Phòng Có Cầu Ắt Có Ứng

Chương 2

09/06/2025 19:23

「Hoàn hảo, và không cần cảm ơn đâu."

Tôi: ......

Tôi thở dài như sợi khói: "Bà đọc hiểu giỏi thật đấy."

Cuối cùng, trước màn "ngoẹo đầu đáng yêu" của Kim Điêu, tôi đành đầu hàng, giữ nó lại và đặt tên là "Kim Xâm Xâm".

Mấy ngày tiếp theo, tôi chìm đắm trong việc trang hoàng nhà cửa.

Cái lều cỏ rá/ch nát biến thành tứ hợp viện cổ kính với đầy đủ nội thất gỗ trầm hương.

Khu vườn um tùm cỏ dại giờ đã hóa thành tiểu đình các, cầu nhỏ suối chảy đầy đủ tiện nghi.

Đồng thời, tôi cũng học thêm đạo thuật trận pháp, võ thuật cận chiến để tự vệ.

Tôi không tin lũ người hèn hạ họ Bạch sẽ buông tha, phải tự bảo vệ mình thôi.

Hơn nữa, đời nào lại có kẻ tin rằng làm việc x/ấu mà không bị báo ứng?

Tôi đâu phải hoa sen trắng thánh thiện!

Đúng lúc tôi dọn dẹp xong xuôi, một đoàn người ầm ầm kéo đến trước cổng.

5

"Chúng ta có nhầm chỗ không?"

"Bạch tổng nói bên cạnh là cái lều cỏ mà."

"Đây lại là tứ hợp viện sang trọng đắt đỏ."

"Thôi kệ, đằng sau còn cả đống ngôi sao đang chờ, toàn những nhân vật không dễ chọc đâu."

Tôi nhíu mày: Bạch tổng? Bạch Điệp lại giở trò gì đây?!

Căn lều cỏ hiển thị camera ẩn bên ngoài.

Hai gã đàn ông trung niên mắt láo liên - một tên râu nhỏ, một tên lông mày hình chữ bát - đang thập thò ngoài đó.

Qua hội thoại, tôi hiểu ra sự tình.

Hóa ra, công ty con của Bạch Điệp vừa bám được vào tập đoàn giải trí hàng đầu Lạc Xuyên.

Hai bên hợp tác sản xuất gameshow thực tế livestream, mời toàn sao đình đám.

Nội dung chương trình là trở về với thiên nhiên, để nghệ sĩ tự trải nghiệm đời sống mộc mạc.

Bạch Điệp cố ý m/ua mảnh đất cạnh lều cỏ, bố trí tâm phúc đến đây nhằm đ/á/nh th/uốc mê tôi, đưa vào phòng nam diễn viên đế Lạc Xuyên để dàn cảnh "tự nguyện hiến thân".

Đồng thời phát sóng trực tiếp toàn quốc để bôi nhọ tôi.

Mục đích là dồn tôi vào đường cùng.

Tôi gi/ật giật khóe miệng:

Không phục ai, chỉ phục mày.

Đúng là đ/ộc á/c không cùng!

Nhưng cũng cho tao cơ hội, khỏi phải đi tìm các người tính sổ!

6

Chiều hôm đó, chương trình lên sóng.

Dàn sao hạng A quả nhiên có sức hút, rating cao chót vót.

Bất ngờ thay, Lạc Xuyên cùng diễn viên Đặng Lỗi, tiểu hoa đ/á/nh Vương Vận Dung đến gõ cổng viện tôi:

"Xin chào? Có ai ở nhà không?"

"Chúng tôi là hàng xóm bên cạnh."

"Qua làm quen chút ạ."

Liếc camera đang quay phía sau, tôi x/á/c định mấy người này không thuộc phe địch.

Tôi lười nhác đáp: "Mời vào."

Đoàn người lần lượt vào sân, nhiếp ảnh cũng theo chân.

