi muốn tự t/át mình một cái, sao lại nhớ đến thằng khốn đó. Ban đầu tôi đâu phải không biết nấu, chỉ là nấu không ngon, sau đó Chu Mặc ôm hết việc bếp núc, không cho tôi đụng tay vào. Đến khi hắn bỏ đi, tôi mới nhận ra mình như cá mất nước.

Hai năm sau khi chia tay, viên đạn hắn b/ắn ra trúng ngay giữa trán. May là tôi đã trưởng thành, tôi không khóc.

Tôi nhét từng muỗng cháo trắng dẻo thơm vào miệng, trộn với trứng vịt muối chảy dầu, ngon tuyệt.

Anh Đại Hiên thấy tôi ăn toát hết mồ hôi, cũng yên tâm phần nào, dặn tôi nghỉ sớm:

"Con bé, không sao đâu, tất cả đã qua rồi, ít nhất anh cũng dạy em nấu cháo trắng rồi đấy."

"Anh à, nói thật nếu không có anh, liệu em có tự lên mạng tra được không?"

"Ơ, người bình thường nấu cháo trắng đâu cần lên mạng tra."

Tôi cúp máy, tôi đang b/ệnh, không thể tiếp xúc với thứ bẩn thỉu.

11

Sau hôm đó, tôi và anh Đại Hiên trở nên thân thiết hơn. Anh Đại Hiên bên tôi cũng không còn giữ kẽ. Ít nhất khi gặp nhau anh có thể mặc áo thun trắng thay vì áo sơ mi trắng.

"Thật ra anh khá phiền em, chủ yếu là không nỡ từ chối mặt mũi anh trai em."

"Em làm gì anh vậy?"

"Chẳng phải mẹ anh thích em sao? Bà đã để ý em từ hồi em học cấp hai. Đến lúc em yêu đương hồi đại học bà vẫn không buông, lén lút tiếp cận mẹ em để xoay chuyển tình thế. Giờ em chia tay, liên quan đến phân chia tài sản, mẹ anh lại vội vàng bảo anh đến gần em. Anh đ/au đầu muốn ch*t luôn." "Này, này, này, mấy chuyện này đâu liên quan gì đến nhà em, bố em có đưa tiền cho anh đâu."

"Ừ, đúng rồi, còn đưa nhiều hơn nữa."

"Suy nghĩ của người lớn tuổi đâu phải chúng ta thay đổi được, anh không quan tâm là được. Nói như em đang theo đuổi anh vậy."

"Anh đâu nói em theo đuổi anh, anh chỉ thấy hai đứa không hợp. Anh bận việc thế này, thật sự không có thời gian chăm sóc em. Còn cái tình cũ của em mà lại gây chuyện trên đầu em, nếu em không phản kháng thì anh muốn kiện giúp luôn đấy."

"Em cũng đâu nói thích anh, anh Đại Hiên à, anh tuy thành đạt, có nhà, có xe, nhưng anh già rồi. Mặt không chăm sóc, vừa bóng nhờn lỗ chân lông lại to, con trai bây giờ ai chẳng đắp mặt nạ. Dù anh cao 1m85, nhưng anh m/ập, anh cũng không tập thể dục, nhìn cái eo anh to thế kia. Hơn nữ anh còn bận rộn, cô gái nào thèm để ý, huống chi là em - hoa khôi của trường."

Cuộc đối thoại của hai đứa khiến Cố Tiểu Bắc ngơ ngác: "Trước khi nghe hai đứa nói chuyện, anh tưởng hai đứa đều là nam nữ chất lượng cao của nhân loại, nghe xong thì thấy các em đáng đời ế. Bản thân không hoàn hảo còn kén cá chọn canh, đáng đời nhà sốt ruột."

"Anh à, thế chị dâu tương lai của em đâu?"

"Anh chưa gặp được thôi, gặp được rồi, anh tuyệt đối không gây chuyện, cô ấy nói gì anh nghe nấy."

12

Lúc rảnh, buổi tụ tập ba đứa chúng tôi ngày càng nhiều. Cũng nhờ Chu Mặc tạo cơ hội, bàn bạc cách an ủi tôi và trả th/ù thằng khốn, vừa nói vừa ăn lẩu hương vị quê nhà, vui vẻ hết cỡ.

Mưu kế của hai người tôi đều không dùng, nhiều chuyện mệt mỏi làm gì.

Tôi đăng một bài viết trên mạng nội bộ trường: "Người tình cũ đúng chuẩn, nên ch*t trong thế giới của đối phương".

Chân thành chính là vũ khí tối thượng, bài viết này từ trang web trường vốn đã biến mất lại nổi lên trên Weibo, rồi được các blogger video ngắn phân tích rộng rãi. Bài này tôi viết trước ngày bị sốt, với sự phẫn uất và đ/au buồn, giãi bày nỗi oan ức vô tận. Tưởng chừng là chỉ trích, nhưng thực chất đã điểm lại ký ức bảy năm của hai người, viết rất kỹ về cái gọi là chia tay trong hòa bình của Chu Mặc.

Viết về chia tay không chỉ đơn thuần là chia tay, bạn phải viết về việc sau chia tay nhìn cả phòng đồ của anh ta mà hoang mang. Phải viết về nỗi bâng khuâng khi vô tình thấy lời nhắc ghi chú điện thoại về chuyến du lịch hai người từng dự định. Phải viết về sự bối rối khi xử lý từng việc đã đặt cọc nhưng không thể thực hiện.

Chia tay không phải chỉ cần mấp máy môi, rồi bạn rút lui.

Tôi yêu bạn, tôi sẵn sàng ở lại trong xoáy nước đó, sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, nghiêm túc từ biệt mối tình này.

Nhưng không có nghĩa, tôi sẽ vì bạn mà nhảy vào đó lần nữa.

Tôi thừa nhận sự bối rối và đi/ên lo/ạn của mình trong xoáy nước, bởi giờ tôi đã đủ khả năng đối mặt với cuộc đời tốt hơn.

Viên đạn bay một lúc, lại trúng ngay giữa trán.

Mạng nội bộ trường gần như đã bị mọi người lãng quên, nhưng trên đó vẫn còn tuổi thanh xuân khó quên của chúng tôi. Bài viết được một hai người lên đó hoài niệm thanh xuân nhìn thấy, cũng bị những người nổi tiếng muốn khai quật chuyện này để thu hút chú ý phát hiện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7