Vầng trăng bẩn

Chương 10

14/06/2025 12:45

Ông ngoại cười hiền hậu nói: "Cháu biết gì chứ, đối với trẻ con mà nói, cái tên này mang phúc khí đấy."

Giờ đây ông ngoại đã đi xa, chẳng còn ai gọi tôi như thế nữa.

Tôi xoa lưng đứa bé, khẽ bọc nó vào trong áo khoác.

"Đi thôi, Mễ Mễ."

Ông ngoại ơi, đừng lừa cháu.

Tôi đã trao cái tên đầy phúc khí này cho con bé, đây chính là con gái tôi.

Người ở trên trời, hãy phù hộ cho chúng cháu nhé.

14.

Sau này, Mạc Vũ Nhu vào tù vì nhiều tội danh. Cô ta liên tục tiếp nhận phỏng vấn, lần nào cũng thanh minh bị oan, nhưng chẳng ai tin. Mạc Vũ Nhu ngày càng đi/ên lo/ạn, dùng mọi cách hànhz hạz bản thân rồi gào thét: "Tất cả là do Lâm Nam Kiều!"

Cuối cùng, Mạc Vũ Nhu suy nhược tinh thần nghiêm trọng, bị đưa vào b/ệnh viện. Trong phòng b/ệnh, cô ta lợi dụng lúc y tá không để ý trèo lên sân thượng, hét vang "Nam Kiều tha cho tôi" rồi nhảy xuống.

Người đời không biết được, lời hét đó xuất phát từ nỗi áy náy bị vo/ng linh tôi quấy nhiễu, hay chỉ là th/ủ đo/ạn tồi tàn từ thuở 17 tuổi, muốn vu oan cho tôi lần nữa.

Chân tướng mãi mãi chìm vào bóng tối, bởi lần này sân thượng không còn là tầng hai lụp xụp năm xưa.

Mạc Vũ Nhu ch*t.

Còn tôi thì tái xuất.

Bộ phim mới thành công vang dội. Trên buổi họp báo, phóng viên hỏi tôi:

"Thưa bà Lâm, với tư cách là diễn viên, mười năm thanh xuân đẹp nhất của bà bị ch/ôn vùi bởi lời dối trá của bạn bè, sống trong nh/ục nh/ã và nguyền rủa, nay lại được đón nhận vinh quang. Xin hỏi cảm xúc của bà hiện tại thế nào?"

Tôi trầm mặc hồi lâu, khẽ cười:

"Tôi mãi mãi chỉ là... Lâm Nam Kiều."

Người đời có thể không hiểu, nhưng chỉ cần tôi tự thấu, thế là đủ.

Kết thúc họp báo, Cố Cẩn Trạch, Hứa Mục Dã và Lục Hằng đứng đợi ngoài cổng.

Họ vẫn muốn gặp tôi.

Thế nên tôi len lén chui ra cửa sau.

Trời đã tối, tôi cởi giày cao gót, nhẹ nhàng bước qua con hẻm vắng lặng.

Dòng nước đục ngầu in bóng vầng trăng.

Nước càng đục, trăng càng sáng.

Dù đời nguyền rủa hay tán dương, tôi vẫn mãi là Lâm Nam Kiều.

Nghìn năm vạn kiếp, vầng nguyệt trong ngần.

[Hết]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0