Kim Xâm Xâm khó chịu vẫy cánh, móng vuốt sắc nhọn cào xước sân.

Mấy ngôi sao chưa từng thấy đại bàng hoang dã, lại thấy không xích sắt, đứng ch*t trân sợ nó biểu diễn "săn mồi" sống.

Tôi ngồi uống trà dưới mái hiên:

"Kim Xâm Xâm, đừng thất lễ."

"Mời khách vào đi."

Livestream bùng n/ổ:

[Cái gì đây? Đại bàng vàng?]

[Phải do đoàn làm phim dàn dựng không?]

[Không giống, chắc gặp hàng xóm đặc biệt thôi.]

[Chỉ mình tôi thấy chị hàng xóm xinh quá không?]

[Haha đẹp thì đẹp mà đặt tên Kim Xâm Xâm cho đại bàng nghe hài vl!]

[Khoan đã... mấy người thấy Lạc Xuyên đi mãi chưa tới cửa không?]

[Trời ơi nổi da gà!]

[M/a đưa lối?!]

Tôi vỗ trán:

Quên mất!

Trước đó vì an toàn, tôi bố trí trận pháp trong sân. Phòng chó, phòng tr/ộm, phòng Bạch Điệp.

Lạc Xuyên hẳn bị trận pháp ngăn lại.

Nghĩ vậy, tôi vội đứng dậy ra đón:

"Đứng yên đấy!"

"Tôi ra dẫn đường!"

Lạc Xuyên nhóm người ngoan ngoãn đứng im.

Tôi dẫn họ vào trong.

Đặng Lỗi tính tình hoạt bát hỏi ngay:

"Hàng xóm ơi, đây là bệ/nh gì? M/a trận à?"

Tôi đảo mắt:

"Chỉ là trận đ/á thông thường thôi."

"Giữa ban ngày ban mặt m/a q/uỷ gì."

Đặng Lỗi há hốc:

"Hàng xóm... hàng xóm tôi là đại sư?!"

7

Tôi buông lời lạnh nhạt:

"Đừng gọi thế."

"Tôi không phải hàng xóm tốt."

"Huống chi tôi với đoàn các người có th/ù."

"Đừng có thân thiết vô duyên, có gì nói thẳng đi."

Cả đám sững sờ.

Vương Vận Dung mắt sáng rực như đèn pin:

"Chị đợi em xách ghế ra ngồi hàng đầu!"

Tôi: ......

Trước ánh mắt hiếu kỳ của mọi người, tôi đành giải thích:

"Cái công ty giải trí hợp tác với các người."

"Không phải của họ Bạch sao?"

"Bạch Điệp là mẹ kế của tôi, mối th/ù không đội trời chung."

Lạc Xuyên nghi hoặc:

"Bạch Điệp là ai?"

"Có tiếng hay có quyền thế?"

"Hình như tôi chưa nghe danh."

Đặng Lỗi thở dài:

"Là cái tổng giám đốc công ty nhỏ xíu năn nỉ ỉ ôi hợp tác với Lạc Xuyên tập đoàn đó."

"Lần trước con gái bả còn tỏ tình công khai với anh, kết quả anh ói ngay tại chỗ."

Tôi nhịn cười không nổi.

Bạch Điệp tưởng mình lên hương, nào ngờ chẳng ai thèm để ý.

Không muốn nói thêm, tôi để mặc khán giả và đoàn người suy diễn.

Lạc Xuyên nhớ ra việc chính:

"Xin hỏi xưng hô thế nào?"

"Dư Lạc Lạc."

"Cô Dư, nhà cô có trâu hay la để chở đồ nặng không?"

"Vì yêu cầu chương trình, chúng tôi không được dùng xe."

"Nên muốn mượn tạm vận chuyển đồ đạc."

Tôi chưa kịp đáp, Kim Xâm Xâm đã gào lên phản đối.

