Hoành Thánh Phùng Nương Tử

Chương 8

17/07/2025 06:20

Chỉ là, hai người này đừng hòng ngẩng đầu lên làm người nữa.

Chưa kịp ta quan tâm đến thương tình của Tiểu Xuân, Thánh thượng lại triệu ta vào cung.

Suốt dọc đường, lòng ta lo lắng vô cùng.

Xét cho cùng, Thánh thượng với Khánh Vương bất hòa đã nhiều năm, hôm nay Thánh thượng gián tiếp giúp Khánh Vương, không biết trong lòng có ấm ức chăng.

Nhưng, khi ta bước vào điện, lại phát hiện ba huynh đệ ngồi chỉnh tề.

Thịnh Vương thì ngoan ngoãn nhất, Khánh Vương vẫn mặt lạnh lùng kiêu ngạo.

Thánh thượng liếc ta một cái: 「Phùng thị, ngươi muốn ban thưởng gì?」

Ta: 「?」

Hóa ra, ba huynh đệ họ không phải bất hòa, trái lại tình thâm như chân với tay.

Sự bất hòa đều là diễn cho triều thần và Thái hậu xem.

Cùng với đó, sau tai Triêu Triêu có một vết bớt hình hoa đỏ, đó là công chúa được Thánh thượng yêu quý nhất, do Hoàng hậu sinh ra.

Quý phi không phục Thánh thượng yêu quý Triêu Triêu, bèn sai người tr/ộm đứa trẻ định gi*t đi, nhưng người đó trong lòng còn chút thiện niệm, bèn vứt trước cửa nhà ta.

Vừa vặn bị ta nhặt về.

Mà khi Tiểu Xuân cáo ngự trạng, không yên tâm để Triêu Triêu một mình ở nhà, bèn dẫn Triêu Triêu cùng đi.

Khi Thánh thượng bước đến nha môn, tình cờ thấy Triêu Triêu đang khóc, gào lên đòi ca ca, đòi ca ca.

Đây cũng là lý do Thánh thượng hết lòng vì ta minh oan.

Nói ra cũng tình cờ, khi Khánh Vương và Thịnh Vương đến cửa hiệu h/ồn đốn, Triêu Triêu vừa đang ngủ bên trong.

Bởi vậy ba người chú cháu chưa từng gặp mặt.

Suy nghĩ đã định, ta chắp tay qua trán: 「Xin Thánh thượng vì thần nữ mở một cửa hiệu h/ồn đốn đi ạ.」

Thánh thượng có chút ngạc nhiên: 「Chỉ có thế thôi?」

Ta: 「Vâng. Mẹ của thần nữ cả đời làm nương tử b/án h/ồn đốn, thần nữ cũng thích làm h/ồn đốn, bởi vậy, xin Thánh thượng thỏa mãn nguyện vọng này của thần nữ.」

Thánh thượng lại có chút bất mãn: 「Hay trẫm phong ngươi làm quận chúa? Công chúa? Lương điền ngàn khoảnh? Hoàng kim vạn lượng? Hay phong ngươi làm nữ quan?」

「Được rồi! Hoàng huynh! Huynh còn không bằng phong A tỷ làm H/ồn đốn Tây Thi, cơm A tỷ nấu ngon lắm.」

Thịnh Vương ngắt lời hoàng đế.

Khánh Vương cũng phụ họa: 「Phùng nương tử quả thật biết nấu ăn, hoàng huynh nếu nếm thử, nhất định sẽ thích.」

「......」

Hai đứa trẻ ch*t ti/ệt, đẩy ta vào hố lửa.

Thánh thượng chưa từng tặng món quà nhỏ nhoi thế này, nhưng hai đệ đều nói vậy, hắn đành bóp mũi nhận lời.

Hắn ban cho ta một cửa hiệu xa xỉ nhất, trong ngoài đều dùng vàng làm, ngọc xây.

Trên nóc rồng bay phượng múa mấy chữ lớn Phùng thị h/ồn đốn, cũng dùng vàng khắc.

Vì sao là Phùng thị h/ồn đốn.

Bởi vì cửa hiệu này, có Lam Thúy, có Phùng Xuân, cũng có Phùng Triêu.

Lam Thúy rướn giọng nói: 「Tôi cũng muốn theo họ Phùng của tiểu thư!」

Thịnh Vương e thẹn, khẽ nói: 「Vậy tôi cũng muốn theo họ của Lam Thúy.」

Rồi hắn bị Khánh Vương đ/á/nh cho một trận.

Thật đấy, đáng đời!

Đứa trẻ hư!

Tiểu Xuân vẫn là Tiểu Xuân hay rơi lệ.

Hắn nói: 「A tỷ, khi em lăn ván đinh em không khóc. Vì em vừa nghĩ đến chị bị vu oan, em liền cảm thấy...... em liền cảm thấy tổ tông đều đang bảo vệ em, dù sao em cũng không đ/au chút nào.」

Ôi, hắn không đ/au, lòng ta đ/au.

Ta đành ngày ngày dùng tài nghệ nấu nướng tuyệt vời, vì hắn nấu vô số dược thiện bồi bổ.

Tiểu Xuân vừa khóc vừa gào nói ta là người tốt nhất thế gian.

Ta khẽ thở dài, kỳ thực ta không phải hoàn toàn là người tốt.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Tiểu Xuân, ta đã cảm thấy hắn tâm tính kiên cường, không phải người thường.

Ta nhặt hắn về nhà, cũng là để lại đường lui cho Lam Thúy.

Ta sợ chính là sợ một ngày nào đó Thích Sùng nhớ đến ta, ép ta trở về Thích phủ, mà Tiểu Xuân và Lam Thúy có thể có bạn đồng hành, không đến nỗi cô đơn.

Thịnh Vương vẫn kén chọn như thế, nhưng chỉ cần Lam Thúy trừng mắt, hắn không dám kén ăn.

Ở lâu, Khánh Vương cũng trở nên hòa nhã.

Nhưng hắn còn kén ăn hơn Thịnh Vương, chỉ là, hắn thích ăn cơm ta nấu, bởi vậy dù kén ăn, cũng nuốt hết cả.

Một ngày, Thánh thượng ôm Triêu Triêu đứng trước cửa.

Hắn tim không đ/ập mặt không đỏ, nói: 「Triêu Triêu đói rồi, cũng nhớ Phùng Xuân rồi.」

Thịnh Vương lẩm bẩm: 「Tôi thấy là hoàng huynh đói rồi.」

Ta nhìn sang Khánh Vương, Khánh Vương cũng gật đầu.

Ta khẽ mỉm cười.

Thật tốt.

Mọi thứ đều tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm