Thập Lục Nương

Chương 4

10/08/2025 01:29

Một đêm nọ, ta dọn dẹp xong nhà bếp, bát đũa xếp lên giá cho ráo nước, như thường lệ cầm cây chổi ra quét tiền sảnh. Vừa bước đến hành lang, chợt nghe từ xa vẳng lại tiếng sáo, chảy trôi trong ánh trăng, khôn xiết nỗi tiêu điều tịch liêu.

Từ hành lang nhìn về hướng bắc là viện của Phu nhân, gió thoảng qua còn trông thấy cành hoa đung đưa. Nhìn sang nam là viện Đại thiếu gia, ẩn hiện sau bụi trúc xanh biếc. Xa hơn nữa về nam là chỗ Nhị thiếu gia ở, song viện ấy xa quá chỉ thấy thoáng viên gạch xanh.

Tiếng sáo vọng từ phương nam, chẳng rõ là Đại thiếu gia hay Nhị thiếu gia thổi. Ta nghe say đắm, vô tình ôm chổi dựa vào lan can, cuối cùng chẳng nhớ đường về, chỉ mơ hồ nghe khúc nhạc vô danh trong giấc mộng.

Về sau quét sân, chẳng nghe tiếng sáo nữa, tựa hồ đêm đèn gió lung lay ấy chỉ là ảo mộng.

Ngày thứ năm sau khi Nhị thiếu gia trở về, Phu nhân tới chỗ ta.

Bà đứng trước bếp, nấu nồi chè đậu xanh giải nhiệt. Lại giã nhỏ hoa quế phơi khô năm trước, dường như định làm bánh quế hoa.

Đây là lần đầu Phu nhân tới nhà bếp, Châu Nhi tỷ cũng chẳng đi theo.

Bà không nói, ta chẳng dám mở lời, chỉ lẳng lặng rút vài thanh củi ch/áy rực, nhen lửa dịu lại. Ngẩng lên, chợt thấy lệ rơi trên má bà.

Giọt lệ lặng lẽ lăn dài, thân thể chẳng rung động, toàn thân căng cứng, không biết lòng bà đ/au đớn đến nhường nào.

Ngày đầu tới Ngụy gia, ta cũng được dẫn tới viện Phu nhân nhận mặt. Khi ấy chỉ thấy bà đoan trang hiền thục, nào ngờ mười mấy ngày sau, tóc đã điểm bạc, cả người g/ầy đi hẳn.

Ta hiểu, Phu nhân tới đây là để nấu đồ ăn cho Nhị thiếu gia.

Thôi Cửu bảo ta, Phu nhân đuổi Nhị thiếu gia về thư viện đọc sách, ngày mai lên đường. Cảnh Ngụy gia bây giờ, Nhị thiếu gia về cũng vô ích. Muốn Ngụy gia trỗi dậy, triều đình phải có người, Nhị thiếu gia vẫn phải theo con đường khoa cử.

Chè đậu xanh cùng bánh quế hoa này, hẳn là món Nhị thiếu gia xưa thích.

Ta rút khăn tay trong ng/ực, gấp gọn gàng, đặt nơi tay Phu nhân với tới được, rồi quay lưng khép nhẹ cánh cửa, ngồi bó gối dựa tường.

Dáng Phu nhân khiến ta nhớ tới niềng.

Thuở còn niềng, niềng cũng nấu cho ta bát mì vằn thắn.

Sau niềng yếu đi, truyền hết nghề nấu nướng cho ta. Ta dùng cái nghề ấy mưu sinh dưới tay mẹ kế, nay lại tới Ngụy gia ki/ếm sống.

Ngụy gia dẫu sa cơ, vẫn còn là một mái nhà.

Ta thì đã mất nhà rồi.

Phu nhân khóc trong phòng, ta thẫn thờ ngoài hiên.

Chân trời hoàng hôn như m/áu, chờ hết một chén trà, ta đứng dậy phủi sạch bụi áo, áp tai nghe ngóng động tĩnh bên trong rồi mới đẩy cửa vào.

Phu nhân đã chỉnh tề, đang nhào bột, chỉ đôi mắt còn hơi đỏ. Ta bước tới hỏi có việc gì giúp được chăng.

Phu nhân bảo ta múc một bát nước.

Cửa miệng vừa mở, Phu nhân hỏi sao khi ấy ta ở lại.

Mấy người cuối cùng ở lại phủ, chỉ mình ta bà không quen.

Ta thật lòng đáp: "Ngoài Ngụy gia, con chẳng còn nơi nào khác."

Phu nhân thở dài: "Ngụy gia bây giờ, cũng chẳng phải chốn tốt lành gì."

Thôi Cửu trước cũng nói vậy.

Nhưng với ta, nơi nào chẳng phải làm lụng? Ngụy gia mưa có mái che, đói có nồi mì, mỗi tháng còn phát lương bổng, còn ngày nào tốt hơn thế?

Một tháng sau, thư từ Ba Lăng gửi về.

Phu nhân đọc xong, bỗng ngất đi.

Thôi Cửu chạy đi gọi lang trung, ta giữ bếp, suốt đêm hâm nóng nồi cháo kê, chỉ sợ Phu nhân tỉnh dậy muốn ăn.

Nghe Quản gia kể sau mới hay, thư ấy chẳng phải Lão gia gửi, mà do Lưu Thúc bên cạnh viết.

Thư rằng Lão gia dọc đường tới Ba Lăng nhiễm bệ/nh, nghỉ hai ngày chẳng khỏi, lại sợ lỡ hạn nhậm chức, nên gắng gượng lên đường.

Nào ngờ vừa tới Ba Lăng đã kiệt sức, tính tới ngày gửi thư, Lão gia ho đến mức chẳng xuống giường nổi.

Hôm sau, Phu nhân tỉnh dậy, quyết định sang Ba Lăng cùng Lão gia.

Quản gia khuyên can mãi chẳng được, cuối cùng kinh động tới Đại thiếu gia.

Từ khi tới Ngụy gia tới giờ, đây là lần đầu ta chính thức thấy Đại thiếu gia.

Lần trước chàng bị khiêng về trên ván, ta chỉ thoáng thấy bóng lưng nát tan đẫm m/áu. Suốt tháng sau, chàng dưỡng thương trong phòng, chẳng bước ra ngoài.

Giờ đây Đại thiếu gia mặc bạch bào gấm thêu, ngồi xe lăn, do Ki/ếm Như đẩy vào viện Phu nhân.

Trước nghe Thôi Cửu kể nhiều về Đại thiếu gia phong quang hiển hách, nhưng chưa nghe tả dáng vẻ.

Giờ thấy rồi, ta sững sờ.

Đại thiếu gia đẹp quá chừng.

Da trắng, môi tái, lại khoác bạch y, ngồi đó như pho tượng ngọc bồ t/át ta từng thấy nơi miếu mạo ngày tết.

Đại thiếu gia vào viện Phu nhân chừng một khắc, Châu Nhi tỷ bước ra lấy bát cháo trên tay ta.

Phu nhân chịu ăn rồi.

Nhân lúc bà dùng bữa, Thôi Cửu lại đi ra, lần này do Đại thiếu gia sai, bảo cầm thư Lưu Thúc tới Bảo Tế đường tìm lang trùng, căn cứ triệu chứng trong thư mà bốc th/uốc. Lại m/ua thêm vài viên th/uốc danh tiếng kinh thành dùng để hồi mệnh.

Ý Đại thiếu gia rằng: Ngăn cũng vô ích, đã Phu nhân quyết đi thì lo chu toàn mọi thứ.

Phu nhân đi xa Ba Lăng cần mang theo người, Châu Nhi tỷ tất phải đi, Quản gia từng trải mưu lược cũng được Đại thiếu gia chỉ đi theo. Cuối cùng lại điểm tới Thôi Cửu đang độ trai tráng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0