Ngoại trừ tôi và anh Quý, những người có mặt đều lộ vẻ kinh ngạc.
Anh Quý nhìn tôi đầy suy tư, chắc hẳn anh đã nhận ra tôi cố tình dùng lời lẽ châm chọc để kích Tống Căng.
Tôi bình thản nhìn lại anh, không hề có ý định che giấu suy nghĩ của mình.
Tôi chính là muốn dậu đổ bìm leo.
Chính là muốn mượn con d/ao này của anh.
Khóe miệng anh Quý nhếch lên, liếc nhìn Lâm Ngọc Diệp đang đứng một bên hóng chuyện, rồi nói với Tống Căng:
"Cô và cô ấy trùng thiết lập rồi."
"Nhân tài cùng loại, tôi chỉ cần một người."
18
Để chứng minh mình hữu dụng hơn Lâm Ngọc Diệp trông có vẻ vô hại, Tống Căng nói muốn chứng minh thực lực của bản thân.
Ả bước đến trước mặt nữ q/uỷ vẫn đang bị hồ tiên giẫm dưới chân, dùng tay khẽ gạt mái tóc dài của nó ra.
Trong đêm tối tĩnh mịch, tôi nghe thấy ả dịu dàng nói: "Chị, giúp em với."
Ả huýt một tiếng sáo, nghe rất giống tiếng chim hót, nữ q/uỷ vốn đang giãy giụa dữ dội liền bình tĩnh lại, dùng đôi mắt hỗn độn nhìn ả.
Vết thương trên vai Tống Căng vẫn đang rỉ m/áu, dòng m/áu đỏ tươi mang theo chút khí đen ấy khi ả cúi người xuống đã nhỏ giọt lên người nữ q/uỷ.
Tống Căng ngẩng đầu xin hồ tiên buông tha cho nữ q/uỷ, hồ tiên hừ lạnh một tiếng, kh/inh khỉnh ẩn mình đi.
Ngay khoảnh khắc nó biến mất, nữ q/uỷ đột ngột vùng dậy, những chiếc răng nanh dài nhọn hoắt đ/âm xuyên qua cổ họng Tống Căng!
Đôi mắt Tống Căng trợn trừng.
Ả đảo nhãn cầu, dường như muốn nhìn nữ q/uỷ, nhưng ả không thể động đậy.
Ả chỉ có thể nhìn lên vầng trăng sáng giữa trời, ch*t đi với nỗi nghi hoặc.
Ch*t không nhắm mắt.
19
Người cử động đầu tiên là Lâm Ngọc Diệp.
Con bé bình thản bước đến bên cạnh nữ q/uỷ nói: "Chị ta ch*t rồi, chị có thể buông chị ta ra được rồi."
Nữ q/uỷ không động đậy, nhưng đôi mắt nó chảy xuống hai hàng huyết lệ.
Lâm Ngọc Diệp ngồi xổm xuống, thương xót lau đi nước mắt cho nó: "Cô gái đáng thương, vừa sinh ra không bao lâu đã thành q/uỷ."
"Tuy bản tính chị không x/ấu, nhưng đã dính m/áu người, thì phải xuống địa ngục chịu ph/ạt."
"Để em làm chút việc tốt cho q/uỷ vậy."
Con bé đưa tay phải vào lồng ngựk nữ q/uỷ, khi rút ra, trên tay đã nắm hai luồng âm ảnh, một trắng một đen.
Con bé ném luồng ảnh trắng lên không trung, luồng ảnh ấy r/un r/ẩy bay vào cơ thể một người đang ngất xỉu.
"Như vậy chị đã bớt gánh một mạng người rồi."
Nói xong, tay trái con bé vẽ bùa trong không trung, miệng niệm: "Triệu!"
Toàn bộ sân vườn tức thì bao phủ trong màn sương, từ sâu trong sương m/ù bước ra hai bóng hình một đen một trắng.
"Ôi chao!" Lâm Ngọc Diệp như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu cười với tôi một cái, "Quên mất, quên mất, người sống không được nhìn đâu nhé!"
Trước khi tôi chìm vào hôn mê, chỉ nhớ chiếc áo len trắng trên người con bé đã nhuốm đỏ m/áu, nửa khuôn mặt chi chít những vết s/ẹo.
Con bé chỉ ngồi đó thôi, mà trông như đang ngồi giữa tâm điểm của một bức họa, rực rỡ hơn cả vầng trăng sáng trên cao.
Tôi dường như còn nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Lương Tử Trừng: "Mười hai giờ rồi."
20
Đêm đó kết thúc thế nào, tôi không hỏi nhiều, Lương Tử Trừng ở lại cũng không nhắc đến.
Cậu ta chỉ nói cho tôi những gì tôi cần biết.
Ví dụ như tại sao cuối cùng Tống Căng lại không kh/ống ch/ế được nữ q/uỷ.
"Ngọc Diệp nói, con người vốn dĩ rất khó điều khiển q/uỷ. Sở dĩ bảo mẫu đó có thể điều khiển nữ q/uỷ là vì họ có qu/an h/ệ huyết thống, nữ q/uỷ thực lòng coi ả là em gái."
"Nhưng ả lại đ/âm sau lưng nó, cộng thêm việc m/áu của ả nhỏ lên người nữ q/uỷ, đó có thể xem là nghi thức giải trừ hợp đồng, nên nữ q/uỷ vừa có cơ hội là phản sát ngay."
Tôi chỉ thấy trăm mối ngổn ngang.
Q/uỷ đối với người trao đi chân tình, người đối với q/uỷ lại chỉ là lợi dụng.
Rốt cuộc là người đ/áng s/ợ hơn, hay q/uỷ đ/áng s/ợ hơn?
"Đúng rồi, h/ồn phách của Tống Căng cũng đã bị Vô Thường thu đi. Dẫn q/uỷ gi*t người, ả ít nhất phải chịu ph/ạt 150 năm dưới địa ngục."
Lương Tử Trừng vừa bổ sung vừa bóc cho tôi một quả quýt.
Quả quýt này nghe thật hay... à không, tin tức này thật "ngon"!
"Hai người có tìm thấy Lâm Nguyên Trung và Lâm Thiếu Đông không?"
Sau khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã về b/ệnh viện tư, ở căn phòng cũ, vẫn chưa có cơ hội gặp ai ngoài Lương Tử Trừng.
Lương Tử Trừng gật đầu: "Tìm thấy Lâm Thiếu Đông rồi, đang nằm ngoài sân vườn, chưa ch*t, nhưng đi/ên rồi, giờ cũng đang ở b/ệnh viện này."
"Bạch Tiên đã kiểm tra h/ồn phách của hắn, chỉ còn lại một h/ồn ba phách, kẻ bị h/iến t/ế chắc chắn là hắn."
Cậu ta rất hoang mang: "Dì ơi, hắn bị ng/u à? Không có việc gì làm lại đi h/iến t/ế chính mình làm chi?"
Tôi trầm ngâm bẻ một múi quýt: "Hắn đúng là ng/u, nhưng cái ng/u của hắn nằm ở chỗ tin vào một kẻ ích kỷ."
21
Tôi gặp lão Lâm ở biệt thự.
Anh ta chẳng hề sốt sắng, lúc tôi thấy anh ta, anh ta còn đang tưới nước cho mấy chậu hoa trên bàn trà.
Tôi tựa người vào chiếc sofa đối diện, đá/nh giá anh ta từ trên xuống dưới: "Anh không đi là vì không còn nơi nào để đi, hay là trong thẻ hết tiền rồi?"
Động tác của lão Lâm khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Tại sao anh phải đi? Đây là nhà của anh mà."
Tôi nhìn vẻ giả vờ giả vịt của anh ta, mỉm cười đặt điện thoại trước mặt anh ta, phát đoạn video đêm đó.
Tất nhiên, video đã được xử lý, chỉ ghi lại đoạn Tống Căng quy phục.
Nhìn khóe miệng lão Lâm ngày càng sụp xuống, tôi càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Đêm đó lão Lâm ở ngoài sân vườn, nên anh ta chỉ hiểu lơ mơ về những chuyện xảy ra bên trong.
Người của anh Quý không phát hiện ra anh ta, càng chứng tỏ anh ta sợ rước họa vào thân nên đã chuồn sớm.
Tôi châm chọc: "Tôi còn tưởng mắt nhìn người của anh tốt thế nào, anh nhìn xem, người đàn bà anh chọn căn bản chẳng thèm để mắt đến anh."
"Anh đấy, anh đấy, hại ch*t con trai mình, đắc tội vợ mình, cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là bàn đạp cho người ta mà thôi."
Lão Lâm hoàn toàn sụp đổ, anh ta gào lên: "Không thể nào! Ả không thể phản bội anh! Chúng ta còn..."
Nói đến đây, anh ta đột nhiên dừng lại, bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt anh ta: "Sao lại không thể? Những gì anh Quý có thể cho ả, nhiều hơn anh gấp bội."
"Anh còn phải dỗ dành tiền từ tôi để nuôi ả, còn anh Quý thì sao? Anh ta chẳng cần mở miệng, đã có hàng tá người bưng tiền, bưng châu báu đến dâng tận tay ả."
"Tống Căng muốn đạt được cái gì, anh còn rõ hơn tôi nhiều."