Lạc Xuyên ngập ngừng:

"Trừ đại bàng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sếp Phân Hóa Thành Enigma

Chương 21
Ông chủ lạnh lùng, vốn là Alpha, sau lần phân hóa thứ hai đã trở thành Enigma liền thay đổi làm tôi hỏi chấm: "Trợ lý Thẩm, trên người cậu thơm quá." Tôi thản nhiên đáp: "Chắc là mùi sữa tắm thôi." "Trợ lý Thẩm, tôi có thể đến gần ngửi mùi của cậu không?" Tôi nghiêm túc trả lời: "Không hay lắm, giữa EA chúng ta có sự khác biệt, EA thụ thụ bất thân." "Trợ lý Thẩm, tôi thật sự rất khó chịu, cầu xin cậu giúp tôi đi." ... Sau khi ngủ với anh ta, tôi định coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng sau đó, sếp đột nhiên phát bực, bẻ ngược tay tôi ra sau, ghì tôi vào tường. Tôi cầu xin: "Tổng giám đốc Thời, tôi sai rồi." Anh ta lạnh lùng hừ một tiếng: "Sai rồi thì không được chạy nữa."
179.45 K
10 Đinh Máu Trấn Quan Chương 15
11 Tiên Xám Trị Quỷ Chương 59

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

[BL] Vợ Lẽ Thổ Phỉ Nhặt Được Một Gã Nô Lệ

Chương 12
Giới thiệu: Ta là nam vợ lẽ của một lão thổ phỉ già. Một hôm lão thổ phỉ đi cướp bắt được một thiếu niên toàn thân đầy máu. Các phu nhân tranh nhau giành châu báu ngọc ngà, còn sót lại tên thiếu niên này chẳng ai nhận, lão thổ phỉ bèn ném hắn tới chỗ ta. Tính tình ta ủ dột trầm lặng, nhan sắc lại ở mức trung bình, không biết nói lời ngon ngọt, đã bị lão thổ phỉ cho ra rìa từ lâu. Tiền bạc của cải lão ban thưởng đều bị các phu nhân vợ lẽ khác chia chác, đến lượt ta chẳng có bao nhiêu. Sống một mình đã khó khăn, còn phải nuôi thêm một của nợ. Bù lại tên của nợ có vẻ ngoài rất ổn. Ta bắt hắn làm nô lệ cho mình, ngày ngày hành hạ hắn, bắt hắn làm đủ mọi việc còn phải ra ngoài kiếm cơm cho ta, lấy việc ức hiếp hắn làm niềm vui. Mấy năm chịu khổ, tên nô lệ ấy chịu không nổi, một đêm trăng thanh gió mát vùng dậy đâm ta mấy chục nhát kiếm rồi bỏ trốn. Chỉ vỏn vẹn mấy tháng sau hắn dựng lên nghiệp lớn, quyền cao chức trọng, đem quân san bằng trại thổ phỉ. Lão thổ phỉ bị treo ngay giữa đống lửa, đám phu nhân ngày thường sống trong nhung lụa cũng bị trói quỳ xuống đất, nhếch nhác không tả nổi. Ta ôm cái bụng lớn trốn trong góc định nhân lúc hỗn loạn chuồn đi, chân còn chưa kịp giẫm lên cửa đã bị túm lại. Tên nô lệ ngày nào còn quỳ xuống liếm chân cho ta bây giờ mặt mày hung ác kéo ta vào lòng: “Đồ xấu xí, mang thai con của ta rồi còn định chạy trốn?” Huhuhuhuhuhuhu. Cái đêm định mệnh đó hắn đâm ta mấy chục nhát, mà đâm bằng thanh kiếm nóng ở thân dưới, đâm thế nào mà ta mang bầu luôn rồi!
Boys Love
Chữa Lành
Cổ trang
7.51 K
Quỷ Ăn Da Chương 9.
Của Em Tất Chương 27
Ma Treo Cổ Chương 11